Pháo Hôi Beta Diễn Không Nổi Nữa Rồi

Chương 11



 

Để tiện trao đổi công việc, Phương Vũ kéo nhóm năm người lập thành một tổ nhỏ, còn dặn Đỗ Mặc chủ động thêm Chu Nhất vào danh sách bạn tốt. Sang năm Phương Vũ tốt nghiệp, nếu Đỗ Mặc tiếp nhận chức vụ, thì người đấu khẩu với Chu Nhất sẽ chuyển từ Phương Vũ sang cậu.

Đỗ Mặc tự biết mình không có bản lĩnh ấy, nhưng từ trước đến nay vẫn quen nghe lệnh, nên ngoan ngoãn thêm Chu Nhất vào danh sách bạn. Giây tiếp theo, nhân lúc Phương Vũ không chú ý, cậu lặng lẽ chuyển Chu Nhất sang nhóm “Công tác”.

Công việc là công việc, không cần phát triển quan hệ cá nhân.

Đỗ Mặc hiểu rõ Phương Vũ là có ý tốt, nhưng trên đầu cậu đã có một ngọn núi lớn tên Phùng Dị - một tiểu pháo hôi như cậu, không thể cùng lúc bái hai ngọn núi được.

Đến ngày đón tân sinh, Đỗ Mặc vì muốn sớm làm quen với Bạch Ý nên xung phong nhận nhiệm vụ ở khu Omega.

Phương Vũ hơi ngạc nhiên liếc cậu một cái. Nếu không phải quá hiểu tính cách Đỗ Mặc, hắn đã tưởng cậu để ý đến Omega nào đó. Nhưng thấy Đỗ Mặc hiếm khi chủ động đề xuất, Phương Vũ cũng không ngăn cản. Chỉ là trước khi mọi người tản ra, hắn lặng lẽ kéo Đỗ Mặc sang một bên dặn dò:

“Nhớ kỹ, nếu có Omega tin tức tố đột nhiên hỗn loạn, nhất định phải gọi giáo viên xử lý, đừng xen vào. Gặp Alpha nào đến ‘tuyển đối tượng’, cũng đừng cứng đầu, lập tức gọi Chu Nhất, để hắn xử lý.”

“Tin tức tố hỗn loạn?”

Đỗ Mặc tò mò. Cậu quen biết nhiều Alpha, nên trước giờ chỉ làm việc ở khu Beta, ít tiếp xúc với Omega. Từ lâu chỉ nghe nói Alpha dễ bị kích thích tin tức tố, chứ chưa từng nghe Omega cũng có vấn đề.

Phương Vũ đáp: “Giống Alpha thôi — Omega tân sinh cũng vừa vào đại học, lỡ gặp chuyện gì kích thích thì dễ xúc động... Muốn nói thì là do mấy năm nay chính sách sửa loạn cả lên. Trước kia đâu cần cẩn thận thế này. Thôi, nói nhiều vô ích... À đúng rồi, chắc chắn sẽ có tân sinh hỏi cậu về mấy Alpha nổi tiếng trong trường, gặp thì cứ nói không biết, đừng nhiều lời.”

“Chính sách gì vậy?”

Phương Vũ đã quen với việc Đỗ Mặc thiếu kiến thức phổ thông, nên không trách:

“Sau khi phe cấp tiến lên nắm quyền, họ ban hành một đạo luật cấm chính phủ tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho Omega vị thành niên. Trước kia, AO kết hôn phải báo cáo lên cơ quan an ninh, nếu Omega không có đối tượng phù hợp sẽ bị cưỡng chế tiêm t.h.u.ố.c ức chế để kiểm soát kỳ động d.ụ.c rất hại cho sức khỏe. Phe cấp tiến chủ trương giải phóng thiên tính Omega, kêu gọi trả lại quyền sử dụng t.h.u.ố.c ức chế cho chính Omega. Với Omega vị thành niên, thì cấm hoàn toàn.”

“Không dùng t.h.u.ố.c ức chế cho Omega vị thành niên... sẽ thế nào?”

“Không sao cả, vẫn là Omega bình thường. Chỉ là ở tuổi dậy thì, tin tức tố d.a.o động mạnh hơn. Một hai người thì không sao, nhưng nếu tụ tập đông thì dễ sinh chuyện.”

“Ví dụ như tin tức tố hỗn loạn?”

“Đúng. Trước kia chính phủ tiêm t.h.u.ố.c ức chế bắt buộc, nên không có chuyện tin tức tố phát tán.”

“Anh ủng hộ phe bảo thủ à?”

Đỗ Mặc ngạc nhiên. Dù Đông Thành là đại bản doanh của phe bảo thủ, nhưng sau mười năm đế quốc sụp đổ, phần lớn Beta trẻ tuổi ở đây đã thay đổi tư duy — ai chẳng muốn sống đường hoàng, có lựa chọn, ai lại cam tâm làm công cụ cho Alpha?

