Nàng đang hướng thẳng về phía Quy Yến Thành, một thành trì phụ thuộc dưới quyền quản lý của Thiên Đạo Tông.
Nơi đó cách đây mấy trăm dặm, nhưng nhờ có Du Thiên Vân, Tương Vãn dù có phải lên đường ngay lập tức cũng chẳng tốn đến mười ngày.
Sơn Nam sau khi lớn lên có thể dùng làm tọa kỵ, nhưng bây giờ thì thôi đi, Tương Vãn không phải cõng nó đã là tốt lắm rồi.
Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, Tương Vãn vào trong Thiên Sơn Bình để sắp xếp lại đồ đạc.
Trước đó, vì dồn toàn bộ thời gian để chạy đường dài, mọi sự chú ý của nàng đều đổ dồn vào khối Cửu Thiên Huyền Thiết.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Đến tận lúc này, nàng mới có thời gian để kiểm tra chiếc vòng tay trữ vật của Lữ Lâm Sở, chẳng biết bên trong ẩn chứa những gì.
Vì Lữ Lâm Sở đã c.h.ế.t nên thần thức lưu lại trên vật phẩm có thể dễ dàng xóa bỏ.
Tuy nhiên, Tương Vãn vẫn hết sức thận trọng, chỉ mở nó ra khi đã ở an toàn trong không gian của Thiên Sơn Bình.
Thứ đầu tiên đập vào mắt Tương Vãn là vô số lọ đan d.ư.ợ.c.
Hơn nữa, chất lượng của chúng đều thuộc hàng thượng đẳng, vừa hay lấp đầy khoảng trống kho d.ư.ợ.c phẩm đang cạn kiệt của nàng.
Lần trước khi Tương Vãn bị thương, Sơn Nam đã nhét đủ loại đan d.ư.ợ.c vào miệng nàng, bao gồm cả Tịch Cốc Đan; chắc hẳn lúc đó nó chỉ nghĩ còn nước còn tát, "ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống".
Chính vì vậy, mấy ngày qua nàng toàn phải ăn thức ăn dự trữ trong Thiên Sơn Bình.
Tuy đồ ăn ngon hơn Tịch Cốc Đan nhiều, nhưng trong nhiều trường hợp lại khá bất tiện.
Thế mà trong vòng tay trữ vật của Lữ Lâm Sở, riêng Tịch Cốc Đan đã có tới một nghìn lọ, số này phải ăn đến bao nhiêu năm mới hết?
Ngoài ra còn có hơn một nghìn lọ Hồi Huyết Đan, tất cả đều đạt phẩm cấp lục giai.
Đan d.ư.ợ.c chất lượng thế này, lúc trước ở tiệm t.h.u.ố.c Tương Vãn còn chẳng dám liếc nhìn lấy một cái.
Các loại khác như Chân Nguyên Đan, Tụ Linh Đan, Hồi Linh Đan... loại có số lượng ít nhất là Tự Linh Hoàn cũng có tới tám trăm lọ. Điều tuyệt vời là chúng đều là thất giai, cực kỳ phù hợp cho Sơn Nam!
Trước đây Tương Vãn cũng muốn mua cho Sơn Nam ít Tự Linh Hoàn, nhưng loại tam giai đã có giá vài chục linh thạch hạ phẩm một lọ, khiến nàng vừa nghe đã phải "bỏ chạy".
Giá của thất giai thì Tương Vãn thật sự không rõ, nhưng có lẽ vài trăm linh thạch hạ phẩm cũng khó mà mua nổi một lọ.
Giờ thì hay rồi, Sơn Nam sắp được ăn linh d.ư.ợ.c thỏa thích.
Tương Vãn vừa mở nắp một lọ ra, Sơn Nam, kẻ đang mải đ.á.n.h nhau với Liên U U đằng xa, ngay lập tức "dịch chuyển" đến sát bên cạnh nàng.