Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 42



Công pháp Kim Cương Bất Hoại Chi Thể ở sơ cấp đã có tới mười hai giai đoạn.

 

Mỗi một giai đoạn đều phải tiến hành d.ư.ợ.c d.ụ.c, mà số linh d.ư.ợ.c cần dùng cho mỗi lần lại lên đến hàng trăm loại.

 

Tương Vãn vừa kiểm tra qua, số linh d.ư.ợ.c mà Tống Quan Vinh chuẩn bị, đủ để nàng tiến hành vài lần d.ư.ợ.c d.ụ.c.

 

Còn những d.ư.ợ.c liệu cho giai đoạn sau thì trong túi trữ vật của hắn không có, nhưng những thứ đó cũng chưa cần gấp, sau này từ từ gom góp vẫn kịp.

 

Đã có đủ nguyên liệu, Tương Vãn quyết định tiến hành lần d.ư.ợ.c d.ụ.c đầu tiên.

 

Nàng tiện tay kiểm tra nốt những túi trữ vật còn lại, không có gì đáng giá. Linh thạch cũng chẳng được mấy viên.

 

Tương Vãn không khỏi cảm thán: đệ t.ử Thiên Đạo Tông sao mà nghèo thế?

 

Nghĩ đi nghĩ lại, ai cũng nghèo như nhau… thôi cũng không sao. Thu hoạch lớn nhất lần này, vẫn là bộ công pháp Kim Cương Bất Hoại Chi Thể.

 

Hiện tại còn một năm nữa, Thiên Nguyên bí cảnh sẽ mở.

 

Dược d.ụ.c cần tiến hành ba tháng một lần. Khoảng thời gian xen giữa, nàng vẫn tiếp tục vào Hồng Vụ Sâm Lâm săn g.i.ế.c yêu thú.

 

Chuẩn bị xong toàn bộ linh d.ư.ợ.c, Tương Vãn cởi bỏ y phục, bước vào thùng tắm.

 

Vừa đặt chân vào, nàng lập tức cảm nhận được cơn đau thấu xương.

 

Không phải kiểu đau dữ dội đến mức không chịu nổi, mà là cảm giác khó chịu cực độ, đau nhức khắp nơi, lại xen lẫn một chút… dễ chịu khó tả.

 

Đến lúc sau, toàn thân vừa đau vừa ngứa. Muốn gãi cũng không biết gãi ở đâu.

 

Ban đầu, nàng chỉ cảm thấy cảm giác này ở ngoài da.

 

Nhưng dần dần… nó thấm sâu vào tận xương tủy.

 

Tương Vãn c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

 

Nàng không thể tùy tiện cử động, lại còn phải ngâm trong thùng suốt mười ngày.

 

Mười ngày này, quả thực là sống không bằng c.h.ế.t.

 

Những đau đớn nàng từng trải qua trước đây, thường khiến ý thức tê liệt.

 

Nhưng lần này thì khác, nàng cực kỳ tỉnh táo, có thể cảm nhận rõ từng thay đổi nhỏ trong cơ thể.

 

Mười ngày trôi qua trong giày vò.

 

May mắn là cuối cùng cũng sắp kết thúc.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Đến lúc sau, d.ư.ợ.c dịch trong thùng đã trở nên trong hơn nhiều.

 

Chỉ lần đầu d.ư.ợ.c d.ụ.c đã đau đớn đến vậy… nghĩ đến ba tháng sau lại phải chịu thêm một lần, Tương Vãn thật sự không biết mình còn đủ dũng khí hay không.

 

Sau khi dọn dẹp, nàng bước ra khỏi thùng, đưa tay chạm lên làn da của mình.

 

Mịn màng như da em bé, khiến nàng không nỡ buông tay.

 

Nếu là ở kiếp trước, với làn da này, nàng hoàn toàn có thể đi đóng quảng cáo.

 

Tương Vãn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực, nóng lòng muốn thử nghiệm.

 

Mặc xong y phục, nàng nhìn vào gương, so với trước, dung mạo đã đẹp hơn không ít.

 

Nhưng trong thế giới tu tiên, dung mạo lại là thứ vô dụng nhất.

 

Đối với nàng cũng vậy.

 

Chỉ cần tu vi đủ cao, có vô số cách để trở nên xinh đẹp, nhưng tất cả những thứ đó, đều không quan trọng bằng thực lực.

 

Lần này, nàng tiến vào khu vực bên trong của Hồng Vụ Sâm Lâm.

 

Không phải nàng tự cao, mà là vì Thiên Nguyên bí cảnh sắp mở, số lượng tu sĩ đến rừng lịch luyện ngày càng nhiều.

 

Suốt một ngày tìm kiếm, nàng không gặp được con yêu thú nào.

 

Ngược lại, tu sĩ thì gặp không ít.

 

Để tránh phát sinh xung đột, nàng chỉ có thể đi về những nơi ít người hơn.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong một năm này, Tương Vãn đã tiến hành ba lần d.ư.ợ.c d.ụ.c.

 

Số linh d.ư.ợ.c mà Tống Quan Vinh chuẩn bị, đều đã bị nàng dùng hết.

 

Đến ngày hôm nay, số người trong Thiên Cô Thành tăng vọt, nhiều gấp bảy tám lần so với thường ngày.

 

Hiện tại, hễ nơi nào có chỗ ở là đều đã có người chiếm.

 

Nhưng nhiều tu sĩ cũng không quá để ý, tùy tiện tìm một chỗ là có thể ngồi xuống tu luyện.

