Phạn Âm

Chương 4



Chương 4: Hỷ Sự Nhuốm Màu Tuyết

Kinh thành Đại Yến chưa bao giờ đón một ngày đại hỷ kỳ lạ đến thế.

Trời chưa rạng, tuyết đã đổ xuống ráo riết như muốn chôn vùi cả hoàng thành dưới một lớp vải sương trắng xóa. Thế nhưng, trải dài mười dặm đường từ phủ Định Nam Vương đến vương phủ của Nhị hoàng t.ử Tiêu Dục lại là một dải lụa đỏ rực rỡ, hàng vạn chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo cao lắc lư trong gió bấc, hắt lên nền tuyết những quầng sáng đỏ loang lổ. Tiếng kèn gõ, trống bạt vang lên rầm rộ, x.é to.ạc màn sương lạnh, nhưng thanh âm ấy lọt vào tai người ta lại tàn nhẫn và tịch mịch tựa như nhạc khúc đưa tiễn vong hồn.

Dẫn đầu đoàn rước dâu vạn dặm là một thớt chiến mã màu đen tuyền.

Trên lưng ngựa, Tịch Hành Chi mặc một bộ cấm vệ quân sắc phục màu tím sẫm, viền vai thêu chỉ bạc sắc bén. Thắt lưng da siết c.h.ặ.t thanh trường kiếm lạnh lẽo bên hông, tơ cốt đứng thẳng như một ngọn thương cắm vào băng giá. Hắn không nhìn hai bên đường, đôi mắt thâm trầm như màn đêm găm thẳng về phía trước. Gương mặt thiếu niên mười lăm tuổi thanh tú nhưng góc cạnh giờ đây phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một chút gợn sóng.

Chỉ có bàn tay hắn đang nắm dây cương là siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương trắng bệch, run lên từng hồi rất khẽ.

Hôm nay là ngày đại hôn của Phạn Âm quận chúa. Còn hắn, là Thống lĩnh cấm vệ do chính Nhị hoàng t.ử Tiêu Dục sắc phong, chịu trách nhiệm dẫn đoàn dâu, mở đường cho kiệu hoa của người con gái hắn dùng cả sinh mạng để khắc trâm đào tiến vào vương phủ của kẻ thù.

Cỗ máy Thiên Đạo vận hành quá nhanh, nghiền nát chút hy vọng cỏn con của hắn dưới bánh xe quyền lực. Hắn đã tình nguyện quỳ xuống làm ch.ó săn, đổi lại là tư cách được đứng từ xa nhìn nàng sống sót.

Chiếc kiệu hoa tám người khiêng khảm đầy ngọc quý rập rình theo sau lưng ngựa của hắn. Bức rèm đỏ thêu phượng hoàng vàng kim rủ xuống ráo riết, ngăn cách hai thế giới. Hắn ở ngoài hoàng thành lộng gió tuyết, nàng ở trong kiệu ấm rực hồng nhung. Suốt chặng đường dài năm dặm, hắn không một lần quay đầu, nàng không một lần vén rèm. Một dải lụa đỏ dẫm dưới chân ngựa, cắt đứt hoàn toàn đoạn tình cảm thầm lặng năm năm dưới hiên vắng năm nào.

Giờ Tý. Phủ Nhị hoàng t.ử khói hương tản mát, yến tiệc đã tàn.

Những vị khách quý tộc cuối cùng đã rời đi, để lại một khoảng sân rộng đầy những mảnh xác pháo đỏ tươi rách nát trộn lẫn trong tuyết bẩn. Đèn l.ồ.ng đỏ treo dưới hiên bị gió bấc thổi mạnh, hắt những bóng đen loang loáng lên cánh cửa phòng tân hôn chạm khắc đôi chim uyên ương.

Tịch Hành Chi đứng thẳng như một bức tượng đá ngay sát bậc thềm tam cấp bên ngoài cửa điện.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, chỉ trong vòng nửa canh giờ đã phủ một lớp trắng xóa lên bờ vai rộng và chiếc mũ bạc cấm vệ của hắn. Hắn không nhúc nhích, hai tay đan chéo hộ vệ trước n.g.ự.c, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định trước mặt. Cái lạnh phàm trần cắt vào da thịt, nhưng không bằng thứ mùi vị tịnh mịch đang gặm nhấm từng tấc thần thức của hắn.