“Cậu nghĩ gì vậy!”

Phương Vũ vỗ đầu Đỗ Mặc, “Chỉ là nói t.h.u.ố.c ức chế trong một số trường hợp rất hữu dụng! Cấm tiệt Omega vị thành niên dùng là chuyện mới vài năm nay thôi – quản lý nghiêm đến mức không cho dùng một chút nào...”

“Chính phủ quản được đến thế à?”

Đỗ Mặc nhớ đến Phùng Dị. Trong nguyên tác, cậu từng thấy không ít Omega bị Phùng Dị đ.á.n.h dấu rồi phải dùng t.h.u.ố.c ức chế... Mà cậu là Beta, lấy đâu ra thứ đó?

“Đương nhiên. Chính phủ kiểm soát từ gốc — một mặt hạn chế sản lượng, một mặt biến t.h.u.ố.c ức chế thành t.h.u.ố.c kê đơn. Omega trưởng thành phải có giấy tờ thân phận mới được lĩnh ở bệnh viện.”

Phương Vũ nói xong vẫn chưa yên tâm:

“Chúng ta không nghe được tin tức tố, đó vừa là lợi thế, vừa là bất lợi. Không thể phát hiện bất thường sớm, nhưng có thể giữ tâm lý bình thường khi đối mặt Alpha. Thật ra, đó mới là ý nghĩa thật sự khi Beta tham gia hoạt động của Omega. Chu Nhất là người tốt, tiếp xúc vài lần là quen thôi.”

Đỗ Mặc tỏ vẻ nghi ngờ:

“Anh chắc chứ?”

Dù Chu Nhất trông không giống Alpha, nhưng hắn là người cùng phe với Phùng Dị. Mà Đỗ Mặc có lý do tin rằng những người đi gần với Phùng Dị, đều không đơn giản.

Phương Vũ nhướng mày:

“Hắn ở ngay phòng bên cạnh tôi.”

Đỗ Mặc:

“Hiểu rồi.”

Vừa định quay người rời đi, Đỗ Mặc chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi:

“Những Alpha nổi tiếng trong trường... anh có danh sách không?”

Cậu chỉ biết mỗi Phùng Dị, cùng vài người anh em thân thiết của anh.

“Không có mấy thứ đó đâu.”

Phương Vũ bất lực đáp, “...Ai hỏi cậu về Alpha, tốt nhất cứ đừng trả lời.”

Sau khi tách khỏi Phương Vũ, Đỗ Mặc vẫn đang cân nhắc cốt truyện nguyên tác. Ngay sau đó, cậu lại nhớ đến lời dặn dò từ rất lâu trước của Phùng Dị, trong lòng càng thêm cẩn trọng.

Khu Omega đông nghịt người. Vừa bước vào, Đỗ Mặc đã bị kéo đi làm việc, bận rộn cả buổi sáng, đến cơm cũng chưa kịp ăn, càng đừng nói đến chuyện tiếp cận Bạch Ý. Đúng như Phương Vũ nói, chỉ trong một buổi sáng, cậu đã bị vô số Omega hỏi thăm về Alpha – trong đó, Phùng Dị và Chu Nhất là hai cái tên được hỏi nhiều nhất.

Lần đầu bị hỏi, Đỗ Mặc còn hơi căng thẳng. Dù sao cậu cũng phải giả vờ không quen biết. Nhưng thực tế thì... hai người đó cậu đều biết rõ, từ chiều cao, cân nặng, tin tức tố, số điện thoại, đến thói quen đi đâu cậu nắm rõ từng chi tiết.

“Học trưởng chào anh.”

Vừa nghe giọng nói, Đỗ Mặc đã biết – lại là người đến hỏi thăm.

“Chào cậu.”

Cậu đáp lại ôn hòa.

“Anh có quen Phùng Dị không?”

Đỗ Mặc mặt không biểu cảm: “Biết, nhưng không thân.”

“Phùng Dị học trưởng có tham gia đón tân sinh không?”

“Hẳn là không.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đỗ Mặc chỉ vào màn hình đăng ký, ý bảo học đệ tự tra thông tin. Vị Omega này có gương mặt thanh tú, mặc áo hoodie màu nhạt, quần jeans bó sát tôn lên đôi chân thẳng tắp.

Omega xinh đẹp đúng là nhiều thật. Đỗ Mặc nghĩ thầm.

Nhưng giây tiếp theo, khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình — cậu lập tức hóa đá.

Sầm Tư.

Là Sầm Tư thật!

Cái tên này cậu nhớ quá rõ.

Tình nhân của Phùng Dị.

Một người cực kỳ có tâm cơ. Sau khi chia tay Phùng Dị, Sầm Tư từng nhiều lần tìm đến Đỗ Mặc, mong cậu làm trung gian hòa giải. Nhờ vị này, Đỗ Mặc mới có cơ hội “tăng độ tồn tại” trong nguyên tác.

