Đỗ T.ử Đằng chưa kịp phản ứng, Thiết Vạn Lí đứng bên cạnh đã biến sắc mặt: "Tuyệt đối không được! Đỗ huynh đệ mới Luyện Khí tầng ba, các người bắt cậu ấy đi như vậy khác nào đẩy cậu ấy vào chỗ c.h.ế.t!"
Cảnh Hoa cười gằn không đáp, còn Lục Huyền Xuân thì chau mày: "Ngươi bớt ăn nói hàm hồ đi, Tiên Duyên Thạch là do tự tay hắn bóp nát, chẳng lẽ có ai kề d.a.o vào cổ ép hắn? Theo luật lệ của Hoành Tiêu kiếm phái ta, hễ bóp nát Tiên Duyên Thạch là tự nguyện vượt lạch trời, sống c.h.ế.t có số!"
Thiết Vạn Lí cứng họng, nhất thời chẳng biết thốt nên lời nào.
Đỗ T.ử Đằng lại tỏ ra vô cùng bình thản, vỗ vỗ vào cánh tay Thiết Vạn Lí (vì hắn không với tới vai lão): "Thiết thúc, không sao đâu, tụi mình gặp nhau trên Vân Hoành Phong nhé, ha ha ha ha."
Lục Huyền Xuân, Cảnh Hoa, Thiết Vạn Lí và tất thảy những người có mặt: "..."
Cả không gian tĩnh mịch như tờ, chỉ còn lại tiếng cười ngạo mạn của Đỗ đại thiếu gia vang vọng.
Thiết Vạn Lí cảm thấy nghẹn họng: Chẳng phải ngày đó lão đã tận tình diễn giải mọi sự hiểm nguy và cạm bẫy nơi lạch trời cho vị tiểu ân nhân này nghe rồi sao? Dẫu biết Đỗ huynh đệ bị dồn vào đường cùng phải bóp nát Tiên Duyên Thạch để gọi tu sĩ trên phong xuống cản Cảnh Hoa, nhưng Luyện Khí tầng ba mà đòi vượt lạch trời lại là một phạm trù khác hoàn toàn. Đây không phải dũng cảm, mà là đầu óc có vấn đề!
Giản Trạch dìu trưởng trấn, trưởng trấn ôm gọn Giản Linh Nhi trong lòng. Cả ba đều mặt cắt không còn một giọt m.á.u, rõ ràng là vừa trải qua phen thập t.ử nhất sinh dưới lớp băng hàn của Cảnh Hoa. Trưởng trấn thở hổn hển, cố rặn từng chữ: "Đỗ tiểu ca... cậu, cậu ngàn vạn lần đừng kích động!"
Giá như biết Đỗ T.ử Đằng xin Tiên Duyên Thạch để dùng cho ngày hôm nay, trưởng trấn có c.h.ế.t cũng không đưa. Cả đời lão đã trao đi không biết bao nhiêu Tiên Duyên Thạch, nhưng số người thực sự đặt chân lên phong đếm trên đầu ngón tay? Lại càng hiếm người như Thiết Vạn Lí, phúc lớn mạng lớn, thất bại rồi vẫn nhặt được mạng trở về?
Giản Trạch càng thêm sốt sắng: "Đỗ huynh đệ, đệ nhất định không được đi..."
Thậm chí vài người vừa thoát khỏi lớp băng, dẫu vẫn còn run lẩy bẩy trước Cảnh Hoa, nhưng cũng hiểu rõ Đỗ T.ử Đằng với tu vi nhường ấy mà dấn thân vào lạch trời thì chắc chắn là đi vào chỗ c.h.ế.t, cũng xúm lại khuyên can.
Cảnh Hoa lia ánh mắt lạnh lùng qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Đỗ T.ử Đằng: "Còn lề mề gì nữa! Đã bóp nát Tiên Duyên Thạch, lạch trời ở ngay trước mặt, còn chần chừ gì nữa, hay là định trêu ngươi Hoành Tiêu kiếm phái ta?!"