Cạch.

Tiếng chốt cửa bên trong khẽ động. Ngay sau đó là tiếng bước chân nặng nề của Tiêu Dục, hòa lẫn tiếng cười trầm thấp quen thuộc của gã.

"Phạn Âm, ngươi nhìn xem, bộ hỷ phục này vốn là dùng m.á.u của cả phủ Định Nam Vương để nhuộm đỏ đấy." Giọng Tiêu Dục từ trong phòng truyền ra rõ mồn một qua khe cửa mỏng, lọt vào tai Tịch Hành Chi giống như vạn mũi kim châm.

Bên trong phòng không có tiếng trả lời. Sự im lặng của Phạn Âm giống như một cái tát vô hình giáng vào lòng tự tôn của Tiêu Dục.

Chát!

Một tiếng động ch.ói tai vang lên, tiếng trang sức ngọc trai vỡ nát rơi vương vãi trên nền đất đá hoa cương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tịch Hành Chi bên ngoài thềm điện đột ngột khựng lại, đôi đồng t.ử co rụt. Ngón tay hắn vô thức bấu c.h.ặ.t vào bao kiếm, gân xanh trên mu bàn tay giật mạnh.

"Ngươi tưởng ngươi vẫn là vị quận chúa cao cao tại thượng ngày xưa sao?" Tiếng Tiêu Dục gầm lên, mang theo sự tức giận điên cuồng. "Cởi ra! Bản hoàng t.ử ra lệnh cho ngươi tự tay xé rách bộ hỷ phục này! Để ta xem, cái xương cốt kiêu ngạo của ngươi chịu đựng được đến khi nào!"

Roẹt…roẹt….! Tiếng vải lụa thượng hạng bị xé rách thô bạo vang lên đầy tàn nhẫn. Đi kèm với đó là tiếng cơ thể mảnh mai bị đẩy ngã, va đập mạnh vào cạnh bàn trang điểm bằng gỗ đàn hương.

Tịch Hành Chi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hàm răng siết mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương quai hàm kêu rắc rắc. Khóe môi hắn nứt ra, một ngụm m.á.u tươi tanh nồng từ cuống họng tràn ra, chảy dài xuống cằm, nhỏ từng giọt huyết sắc xuống lớp tuyết trắng dưới chân. Hắn muốn rút kiếm. Sát ý ma đạo ngủ yên sâu trong linh hồn hắn suốt mười lăm năm qua đang gào thét đòi nhuộm đỏ vương phủ này. Hắn muốn xông vào, băm vằn kẻ bên trong thành ngàn mảnh.

Nhưng, bước chân hắn vừa nhấc lên một tấc liền khựng lại giữa không trung.

Bản thánh chỉ màu vàng găm đầy m.á.u độc của Phạn Âm hiện lên trong tâm trí hắn. Nàng gả cho gã để hắn được sống. Nếu đêm nay hắn rút kiếm, toàn bộ phủ Định Nam Vương sẽ chịu tội diệt môn, và sự hy sinh uống t.h.u.ố.c độc tự hủy hoại bản thân của nàng sẽ biến thành tro bụi vô nghĩa. Hắn không thể động. Bước lên một bước là đẩy nàng vào chỗ c.h.ế.t, lùi lại một bước là tự tay băm vằn linh hồn mình.

Khoảng lặng giữa trời bão tuyết lúc này đau đớn hơn vạn đạo lôi kiếp trên cửu trùng thiên. Hắn đứng đó, mắt trừng trừng nhìn vào cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, m.á.u từ môi rơi xuống ròng rọc, nhuộm đỏ một khoảng tuyết nhỏ dưới chân thành một màu huyết sắc ghê rợn.

Trong phòng, Tiêu Dục không hề chạm vào người Phạn Âm.

