(Lời người dịch: Do một số sơ sót và hiểu lầm trong lúc dịch, từ chương này mình sẽ đổi danh xưng giữa Hứa Hạ và Tịch Minh Cư ạ. Vì theo phong tục địa phương từng được nhắc trong chương 5, trước khi thành hôn, bên nữ sẽ đổi cách xưng hô, còn bên nam đổi sau kết hôn. Nên Hứa Hạ sẽ gọi Tịch Minh Cư là chú, chứ không phải cha ạ.)
Hứa Hạ từng cân nhắc đến việc đi làm. Vốn dĩ cô muốn làm giáo viên, nhưng không may đụng mặt Tịch Trạch ở trường, vả lại vì lựa chọn trung học số một mà cô đã từ chối lời mời từ các trường khác. Vì thế cho nên việc chuyển trường cũng không mấy dễ dàng.
“Con muốn đi làm, nhưng không biết khả năng mình tới đâu ạ.” Hứa Hạ hơi xấu hổ.
“Con tới Can Nguyên làm đi. Thị trường bất động sản đang trên đà khôi phục. Con có muốn thử sức ở bộ phận kinh doanh không?” Tịch Minh Cư đề nghị.
“Không được.” Tịch Trạch ngắt lời: “Nhân viên kinh doanh áp lực lớn, còn vất vả nữa.”
Tịch Minh Cư cười: “Con bé không nhất định phải bán bất động sản. Nhưng bộ phận kinh doanh là bộ phận cơ bản và trọng yếu của Can Nguyên chúng ta. Hứa Hạ có thể học hỏi nhiều điều từ đó.”
Tịch Trạch buông đũa, tranh luận với cha: “Vậy cô ấy đến đó với thân phận gì? Nhân viên kinh doanh bình thường hay con dâu chủ tịch hội đồng quản trị Can Nguyên?”
Hứa Hạ đang húp cháo, nghe tới đây suýt phun ra ngoài. Tịch Trạch ăn nói kiểu gì vậy? Con dâu gì chứ, ngại c h ế t người ta.
Tịch Minh Cư nghiêm túc suy nghĩ: “Vì tính chất công việc, đương nhiên không thể dùng thân phận người nhà họ Tịch.”
Tịch Trạch ra chiều mọi việc đã sáng tỏ: “Vậy tức là cô ấy sẽ là nhân viên bình thường, nhưng sẽ không làm những việc mà nhân viên bình thường làm. Nếu vậy thì cô ấy nhất định sẽ bị người ta xoi mói, đến lúc đó tình hình càng thêm khó xử.”
Hứa Hạ phản đối: “Tịch Trạch, chưa chắc tôi không bán được nhà mà.”
Tịch Trạch liếc nhìn cô: “Cô chắc chứ?”
Hứa Hạ hơi chột dạ. Đúng là trước kia cô từng làm rất nhiều hoạt động quảng cáo, nhưng quả thực chưa từng bán bất động sản. Cô cũng không chắc mình có thể làm được hay không.
Tịch Minh Cư hỏi: “Vậy con nói xem, con bé làm gì đây?”
Tịch Trạch đáp thẳng: “Chúng ta có thể mua một quán ăn gần trường học, rồi để cô ấy quản lý. Như vậy, cô ấy không chỉ được học hỏi, mà thu nhập đến từ học sinh cũng ổn định, sẽ không lỗ vốn. Quan trọng nhất là có thể giải quyết được vấn đề ăn uống của con.”
Hứa Hạ trợn mắt, á khẩu: “Nói tới nói lui, rốt cuộc cậu muốn tôi là đầu bếp cho cậu á?”
Tịch Trạch dối lòng: “Sao, cô không chịu? Năm nay là năm cuối cấp của tôi rồi, dinh dưỡng rất quan trọng. Nếu cô nấu ngon hơn chút xíu thôi, tôi đã không cần phải đưa ra yêu cầu này. Cô có biết hai tuần nay tôi chẳng có bữa nào được ăn t.ử tế.”
Hứa Hạ: “Tôi…”
Tịch Minh Cư nghe xong cũng đồng tình: “Thế cũng tốt, quyết định vậy đi.”
Hứa Hạ lẳng lặng nhìn hai cha con nhà này. Trời ạ, tôi là người tìm việc, mà cả quá trình toàn là hai người ra quyết định. Cô đang định nêu ý kiến của mình, bỗng điện thoại đổ chuông. Nhìn lướt qua màn hình, là giáo viên chủ nhiệm lớp Tịch Trạch, Châu Tấn Nguyên gọi tới.
“Chào anh, giáo viên Châu.” Hứa Hạ lịch sự chào.
Nhưng Châu Tấn Nguyên ở đầu dây bên kia chẳng mấy hòa nhã: “Cô Hứa, chuyện Tịch Trạch là thế nào nữa đây? Mới sáng đã xin nghỉ? Cô có biết trò ấy đang học lớp mười hai không? Đừng chỉ vì cảm nhẹ mà không đến lớp, như vậy rất ảnh hưởng đến việc học. Huống hồ sắp đến kỳ kiểm tra tháng rồi, trò ấy định đội sổ nữa hả?”
