Kinh thành Đại Yến năm Vĩnh Hòa thứ mười lăm đón trận bão tuyết lớn nhất trong vòng nửa thế kỷ.
Tuyết rơi dày đặc từ ba ngày trước, đến đêm nay thì phủ trắng xóa những mái ngói lưu ly của hoàng thành, biến những con phố sầm uất trở nên tịch mịch, lạnh lẽo. Gió bấc rít lên qua từng khe cửa, hất tung những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo dưới hiên nhà. Trên đại lộ Chu Tước, lớp tuyết dày đã ngập đến mắt cá chân, nuốt chửng mọi âm thanh của trần thế.
Tại một góc khuất bên ngoài hẻm tối dẫn vào phủ Tông Nhân, không gian bị xé rách bởi tiếng cười cợt nhả và tiếng c.h.ử.i bới thô tục.
"Một con ch.ó hoang của phản thần nước địch, cớ sao chưa chịu quỳ xuống?"
Một thiếu niên mặc gấm vóc xa hoa, tay cầm cây roi ngựa nạm bạc, vừa cười vừa quất mạnh xuống đất. Tuyết b.ắ.n tung tóe lên gương mặt tái nhợt của đứa trẻ đang quỳ gối giữa vũng tuyết lạnh. Đó là những vương tôn công t.ử của kinh thành, dẫn đầu là thế t.ử của phủ phủ Hoài vương. Bọn chúng vây quanh một đứa trẻ gầy gò, quần áo vải thô rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo sờn cũ không đủ che nổi đôi vai đang run lên vì lạnh.
Tịch Hành Chi mím c.h.ặ.t môi.
Cậu nhóc mười tuổi quỳ trên lớp băng giá, hai đầu gối đã tê dại không còn cảm giác. Đôi bàn tay nhỏ thô ráp găm c.h.ặ.t vào đống tuyết, móng tay rỉ ra vệt m.á.u đỏ tươi, nhanh ch.óng bị cái lạnh đóng băng lại. Gương mặt cậu bầm tím, khóe môi rách một mảng lớn, nhưng đôi mắt sâu thẳm đen kịt như hố sâu vạn trượng kia lại không có một giọt nước mắt, cũng chẳng có lấy nửa phần khuất phục. Cậu cứ trừng trừng nhìn thẳng vào mũi giày thêu chỉ vàng của đám công t.ử vương thất, im lặng đến đáng sợ.
Sự im lặng của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng luôn khiến kẻ đi săn tức giận.
"Mẹ kiếp, ánh mắt này là ý gì?" Một tên công t.ử khác tức tối bước lên, đá mạnh vào vai Tịch Hành Chi.
Cơ thể nhỏ gầy văng ra, ngã nhào vào đống tuyết lạnh buốt. Tịch Hành Chi không kêu rên lấy một tiếng, cậu dùng răng c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, lặng lẽ bò dậy, một lần nữa quỳ thẳng lưng. Sự bướng bỉnh vô vọng ấy càng kích động huyết dịch tàn nhẫn của đám trẻ vương tộc. Cây roi ngựa nạm bạc lại giơ lên, xé rách màn sương lạnh, nhắm thẳng vào gương mặt đầy thương tích của cậu mà quất xuống.
Tịch Hành Chi vô thức nhắm mắt, chờ đợi cơn đau xé da thịt quen thuộc.
Nhưng, tiếng roi xé gió đột ngột dừng lại.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Dừng tay."
Một giọng nói thanh thản, trong vắt như tiếng khánh ngọc va vào nhau vang lên giữa đêm tuyết tịch mịch. Thanh âm ấy không lớn, nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm bẩm sinh, khiến cây roi ngựa trên không trung khựng lại.
Đám vương tôn công t.ử giật mình quay lại.
Từ đầu phố Chu Tước, một chiếc xe ngựa khảm ngọc mang huy hiệu của phủ Định Nam Vương đang lững lờ dừng lại. Trên nền tuyết trắng xóa, một hộ vệ vội vàng bung một chiếc ô giấy dầu lớn che trên đỉnh đầu một cô bé chừng chín tuổi vừa bước xuống xe.