Gã đứng cách nàng ba bước, tay cầm một dải lụa đỏ đã bị xé rách, ánh mắt gã không nhìn nàng, mà găm thẳng vào khe cửa sổ mỏng manh hướng ra ngoài hành lang — nơi bóng dáng của Tịch Hành Chi đang đứng như một cây thương rỉ m.á.u. Gã cố tình vung tay đập vỡ bình ngọc, cố tình tự mình xé rách dải lụa, cố tình gầm lên những lời sỉ nhục bạo lực ấy.

Gã không muốn độc chiếm thân xác của Phạn Âm, gã muốn dùng thứ thanh âm tàn nhẫn này để thử thách lòng trung thành và ý chí của Tịch Hành Chi. Gã muốn bẻ gãy hoàn toàn tơ cốt Chiến thần ẩn giấu trong người thiếu niên kia, biến hắn thành một con ch.ó hoang thực sự không còn chút tự tôn nào.

Nằm dưới nền đất lạnh, Phạn Âm mái tóc dài buông xõa, bộ hỷ phục đỏ rực hơi xộc xệch nhưng đôi mắt nàng vẫn trong vắt như nước hồ thu, tịnh mịch nhìn Tiêu Dục đóng kịch. Nàng khẽ đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ, nhìn thấy chiếc bóng cao gầy, cô độc đang run lên từng hồi dưới tuyết lạnh.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Khóe môi nàng khẽ rỉ ra một vệt m.á.u đen — độc tính của Hủ Cốt Tán lại phát tác. Nàng không kêu đau, chỉ có ngón tay thanh mảnh siết c.h.ặ.t vào tà áo đỏ, khẽ thốt lên một câu nói không thành tiếng: "Hành Chi... đừng vào..."

Nhưng Tiêu Dục đã nhìn thấy vệt m.á.u đen trên môi nàng. Sự chung tình vô vọng của nàng càng kích động huyết dịch tàn bẫn của gã. Gã bước đến, giẫm mạnh mũi giày lên tà áo đỏ của nàng, cười lạnh một tiếng rồi lớn tiếng quát:

"Phạn Âm, ngươi khóc cái gì? Có giỏi thì gọi con ch.ó hoang ngoài cửa vào đây cứu ngươi đi! Hắn chẳng phải là Thống lĩnh cấm vệ của ta sao? Để ta xem, hắn dám bước qua ngưỡng cửa này một bước, ta liền sai người c.h.ặ.t đứt hai chân của hắn đem cho ch.ó ăn!"

Bên ngoài điện, tiếng gió rít gào như tiếng quỷ khóc.

Tiếng khóc nghẹn ngào chìm khuất bấy lâu của Phạn Âm từ trong phòng đột ngột vang lên, nức nở rồi nghẹn lại giống như một cánh chim bị bẻ gãy đôi cánh giữa bão giông.

Nghe thấy tiếng khóc ấy, sợi dây lý trí cuối cùng trong thức hải của Tịch Hành Chi hoàn toàn đứt đoạn.

Hắn không rút kiếm, nhưng hắn từ từ ngửa mặt lên trời xanh. Giữa màn đêm bão tuyết dữ dội của kinh thành Đại Yến, vị thiếu niên mười lăm tuổi bỗng chốc hé môi, bật lên một tiếng cười dài điên dại. Tiếng cười của hắn trầm thấp, khàn đặc, oán hận thấu tận cửu trùng thiên, vang vọng khắp vương phủ âm phong khiến đám cấm vệ quân xung quanh phải rùng mình, kinh hãi lui lại mấy bước.

Đôi đồng t.ử đen kịt của hắn bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực như m.á.u của ma đạo. Sâu trong linh hồn hắn, một luồng sát khí đen kịt, lạnh lẽo vô biên của cấm địa thần ma bộc phát dữ dội, cuốn xoáy lớp tuyết xung quanh thành một vòng ranh giới ma mị mà chính hắn cũng không thể giải thích nổi.

Hắn không biết mình là ai, nhưng trong giây phút tiếng khóc của nàng vang lên, hắn biết... bản thân hắn đã tình nguyện hóa thành quỷ để huyết tẩy nhân gian này. Trăng lạnh trên cao hoàn toàn bị màn sương đen của ma đạo che khuất, mở ra một điềm báo kinh hoàng cho đêm giao thừa đẫm m.á.u sắp sửa gọi tên vương triều Đại Yến.