Không thể đắc tội.

Ý nghĩ này lập tức hiện lên trong đầu Đỗ Mặc. Người này mềm mại bên ngoài, nhưng thủ đoạn rất lợi hại. Sau chia tay thì còn đỡ, chứ lúc còn yêu nhau, Sầm Tư là người duy nhất có thể moi tiền từ Phùng Dị.

Trong nguyên tác, Phùng Dị và Sầm Tư chỉ bắt đầu làm việc cùng nhau sau khi tốt nghiệp. Vậy mà giờ Đỗ Mặc mới biết - Sầm Tư cũng là sinh viên đại học Đông Thành.

“Vậy... học trưởng có quen Chu Nhất không? Em nghe nói anh ấy là thành viên hội học sinh?”

Đôi mắt Sầm Tư long lanh nước, nhìn chằm chằm như vậy - chắc không mấy Alpha chịu nổi.

Trong nguyên tác, Phùng Dị cũng từng bị ánh mắt này làm cho sa vào. Hai người lần đầu gặp nhau ở một nhà hàng, món ăn hôm đó Phùng Dị không nhớ nổi, chỉ nhớ đôi mắt ấy — rực rỡ, lay động lòng người.

Đỗ Mặc cố giữ hình tượng học trưởng nghiêm túc, cẩn trọng đáp:

“Có quen. Anh ấy là hội viên hội học sinh.”

“Anh có thể cho em cách liên lạc với anh ấy không?”

Cho hay không?

Thật lòng mà nói, Đỗ Mặc hơi do dự.

Nếu sớm biết người trước mặt là Sầm Tư, cậu có khi đã đưa luôn số của Phùng Dị — dù sao trong trường cũng không ít người biết. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ Sầm Tư, tám phần là vì Phùng Dị mà vào Đông Thành. Người này rất thông minh, biết cách tận dụng ưu thế ngoại hình. Việc lấy được số của Phùng Dị với Sầm Tư chẳng phải chuyện khó. Chủ động đưa, cậu còn có thể ghi điểm. Hôm nay không tiếp cận được Bạch Ý, để lại ấn tượng tốt với Sầm Tư cũng không tệ.

Ai... xấu hổ thật. Sớm muộn gì Sầm Tư cũng biết cậu quen Phùng Dị.

Đỗ Mặc nghĩ miên man.

Sầm Tư chủ động hỏi:

“Học trưởng, không tiện sao?”

Đỗ Mặc tỏ vẻ khó xử:

“Thật ra tôi có số của anh ấy, nhưng tôi với Chu Nhất không thân lắm. Mới quen gần đây vì công việc, nên... tôi không chắc anh ấy có muốn chia sẻ không.”

Cậu nói rất nghiêm túc, sợ để lại ấn tượng xấu trong lòng Sầm Tư.

Sầm Tư cũng rất hiểu chuyện:

“Vậy... không làm phiền học trưởng nữa.”

“Ừ.”

Tiễn Sầm Tư đi, Đỗ Mặc rơi vào trầm tư.

Gần đây gặp nhiều nhân vật trong nguyên tác quá... có phải cốt truyện sắp chính thức bắt đầu rồi không?

Đột nhiên, một Omega quen mặt chạy tới. Người này bình thường không hay vận động, chạy một đoạn đã thở hổn hển.

Đỗ Mặc vội mở nắp chai nước khoáng đưa qua:

“Chậm thôi, đừng vội.”

Rồi đưa thêm khăn giấy. Omega đổ mồ hôi là rất nguy hiểm — lỡ tin tức tố phát tán thì phiền.

“Hội trưởng bảo em tìm anh.”

“Tìm tôi?” Đỗ Mặc ngạc nhiên, “Có chuyện gì vậy?”

Omega uống nước, nói:

“Chu Nhất bảo có ba Alpha chạy lung tung. Anh ấy đã thông báo trong nhóm, nhưng thấy anh chưa phản hồi, hội trưởng bảo em chạy tới báo anh chú ý xung quanh.”

“À à, được rồi.” Đỗ Mặc gật đầu.

Chuyện này năm nào cũng có. Tân sinh mà, tò mò không kiềm chế được.

Cậu cũng không để tâm lắm, cho đến khi phía trước bỗng xôn xao.

Đỗ Mặc vừa định gọi cho Chu Nhất thì phía trước... đột nhiên trở nên yên lặng.

Cậu thề – đây là khoảnh khắc yên tĩnh nhất từ đầu buổi đón tân sinh đến giờ.

Cậu tò mò nhìn ra phía trước — rồi c.h.ế.t đứng tại chỗ.

Chiếc Jeep đen dừng lại bên đường.

Cậu cúi đầu nhìn điện thoại – tin tức mới nhất vừa hiện lên.

Đỗ Mặc hoảng hốt.

Không trách năm ngoái bên Alpha không xảy ra sự cố — thì ra là vì có Phùng Dị tọa trấn.