Đỗ T.ử Đằng ung dung khoanh tay mỉm cười: "Đi ngay đây, vội vàng làm gì?" Rồi hắn quay sang trưởng trấn, Giản Trạch, Thiết Vạn Lí và số ít những người dân trong trấn thực lòng lo lắng cho an nguy của hắn, tươi cười trấn an: "Mọi người cứ yên tâm! Dù có lên phong, ta vẫn vẽ bùa cho mọi người được mà!"
Mọi người: "..."
Tất cả đang rối bời lo cho tính mạng của hắn, vậy mà hắn lại lấy đâu ra cái sự tự tin bất khả thi ấy... Nhưng nụ cười rạng rỡ đầy niềm tin của hắn, không hiểu sao lại gieo rắc một tia hy vọng mỏng manh vào lòng mọi người, dẫu cho ai nấy đều cạn lời.
Tốc độ của Đỗ T.ử Đằng không nhanh, nhưng với một tu sĩ Luyện Khí tầng ba không nhờ cậy pháp bảo, thì cũng chẳng tính là chậm. Nhưng Cảnh Hoa lại chê bai quá chậm, khóe môi hắn cong lên một nụ cười tàn nhẫn: Thật muốn sớm thưởng thức cái cảnh tên nhãi này nổ tung xác dưới sức ép của linh khí cuồng bạo trong lạch trời.
Trong con mắt của những người đang lo lắng cho Đỗ T.ử Đằng, đoạn đường đến Ngưỡng Phong Bình sao mà ngắn ngủi, chỉ chớp mắt bọn họ đã tới nơi.
Nhìn xuống từ vách núi cheo leo, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, lờ mờ hiện ra những con mãnh thú đang gầm rú, những làn chướng khí độc hại sặc sỡ. Dẫu bị ngăn cách bởi trận pháp, luồng linh khí cuồng bạo ấy vẫn khiến tâm can các tu sĩ chấn động... Lòng mọi người chùng xuống: Cảnh tượng kinh hoàng thế này, ngay cả những tu sĩ cao tay hơn Đỗ T.ử Đằng cũng chẳng dám mơ đến chuyện bước xuống. Vậy mà cậu ta còn phải băng qua đó mới được tính là vượt ải... Đây khác nào tự nộp mạng?!
Trên môi Cảnh Hoa lại điểm một nụ cười hả hê: "Đỗ tiểu huynh đệ, nhìn xem, đây chính là đệ nhất trọng 'Tiên Phàm Hố' lẫy lừng, hay giới tu chân vẫn gọi là lạch trời. Chỉ cần băng qua đây, leo lên bờ vực bên kia, ngươi sẽ chính thức được thu nạp vào Hoành Tiêu kiếm phái ta, ha ha ha ha ha ha..."
Tiếng cười hả hê của hắn tuyệt nhiên không chứa đựng nửa phần khích lệ, ngược lại tràn ngập ác ý lạnh lẽo, khiến người nghe phải rùng mình sởn gai ốc.
Nhưng Đỗ T.ử Đằng dường như chẳng mảy may để tâm. Hắn đứng bên bờ vực, tay đưa lên che nắng, kiễng chân cố nhòm sang bờ bên kia (nhưng vô ích): "Phải tới được đâu mới tính là qua ải? Chỗ nào? Ban nãy ngươi chỉ tay về hướng nào cơ?"
Cảnh Hoa: "..."
Giờ phút này, sự chán ghét của hắn đối với tên nhãi ranh không thèm sợ sệt hay run rẩy theo đúng kịch bản này càng thêm sâu sắc. Hắn chỉ trừng mắt nhìn Đỗ T.ử Đằng, im lặng không đáp.
Mọi người đứng ngoài xem mà thầm bái phục Đỗ tiểu ca. Một tên ngạo mạn, nham hiểm như Cảnh Hoa mà cũng bị hắn chọc tức đến nghẹn họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Cảnh Hoa mặt đen như đ.í.t nồi, Đỗ T.ử Đằng quay sang hỏi Lục Huyền Xuân: "Lục chân nhân, phải đặt chân tới đâu mới được tính là vượt ải thành công, gia nhập Hoành Tiêu kiếm phái?"