Nàng mặc một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, diềm áo thêu những sợi chỉ bạc uốn lượn như tiên vụ bồng bềnh. Gương mặt nàng nhỏ nhắn, làn da trắng sứ như ngọc không một vết tì vết, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu không nhuốm chút bụi trần của nhân gian. Khi nàng bước đi, tiếng chuông bạc buộc nơi thắt lưng khẽ ngân vang từng tiếng đinh đang... đinh đang... tịch mịch mà thanh tịnh.
Tạ Phạn Âm. Quận chúa độc nhất của Định Nam Vương, lá ngọc cành vàng tôn quý bậc nhất Đại Yến.
Đám vương tôn công t.ử lập tức thu lại vẻ hung hăng, vội vàng cúi đầu hành lễ: "Gặp qua Phạn Âm quận chúa."
Tạ Phạn Âm không nhìn bọn chúng. Đôi mắt trong vắt của nàng lướt qua tà áo gấm xa hoa, rồi dừng lại ở đứa trẻ đang quỳ rạp dưới đất. Khóe mi nàng khẽ động. Nàng nhìn thấy m.á.u tươi nơi tay cậu, nhìn thấy chiếc áo vải thô rách nát không che nổi da thịt đang tím tái đi vì lạnh, và nhìn thấy cả đôi mắt đen kịt, đầy phòng bị như một con quỷ nhỏ của cậu.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, một luồng oán khí vô hình sâu trong thức hải của Tạ Phạn Âm bỗng chốc cuộn trào, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c nàng nhói đau một hồi dữ dội. Nàng vô thức siết c.h.ặ.t ngón tay dưới tà áo lông cáo. Nàng không biết đứa trẻ này là ai, càng không biết vì sao bản thân lại cảm thấy nghẹn ngào đến vậy.
Nàng dời mắt, nhìn vào thiếu niên cầm roi ngựa, giọng nói không ấm không lạnh: "Kinh thành Đại Yến từ khi nào lại cho phép vương tôn công t.ử tụ tập hành hình tội nhân giữa đại lộ?"
"Quận chúa bớt giận." Thế t.ử Hoài vương phủ cười xòa, chỉ tay vào Tịch Hành Chi. "Nó không phải tội nhân bình thường, nó là nghiệt chủng của phản tướng nước Lương, được bệ hạ giữ lại làm con tin để răn đe biên thùy. Loại tiện chủng này, có c.h.ế.t ở xó xỉnh nào cũng không ai màng."
"Nước Lương đã vong, bệ hạ giữ hắn lại là thể hiện lòng nhân từ của thiên triều." Tạ Phạn Âm bước lên một bước, tà áo trắng lướt qua lớp tuyết sạch sẽ. Nàng đón lấy chiếc ô giấy dầu từ tay hộ vệ, tự mình cầm lấy. "Các ngươi ở đây nh.ụ.c m.ạ hắn, là đang muốn chứng minh bệ hạ dung túng cho phủ Hoài vương ức h.i.ế.p kẻ yếu, bêu rếu danh tiếng hiếu sinh của triều đình sao?"
Một cái mũ mưu nghịch quá lớn chụp xuống, khiến sắc mặt đám công t.ử lập tức trắng bệch.
"Chúng ta... chúng ta không có ý đó." Thế t.ử Hoài vương phủ run rẩy thu lại roi ngựa, ánh mắt oán hận lén lườm Tịch Hành Chi một cái, rồi ấm ức chắp tay: "Quận chúa đã nói vậy, chúng ta xin phép lui trước."
Đám người vội vàng giải tán, tiếng bước chân hỗn loạn dẫm nát lớp tuyết xốp, nhanh ch.óng biến mất vào màn đêm bão táp.
Đại lộ Chu Tước chỉ còn lại tiếng gió bấc thổi qua ráo riết.
Tạ Phạn Âm đứng đó, chiếc ô giấy dầu trên tay nàng che khuất ánh trăng lạnh trên cao. Nàng lặng lẽ bước đến trước mặt Tịch Hành Chi, chiếc bóng mảnh mai của nàng bao phủ lấy cơ thể gầy gò của cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng cúi người, nghiêng chiếc ô về phía trước, che đi những bông tuyết dữ dội đang táp vào mặt đứa trẻ tội nghiệp.