Ban đầu, Hứa Hạ còn muốn thay Tịch Trạch giải thích lý do xin nghỉ, nhưng câu cuối cùng của Châu Tấn Nguyên đã gạt phăng nó đi: “Phải, phải, phải. Thầy Châu nói đúng, chút bệnh vặt không nên ỷ lại. Cậu ấy sẽ đến lớp ngay đây, ngay lập tức.”
“Vậy thì nhanh lên nhé. Tiết thứ ba là tiết của tôi, đừng đến muộn.” Châu Tấn Nguyên nhắc nhở qua điện thoại.
Hứa Hạ ngắt máy, lập tức hối Tịch Trạch: “Cậu ăn nhanh lên, ăn xong rồi đi học. Thầy Châu lớp cậu đang đợi đó.”
Tịch Minh Cư thấy Hứa Hạ quên mất lời mình nói hôm qua, cảm thấy hơi mất mặt: “Không phải nói A Trạch nghỉ hôm nay à? Con xem vết thương trên mặt thằng bé, sao có thể đến trường được?”
So với nỗi sợ hãi từ cuộc họp phụ huynh, Hứa Hạ thấy Tịch Minh Cư không đáng sợ đến thế. Cô lấy hết can đảm: “Chú, cậu ấy chỉ bị thương ở mặt, tay chân đều ổn cả. Vả lại sắp họp phụ huynh rồi. À không, sắp thi tháng rồi. Con cũng hy vọng cậu ấy có kết quả tốt hơn.”
Nghe Hứa Hạ lỡ lời, Tịch Trạch biết nỗi lo sợ của cô, bèn nghe lời, nói: “Được rồi, đừng nói nữa, tôi đi học.”
Hứa Hạ hài lòng gật đầu, còn ánh mắt Tịch Minh Cư lại có chút gì đó không rõ.
“Tịch Trạch, cậu thay đồ xong chưa?” Hứa Hạ đứng trước cửa phòng, hỏi.
Tịch Trạch mở cửa: “Xong rồi, bây giờ tôi đi.”
“Đợi chút.” Hứa Hạ kéo cậu vào phòng, lấy ra tuýp kem nền rồi ra hiệu cho cậu ngồi xuống.
“Cô muốn làm gì?” Tịch Trạch đột nhiên có dự cảm không lành.
Hứa Hạ cười khúc khích, ấn cậu xuống giường: “Cha cậu nói đúng đó. Để mặt mũi thương tích thế này đến trường thì không được. Tôi mượn kem nền của dì, che bớt cho cậu.”
Đương nhiên Tịch Trạch sẽ không cho cô làm vậy, cậu muốn đứng dậy: “Con trai thoa mấy thứ này làm cái gì.”
“Ối, đừng có cử động.” Hứa Hạ quyết tâm giữ cậu ngồi yên, nặn kem nền ra tay rồi thoa lên mặt cậu, vỗ nhẹ.
Tịch Trạch vốn muốn đẩy cô ra lần nữa, nhưng Hứa Hạ rướn cả người tới gần. Nghĩ tới chuyện đêm qua, cả người cậu như bị thôi miên, không biết phải làm sao.
Hứa Hạ cẩn thận thoa kem lên vùng da bầm tím, đến khi khuôn mặt trông tự nhiên hơn mới hài lòng, buông Tịch Trạch ra: “Không ngờ kem nền dì nhà cậu vậy mà hợp với cậu quá.”
Tịch Trạch còn chưa hoàn hồn, Hứa Hạ trông thấy ánh mắt kỳ lạ cậu đang nhìn mình, bất giác nhớ tới cú ngã tối qua, tức thì lùi lại hai bước, lắp bắp nói: “Được… được rồi. Nhanh về nhà lấy đồ rồi đi học thôi.”
Tịch Trạch lấy lại tỉnh táo, vô thức l.i.ế.m môi khô khốc: “Ừm, tôi đi đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Suốt quãng đường đi, hai người không nói gì. Tịch Trạch về nhà lấy ba lô rồi vội vã đến trường. Hứa Hạ thu xếp trong nhà một chút cũng đến chỗ Dư Tĩnh và Lâm San.
“Cái gì? Tịch Trạch bị thương nặng thế mà vẫn phải đi học? Hứa Hạ, cô còn có lương tâm không vậy?” Dư Tĩnh nghe bảo Tịch Trạch bị ép đến trường, chẳng vui vẻ chút nào.
Hứa Hạ giải thích: “Không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu. Hơn nữa sắp đến thi tháng rồi. Kỳ thi tháng phải mời phụ huynh, hai người không biết nó đáng sợ cỡ nào đâu. Lần trước cậu ấy xếp hạng ch.ót, ánh mắt mấy vị phụ huynh khác nhìn tôi chẳng khác gì t.ử thần.”