Lục Huyền Xuân cũng bó tay. Tên tiểu t.ử này mặt dày đến mức nào mà còn chưa xuống thung lũng đã đi hỏi cách vượt ải thành công? Bao năm làm nhiệm vụ trực ban, đây là lần đầu tiên hắn gặp trường hợp này.
Thấy Lục Huyền Xuân im lặng, Đỗ T.ử Đằng tỏ vẻ nghiêm túc, giáo huấn: "Ngài làm thế là không ổn đâu nhé. Là tu sĩ trực ban, nhiệm vụ của ngài là giám sát người vượt lạch trời, đồng thời phải có trách nhiệm giải đáp thắc mắc chứ. Ngài là bộ mặt của Hoành Tiêu kiếm phái, thái độ thiếu trách nhiệm này sẽ làm tổn hại đến danh tiếng môn phái đấy."
Bộ mặt cái quái gì cơ chứ!
Nhủ thầm đối phương cũng chỉ là một kẻ sắp bước vào cửa t.ử, Lục Huyền Xuân khẽ nhếch mép, cố nuốt cơn giận: "Chỉ cần đặt chân đến bất kỳ vị trí nào trên bờ vách Vân Hoành Phong đối diện là coi như vượt lạch trời thành công."
Đỗ T.ử Đằng chống nạnh cười phá lên: "Dễ ợt mà, ha ha. Hoành Tiêu kiếm phái, tiểu gia ta đến đây!"
Miệng thì hô hào hùng hồn, nhưng chân Đỗ đại thiếu gia lại... thụt lùi về phía sau, khiến tất thảy mọi người đều há hốc mồm ngạc nhiên, ngay cả Cảnh Hoa cũng bàng hoàng không kịp cản lại.
Hắn hắn hắn hắn đang làm cái trò quái quỷ gì vậy?!
Đỗ đại thiếu gia vẻ mặt vẫn thản nhiên: Xùy, tiểu gia ngu gì mà nộp mạng.
Hồng trần cuồn cuộn Sóng gió bủa vây Tâm như chỉ thủy Tự tại chốn này.
Dưới bao ánh mắt ngỡ ngàng, Đỗ tiểu gia lùi một mạch cho đến khi đứng dưới bảng tên "Ngưỡng Phong Bình" mới chịu dừng bước. May mà hắn không lùi thẳng về trấn, nếu không chắc mắt mọi người sẽ rơi cả ra ngoài. Cảnh Hoa thấy Đỗ T.ử Đằng dừng lại, nheo mắt nhìn, dần bình tĩnh lại. Nếu Đỗ T.ử Đằng dám lùi thêm bước nữa, hắn chẳng chắc mình còn đủ kiên nhẫn để đợi xem tên nhãi này c.h.ế.t dưới đáy vực hay không.
Đỗ T.ử Đằng chẳng mảy may bận tâm, hắn cẩn thận đo lường khoảng cách rồi gật gù như đã chốt phương án. Đoạn, hắn móc từ túi trữ vật ra một vật khổng lồ hình chữ "Nhân" (người) ném phịch xuống đất: "Ha ha! Tới lúc để các người mở mang tầm mắt với công nghệ cao đích thực rồi đây — chiêm ngưỡng siêu v.ũ k.h.í bí mật do ta và Thiết đại thúc hợp tác chế tạo, mang tên 'Vượt lạch trời êm ru không lo âu'!"
Dẫu cho Đỗ đại thiếu gia liên tục làm đảo lộn thế giới quan của người dân Tiên Duyên Trấn, nhưng sự xuất hiện của món "vũ khí bí mật" này vẫn khiến hiện trường chìm vào cõi im lặng c.h.ế.t ch.óc. Nó rõ ràng đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của đám đông. Dần dần, mọi ánh mắt đều hướng về phía vị "đồng tác giả" cũng đang ngớ người không kém. Rõ ràng Đỗ T.ử Đằng chưa hề tiết lộ với ông ta việc dùng thứ này để vượt lạch trời, lại còn gắn cho nó cái tên gây hấn "Vượt lạch trời êm ru không lo âu" ...
