Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên
Khi Tương Vãn lần nữa rời khỏi Thiên Sơn Bình, đã lại nửa năm trôi qua.
Đám người bên ngoài vẫn còn ngồi đó chờ đợi.
Đúng là kiên nhẫn đến đáng sợ.
Nàng đã ở trong Thiên Sơn Bình hơn một năm trời, vậy mà bọn chúng vẫn không chịu rời đi.
Nàng chưa từng chủ động trêu chọc bọn chúng, vậy mà chúng lại cố tình tìm tới, hiển nhiên là đang mưu đồ thứ gì đó.
Nửa năm qua, nàng vẫn luôn chuyên tâm luyện Lưu Hỏa.
Hiện tại tốc độ thi triển đã nhanh hơn trước rất nhiều, thậm chí còn có thể dung hợp lôi linh lực vào trong.
Nhưng vừa nhìn thấy đám người kia vẫn còn ngồi ngoài, tâm trạng tốt đẹp của nàng lập tức tan biến.
Cả đám đều đang khoanh chân ngồi thiền, rõ ràng là quyết tâm chờ nàng đến cùng.
“Không cần đ.á.n.h với chúng.”
“Ta dẫn ngươi đi đào hang.”
Tương Vãn từng quan sát ngọn núi này rồi.
Nó kéo dài mấy dặm, làm sao có thể dễ dàng đào xuyên?
“Ngươi quên mất Khiêu Khiêu rồi à? Nó đào hang cực giỏi.”
Sơn Nam vừa dứt lời, Khiêu Khiêu cũng từ trong không gian chui ra.
Nếu đã không muốn trực diện đối đầu đám người ngoài kia, vậy cứ làm theo cách của Sơn Nam, đào xuyên núi.
Bọn họ chọn một hướng, dọn toàn bộ đống đầu lâu trên mặt đất sang chỗ khác.
Tương Vãn làm rất cẩn thận, tận lực không làm hỏng những bộ hài cốt ấy.
Nàng không muốn quấy nhiễu giấc an nghỉ của người đã khuất.
Kỳ lạ là mỗi khi tay nàng chạm vào chúng, màu sắc của xương cốt lại nhạt đi đôi chút.
Nhưng nàng không buồn bận tâm chuyện ấy.
Chẳng bao lâu đã dọn ra được một khoảng đất trống.
Tại đó, Khiêu Khiêu và Sơn Nam bắt đầu đào hang.
Đất đá đào lên đều chất thành đống sang một bên.
Tương Vãn biết rõ lớp đất này đã nhiễm ma khí, không muốn đưa vào Thiên Sơn Bình, nên chỉ có thể mất công xử lý ngay tại chỗ.
Nàng dùng Lưu Hỏa bao lấy đất đá, thiêu cháy sạch thành tro bụi.
Có Lưu Hỏa hỗ trợ, thể tích đất đá giảm đi rất nhiều.
Mỗi khi chất đống đến một mức nhất định, nàng lại tiến lên thiêu sạch.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, bọn họ đã đào được gần hai dặm.
Còn lại khoảng một nửa.
Nhưng càng đào, bọn họ càng cảm thấy ngọn núi này có gì đó không ổn.
Rõ ràng đã đào rất lâu, vậy mà lại có cảm giác như đang giậm chân tại chỗ.
Ngoảnh đầu nhìn lại thì đúng là đã tiến xa không ít.
Tương Vãn còn tưởng mình tính sai.
Mãi đến khi tiếp tục đào sâu vào trong, nàng nghe thấy phía trước vọng lại âm thanh khác lạ.
Âm thanh ấy rỗng và ngân vang, như thể bên trong lớp đá kia là khoảng không trống rỗng.
Đào đến đây, nàng lập tức gọi Khiêu Khiêu và Sơn Nam dừng tay.
Ba người cùng nhìn về phía trước.
Quả nhiên có điều bất thường.
Hóa ra sâu trong lớp đá lại có một tầng thiết bì ngăn cách.
Tương Vãn dùng Lưu Hỏa khẽ đốt thủng một lỗ nhỏ.
Rồi nhìn sang phía bên kia.
Chỉ một cái liếc mắt…
Nàng đã nhìn thấy cảnh tượng cả đời khó quên.
Bởi vì trước mặt nàng,
Lơ lửng vô số trái tim.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Mà màu sắc của chúng chỉ có hai loại: đen và xanh lam.
Những trái tim ấy vẫn đang đập.
Thình thịch… thình thịch…
Như thể vẫn còn nằm trong l.ồ.ng n.g.ự.c con người.
Phía dưới chúng là một hồ m.á.u đỏ sẫm.
Máu dâng ngập nửa hang động, sóng sánh qua lại, bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc.
Hang động này kéo dài không thấy điểm cuối.
Số lượng tim cũng nhiều đến mức không đếm xuể.
Khoảnh khắc nàng mở thủng lớp ngăn cách, từng luồng âm phong lập tức thổi thốc tới.
Những trái tim ấy có lớn có nhỏ.
Nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết,
Chúng tà ác đến cực điểm.
“Là ma khí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi thấy quả tim lớn nhất kia không? Ta đoán… nó sắp chín rồi.”
Sơn Nam dùng từ “chín” để hình dung.
Nghe mà da gà trên người Tương Vãn nổi hết cả lên.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên đỉnh hang.
Quả nhiên ở vị trí cao nhất treo một trái tim khổng lồ.
Nó không có màu đen hay xanh lam.
Mà là… đỏ tươi như m.á.u.
Nó treo trên một mạch m.á.u khổng lồ, to gần bằng cánh tay nàng.
Dòng m.á.u cuồn cuộn chảy trong đó.
Trong làn m.á.u ấy, nàng còn thấy từng mảnh thịt vụn trôi nổi.
Thậm chí…
Nàng còn nhìn thấy một ngón tay.
Và cả một con mắt.
“Vì sao nơi này lại có nhiều tim như vậy…”
Tương Vãn lẩm bẩm.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy chúng, nàng đã biết,
Nàng nhất định phải hủy sạch nơi này.
Không phải vì nàng bỗng nổi lòng từ bi.
Mà bởi nàng hiểu rõ.
Nếu đợi những trái tim này thật sự “chín”…
Thứ đang chờ đợi thế giới này, e rằng sẽ là tai họa không thể tưởng tượng nổi.
“Trong những trái tim này ẩn chứa ma khí cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa càng ở vị trí cao thì ma khí càng nặng.”
Nhìn đống tim treo lơ lửng ấy, Tương Vãn không khỏi nổi da gà.
Số lượng quá nhiều, chỉ liếc một cái cũng khiến da đầu tê dại.
“Đừng nói nữa, có người tới.”
Nàng lập tức ra hiệu, yêu cầu cả hai giữ im lặng, rồi nhanh ch.óng quay lại Thiên Sơn Bình.
Hai bên nín thở, để đảm bảo an toàn, Tương Vãn thu hồi một phần thần thức, chỉ quan sát tình hình quanh khu vực sơn động.
Sau đó, khi nàng nhìn thấy người xuất hiện, cả người lập tức sững lại.
Bởi vì người đó chính là Văn Cẩm, kẻ nàng từng gặp trước đây.
Nhưng lúc này, trên mặt hắn chỉ còn vẻ lạnh lẽo và nụ cười âm trầm.
Hoàn toàn khác xa với dáng vẻ thật thà trước kia.
“Đồ đã chuẩn bị xong chưa? Người cũng chuẩn bị đủ rồi chứ?”
Hắn hỏi người bên cạnh.
Tên thuộc hạ cung kính đáp:
“Đã chuẩn bị xong, chỉ chờ dùng những thứ ở đây nữa là có thể khởi động.”
Vừa nói xong, mấy người liền điều khiển linh thuyền tiến thẳng xuống dưới những trái tim kia, bắt đầu quan sát từng cái một.
“Đến lúc đó, những trái tim này sẽ được cấy vào cơ thể người khác. Nhớ kiểm soát lượng ma khí. Nếu ma khí không đủ… thì trực tiếp g.i.ế.c bỏ.”
Nghe đến đây, Tương Vãn không dám tin vào tai mình.
Hóa ra những trái tim này là để cấy vào thân thể người khác!
Số lượng nhiều đến mức nàng căn bản không thể đếm nổi.
Mà theo lời bọn chúng, bên trong tim còn chứa ma khí.
Nhưng nếu đã thay tim như vậy… người bị thay tim liệu còn sống được không?
Trong lòng nàng tràn đầy nghi vấn, nhưng không có bất kỳ ai có thể trả lời.
Loại phương pháp này, rất có thể chính là hoán tâm thuật mà nàng từng nghe nói.
Trong nguyên tác, Trình Lan từng c.h.ế.t trong một lần ra ngoài lịch luyện.
Nhưng sau đó, Ngô Sương Giáng đã tìm cách giúp hắn đổi tim.
Chỉ là sau khi đổi tim, Trình Lan trở nên hoàn toàn khác trước.
Mọi người đều cho rằng hắn do tu vi bị phế rồi tu luyện lại nên mới thay đổi.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Có lẽ không phải như vậy.
Hơn nữa, về sau Trình Lan đột nhiên mất tích.
Chỉ đến khi tất cả cùng phi thăng, hắn mới lại xuất hiện.
Khi đó, tu vi của hắn gần như ngang ngửa Ngô Sương Giáng.
Hắn chỉ nói là đã gặp được cơ duyên lớn.
Giờ nghĩ lại, Tương Vãn bắt đầu nghi ngờ…
Rất có thể phương pháp mà Ngô Sương Giáng dùng năm đó cũng liên quan đến những trái tim này.
Nhưng hắn lại có tốc độ tu luyện gần như ngang bằng một tu sĩ đơn linh căn như Ngô Sương Giáng.
Đến cuối cùng, khi hắn trở về tông môn, Thiên Đạo Tông gần như bị diệt sạch.
Nguyên nhân là gì… không ai biết.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com