Tịch Hành Chi không ngẩng đầu. Cậu nhìn thấy đôi giày thêu hoa văn đào trắng sạch sẽ của nàng dừng lại sát bên mình, mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ như hoa mai đầu mùa trên người nàng thoang thoảng bay vào mũi, gột rửa đi mùi m.á.u tanh nồng nặc trong cuống họng cậu. Cậu run lên, không phải vì lạnh, mà vì một sự hoảng sợ tột cùng trước lòng tốt đột ngột của nhân gian.
"Đứng lên đi." Tạ Phạn Âm nhẹ giọng nói.
Tịch Hành Chi vẫn bất động. Đôi bàn tay cậu cắm sâu vào tuyết, giọng nói khàn đặc, khô khốc vang lên từ bờ môi nứt nẻ: "Tránh ra... ta bẩn."
Cậu là con hoang, là ch.ó hoang, là thứ vạn người có thể giẫm đạp. Sự thanh cao của nàng giống như một vầng mặt trời ch.ói mắt, khiến một kẻ sống trong vũng bùn tối tăm như cậu cảm thấy bị thiêu đốt.
Tạ Phạn Âm không trả lời. Nàng buông một tay, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương vươn ra khỏi tà áo lông cáo, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay thô ráp đầy vết thương của cậu.
Oanh!
Một luồng điện tê dại xẹt qua thức hải của cả hai. Tịch Hành Chi ngẩn người, cậu cảm nhận được một luồng hơi ấm dịu dàng, quen thuộc đến mức khiến linh hồn cậu run rẩy len lỏi qua làn da, xua tan đi cái lạnh thấu xương của chín tầng địa ngục. Cậu vô thức ngẩng đầu lên.
Dưới tán ô giấy dầu cổ kính, gương mặt của Tạ Phạn Âm hiện ra giữa màn sương tuyết. Ánh mắt nàng nhìn cậu không có khinh miệt, không có thương hại, chỉ có một nỗi buồn tịch mịch m.ô.n.g lung kéo dài vạn năm.
Tịch Hành Chi ngơ ngác nhìn nàng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu cảm thấy khung cảnh bão tuyết này biến mất, thay vào đó là một điện thờ nguy nga đẫm m.á.u, và một bóng hình áo trắng đang gieo mình vào lôi kiếp tím thẫm. Đầu cậu đau như b.úa bổ, phong ấn ký ức của Thiên Đạo rung chuyển, nhưng ngay lập tức lại chìm vào bóng tối. Cậu không biết nàng là ai, nhưng sâu trong linh hồn khốn khổ của đứa trẻ mười tuổi, nàng đã trở thành vị thần minh duy nhất, là tia sáng duy nhất cứu rỗi cuộc đời tăm tối của cậu.
Nàng dùng uy quyền quận chúa kéo cậu đứng dậy khỏi đống tuyết lạnh.
Tạ Phạn Âm lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa trắng thêu hoa văn tinh xảo, nhẹ nhàng lau đi vết m.á.u trên khóe môi cậu. Động tác của nàng rất nhẹ, giống như đang nâng niu một món thủy tinh dễ vỡ.
"Họ tên là gì?" Nàng hỏi.
"Tịch Hành Chi." Cậu thấp giọng trả lời, đôi mắt chằm chằm nhìn vào chiếc khăn lụa đã bị m.á.u của mình nhuốm bẩn.
"Tịch Hành Chi..." Nàng khẽ lặp lại cái tên ấy, đầu ngón tay chạm vào một mảnh gỗ nhỏ lộ ra từ túi áo rách nát của cậu. Nàng hơi ngẩn ra, khẽ rút mảnh gỗ đó ra ngoài.
Đó là một nhành hoa đào bằng gỗ được khắc vô cùng tỉ mỉ. Từng cánh hoa, từng nhị hoa đều sống động như thật, dẫu nét khắc có chút vụng về của trẻ nhỏ, nhưng chứa đựng một chấp niệm thâm sâu đến đáng sợ. Giữa mùa đông buốt giá của Đại Yến, loài hoa đào vốn không thể tồn tại, nhưng đứa trẻ này lại ngày ngày dùng ngón tay rỉ m.á.u để khắc họa nó trong vô vọng.