Thiết Vạn Lí cảm nhận được những ánh nhìn dồn về phía mình, nhảy dựng lên như bị lửa đốt: "Lúc đó ta chỉ nghĩ hắn làm đồ chơi tiêu khiển thôi!"
Mọi ánh mắt lại quay về phía kẻ đầu têu. Nhưng Đỗ T.ử Đằng đang vênh váo tự đắc, hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt như muốn thét lên "Ngươi cứ tiếp tục tự tìm đường c.h.ế.t đi". Ngược lại, hắn rất tự hào tuyên bố: "Thế nào? Đỉnh của ch.óp phải không!"
Mọi người lại âm thầm chuyển dời tầm mắt sang thứ đồ mà Đỗ T.ử Đằng đang vênh váo chỉ vào — cái vật hình chữ "Nhân" kia trông giống một đôi cánh, lại còn lấp lánh ánh kim loại. Thậm chí có thể nhìn rõ những gờ sắt thô kệch chưa mài giũa. Ừ, đúng vậy, mọi người đang cố gắng giữ bình tĩnh để tự thuyết phục mình: một đôi cánh bằng sắt khổng lồ, nặng đến mức ném xuống mặt đất đã được gia cố linh lực ở Ngưỡng Phong Bình còn tạo thành một cái hố...
Ngay cả một kẻ nham hiểm, tàn độc như Cảnh Hoa cũng không kìm được tiếng cười, cười đến mức chảy cả nước mắt: "Ta chỉ nghe nói chim ch.óc có cánh mới bay lượn được trên trời. Ngươi mang theo cái cánh bằng sắt này mà cũng mộng tưởng bay qua lạch trời sao? Ha ha ha ha..."
Lục Huyền Xuân tuy đã từng chứng kiến những suy nghĩ điên rồ của Đỗ T.ử Đằng, nhưng khi nhìn thấy đôi cánh sắt kia, khóe môi hắn cũng không khỏi giật giật.
Những người khác vội vàng hạ giọng khuyên răn: "Đỗ tiểu ca, thôi đệ cứ bỏ cuộc đi... Rành rành là không thể qua được, sao đệ lại nghĩ ra cái thứ... Haizz..."
Hai ông cháu trưởng trấn nhìn nhau, vẻ mặt đượm nét sầu não. Bỏ cuộc ư? Tiên Duyên Thạch đã bị bóp nát, Cảnh Hoa lại đang rình rập như hổ đói bên cạnh, làm sao mà bỏ cuộc được? Nhưng nếu thực sự phải đi... Nhìn đôi cánh sắt kia, nỗi lo lắng của hai ông cháu càng thêm trĩu nặng.
Đỗ đại thiếu gia lại vô cùng thản nhiên. Hắn vừa nai nịt đôi cánh sắt lên lưng vừa lẩm bẩm: "Lũ người tu chân các người đúng là ngu ngốc. Đôi cánh sắt này vốn dĩ được sinh ra để v.út bay lên trời xanh cơ mà!"
Mọi người còn đang ngỡ ngàng, á khẩu, chưa kịp hoàn hồn thì Đỗ tiểu gia đã cất bước, lao về phía cái hố sâu ngăn cách tiên phàm với tốc độ nhanh nhất của một tu sĩ Luyện Khí có thể đạt được!
Ánh mắt Lục Huyền Xuân ánh lên sự tiếc thương sâu sắc.
Trong mắt Cảnh Hoa, Đỗ T.ử Đằng lúc này đã là một cái xác không hồn.
Thiết Vạn Lí cùng hai ông cháu họ Giản đều hốt hoảng kêu lên, vội vã lao ra bờ vực định cản lại, nhưng rồi tất cả đều sững sờ kêu lên: "Trời đất ơi!"