 

Càng gần thời điểm Thiên Nguyên bí cảnh mở, khu đất trống ngoài Hồng Vụ Sâm Lâm lại càng đông người tụ tập.

 

Tương Vãn đứng giữa đám đông, hòa lẫn cùng những tán tu.

 

Vùng ngoài cùng của Hồng Vụ Sâm Lâm vốn trước kia có t.h.ả.m thực vật.

 

Nhưng năm đó từng có một con yêu thú tự bạo ở đây, khiến phạm vi mấy trăm dặm trở nên hoang tàn, đến nay vẫn không mọc nổi một cọng cỏ.

 

Cũng vì vậy, mỗi khi Thiên Cô Thành tổ chức sự kiện lớn, đều diễn ra tại nơi này.

 

Trải qua hàng vạn năm, nơi đây đã được người của Vạn Thọ Tông tu sửa lại.

 

Vạn Thọ Tông, với tư cách là thế lực quản lý Thiên Cô Thành, cũng là tông môn đầu tiên đặt chân tới Hồng Vụ Sâm Lâm.

 

Lúc này, một lão giả tóc bạc đứng giữa không trung, thi triển pháp quyết.

 

Mặt đất vốn trống trơn bỗng chốc nổi lên vô số đài cao.

 

Xung quanh vang lên tiếng kinh ngạc, rất nhiều người cứ tưởng khu vực ngoại thành Thiên Cô luôn trống trơn, không ngờ lại có những đài như vậy.

 

Tương Vãn chỉ nhìn qua một cái rồi rời đi.

 

Nàng còn phải đi nhận nhiệm vụ.

 

Thiên Nguyên bí cảnh là bí cảnh lớn nhất của Đông Châu đại lục, cứ một trăm năm mới mở một lần.

 

Bên trong tài nguyên tu luyện vô cùng phong phú. Rất nhiều tu sĩ cả đời cũng chưa chắc gặp được thời điểm nó mở ra.

 

Những tu sĩ Luyện Khí kỳ như Tương Vãn lại vô cùng may mắn, vừa vặn bắt kịp cơ hội trăm năm có một này.

 

Trong mấy ngày gần đây, có không ít tu sĩ đến bảng công bố nhiệm vụ để đăng nhiệm vụ.

 

Những nhiệm vụ này bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể nhận, đa phần là săn g.i.ế.c một số yêu thú hiếm gặp bên ngoài, hoặc thu thập linh d.ư.ợ.c, linh quả trong bí cảnh.

 

Tương Vãn mấy ngày nay đã nhận không ít nhiệm vụ, nhưng cơ hội kiếm linh thạch như thế này, nàng vẫn định nhận thêm vài cái nữa.

 

Trong Thiên Nguyên bí cảnh có một loại linh d.ư.ợ.c gọi là Ngọc Tủy Chi, là nguyên liệu chủ yếu để luyện Trúc Cơ Đan.

 

Mấy ngày trước, nàng đã nhận một nhiệm vụ tìm Ngọc Tủy Chi, do một luyện đan sư treo thưởng, cần tới năm nghìn cây.

 

Trong bí cảnh đúng là có Ngọc Tủy Chi, nhưng phân bố khá rải rác.

 

Nếu chỉ chăm chăm tìm thứ này thì sẽ lãng phí rất nhiều thời gian, khó mà tranh thủ tìm kiếm những thiên tài địa bảo khác.

 

Hiện tại, ở bên ngoài, giá của Ngọc Tủy Chi cực kỳ cao, một cây đã có giá một nghìn hạ phẩm linh thạch.

 

Đó mới chỉ là loại nhị giai. Nếu là tam giai trở lên, giá sẽ tăng gấp đôi.

 

Lần này, nhiệm vụ yêu cầu năm nghìn cây Ngọc Tủy Chi tam giai, giá mỗi cây lên tới năm nghìn hạ phẩm linh thạch.

 

Giá mà Tương Vãn đưa ra đã thấp hơn một chút so với người khác, có người còn trả cao hơn nàng rất nhiều.

 

Sở dĩ nàng nhận nhiệm vụ này, là vì trên đường đi tìm những thứ khác, nàng sẽ đi qua một khu vực, nơi đó không có nhiều thứ khác, nhưng Ngọc Tủy Chi thì lại rất dồi dào.

 

Dù sao, giá của Trúc Cơ Đan quá cao, tu sĩ nào muốn Trúc Cơ mà chẳng chuẩn bị một hai viên? Nếu không, Ngọc Tủy Chi sao có thể bán đắt như vậy.

 

Ngoài ra, nàng còn nhận thêm một nhiệm vụ đào linh d.ư.ợ.c, chỉ là nhiệm vụ này tùy duyên, bởi nguyên liệu cần tìm là để luyện Định Nhan Đan.

 

Thực ra trong giới tu tiên, tạp chất trong cơ thể tu sĩ sẽ dần bị loại bỏ, nên hiếm có ai xấu.

 

 

Phần lớn tu sĩ cũng không quá để tâm đến dung mạo.

 

Không thấy nhiệm vụ nào phù hợp nữa, Tương Vãn đang định rời đi thì chợt nghe thấy bên cạnh có tiếng cãi vã.

 

“Lâm Diệu Như, bao giờ ngươi mới biết điều một chút? Vừa rồi Ngô sư muội là có ý tốt với ngươi, ngươi lại không biết cảm kích, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

 

Giọng một nam tu vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của Tương Vãn.