"Ngươi thích hoa đào sao?" Tạ Phạn Âm vuốt ve mảnh gỗ khắc, l.ồ.ng n.g.ự.c lại nhói lên một cơn đau âm ỉ.
Tịch Hành Chi run lên, cậu vội vàng giật lại nhành đào gỗ, giấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay như bảo vật mạng sống. Cậu mím môi, lắc đầu: "Ta không biết... Ta mất trí nhớ từ năm năm trước. Chỉ là... mỗi khi nhắm mắt, trong đầu ta luôn có tiếng đàn vang lên dưới một gốc cây đầy hoa đỏ rực. Ta không nhớ nổi đó là đâu, nên chỉ có thể khắc lại nó."
Cậu không biết, nhành đào gỗ ấy chính là tàn tích còn sót lại của chiếc trâm định tình vạn năm trước ở Thiên giới, là thứ duy nhất linh hồn cậu vô thức bám víu lấy để không bị cỗ máy Thiên Đạo mài mòn lý trí.
Tạ Phạn Âm nhìn bàn tay siết c.h.ặ.t của cậu, khẽ thở dài một tiếng. Nàng quay người bước về phía xe ngựa, chiếc chuông bạc nơi thắt lưng lại ngân vang từng hồi tịch mịch. Khi bước lên xe, nàng không quay đầu lại, chỉ để lại một câu nói nhẹ như gió thoảng:
"Giữ mạng cho tốt. Sau vườn phủ Định Nam Vương có một gốc đào khô cổ thụ... Xuân năm sau, ta đợi ngươi đến xem nó nở hoa."
Chiếc xe ngựa khảm ngọc lại chuyển động, tiếng bánh xe nghiến trên tuyết rào rạo xa dần, để lại một lối đi trống trải giữa đêm bão táp.
Tịch Hành Chi đứng một mình dưới hiên vắng, trong tay vẫn siết c.h.ặ.t nhành đào gỗ đến mức các góc nhọn đ.â.m thấu vào da thịt, m.á.u tươi lại rỉ ra. Cậu hướng về phía chiếc xe ngựa đã biến mất tự bao giờ mà quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh trên nền tuyết lạnh.
"A Âm..."
Cậu vô thức thốt lên hai chữ ấy từ sâu trong tiềm thức, một cái tên cậu chưa từng nghe qua ở kiếp sống này, nhưng lại khiến nước mắt cậu lần đầu tiên rơi xuống, làm tan chảy một mảng tuyết nhỏ dưới chân.
Cách đó không xa, dưới bóng tối của bức tường thành phủ Tông Nhân, một bóng người mặc cấm y màu tím sẫm đang thầm lặng đứng nhìn toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra.
Nhị hoàng t.ử Tiêu Dục.
Gã đứng khuất trong góc tối, bàn tay đeo nhẫn ngọc bích siết c.h.ặ.t vào thanh kiếm đeo bên hông. Ánh mắt gã phản chiếu ánh trăng lạnh trên cao, lộ rõ một sự ghen tị điên cuồng và tàn nhẫn của một kẻ săn mồi. Gã nhìn chằm chằm vào Tịch Hành Chi đang quỳ dưới đất, rồi nhìn về hướng chiếc xe ngựa của Tạ Phạn Âm, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười quỷ mị, khát m.á.u.
"Quận chúa cành vàng lá ngọc... lại đi thương hại một con ch.ó hoang nước Lương sao?" Tiêu Dục khẽ thì thầm, giọng nói lạnh lẽo hòa vào tiếng gió rít của trận bão tuyết. "Một gốc đào khô thì làm sao nở nổi hoa? Để ta xem... ván cờ này của phủ Định Nam Vương, có gánh nổi mạng sống của con ch.ó hoang này không."
Gió bấc lại nổi lên dữ dội, thổi tung lớp tuyết dày che khuất bóng dáng tàn nhẫn của vị hoàng t.ử trẻ tuổi, gieo xuống nhân gian điềm báo của một hồi đại kiếp đẫm m.á.u sắp sửa bắt đầu.