“Hả? Thành tích học tập của Tịch Trạch kém vậy á? Trông cậu ấy tuấn tú vậy mà không ngờ IQ lại…” Dư Tĩnh tiếc nuối.
Hứa Hạ nghe thấy liền không vui: “Khoan đã, không liên quan tới chuyện có thông minh hay không, chỉ là làm văn không tốt thôi.”
“Chậc, chậc, chậc. Mới đó đã vội bênh chồng rồi. Bọn tớ đã nói gì đâu.” Lâm San bên cạnh cười trêu.
Hứa Hạ vờ làm động tác muốn đ á n h, Lâm San né vội, hai người nô đùa một trận, Hứa Hạ mới kể chuyện Tịch Minh Cư muốn mình đi làm ra.
Dư Tĩnh đồng tình với Tịch Trạch: “Phụ nữ nên có sự nghiệp thì hơn. Cô nhìn tôi này, tự lập tài chính, dù Hà Đào có ly hôn, tôi cũng chẳng sợ.”
Lâm San cũng ủng hộ: “Quản lý một nhà hàng cũng không đơn giản hơn quản lý công ty, còn có thể học hỏi thêm nhiều thứ. Hơn nữa lại mở gần trường học, dễ kinh doanh.”
Hứa Hạ thở dài: “Được rồi, nếu các cậu đều cảm thấy ổn, vậy thì tớ thử xem sao.”
9 giờ tối, Hứa Hạ tạm biệt Dư Tĩnh và Lâm San rồi vội vã về nhà. Vừa đến con đường đối diện khu nhà, cô trông thấy Dương Húc đang bám riết lấy Tịch Trạch.
“Đại ca à đại ca, tất cả là lỗi của tôi. Tôi là tên phản bạn, là gian tế, quỷ háo sắc. Cậu tha cho tôi lần này đi mà.” Dương Húc đáng thương chắp tay xin xỏ.
Tịch Trạch khó chịu: “Tôi và cậu quen biết mười năm, còn không bằng một cô gái. Cô ta hỏi gì cậu nói đó, cậu không biết bịa chuyện à?”
Dương Húc bất lực: “Cậu biết Lâm Tư Ý thông minh cỡ nào mà, tôi lại không biết nói dối, cho nên…”
Đối với trường hợp của Dương Húc, thực ra Tịch Trạch cũng hiểu, khi thích một ai đó, con người ta thường sẽ trở nên ngờ nghệch.
“Được rồi. Lần này bỏ qua,về sau không được nói chuyện của tôi cho người khác.”
“Được, được. Tôi thề, tuyệt đối không nói gì với người khác.” Dương Húc dõng dạc thề thốt.
“Hai người đang nói gì vậy?” Hứa Hạ hiếu kỳ đi tới.
Dương Húc thấy cô lại, bèn phóng vèo lên xe đạp: “Tôi đi trước đây, hai người nói chuyện đi.”
Tịch Trạch đáp: “Có lẽ do làm chuyện trái lương tâm.”
Hai người đi đến cổng khu dân cư thì trông thấy Lâm Tư Ý và Lâm Quân đang nói gì đó ở lối vào. Lâm Tư Ý liếc mắt thấy hai người, bèn nhiệt tình chào hỏi.
“Chị, chị đón Tịch Trạch tan học ạ?” Lâm Tư Ý dịu dàng hỏi.
“Ồ, không phải. Cậu ấy lớn rồi, cần gì người đưa đón. Chúng tôi tình cờ gặp nhau thôi. Mọi người dọn vào sao?” Hứa Hạ thấy trên tay cô bé xách túi đồ dùng sinh hoạt, nghĩ rằng hẳn đã dọn vào rồi.
Lâm Tư Ý gật đầu: “Dạ, sau này mong chị và Tịch Trạch giúp đỡ nhiều ạ.” Nói xong, cô nhìn Tịch Trạch bằng ánh mắt sáng rỡ, như thể muốn đòi chút quan tâm cùng chào đón.
Nhưng phải khiến cô bé thất vọng rồi. Bởi Tịch Trạch từ đầu đến cuối không hề nhìn cô, thậm chí ngồi xổm xuống chơi cùng một chú ch.ó trong tiểu khu cũng chẳng nhìn cô lấy một lần.
“Được, được mà.” Hứa Hạ lịch sự đáp.
Ở đây có một rổ Pandas
“Chúng ta nuôi ch.ó nhé?” Tịch Trạch đột nhiên nói.
“Hả?” Câu hỏi bất ngờ của Tịch Trạch khiến Hứa Hạ như bị xịt keo, cứ thế ngơ ngác.
Tịch Trạch chỉ vào chú ch.ó bên cạnh: “Cô xem, nó đáng yêu biết bao, hệt như một đứa trẻ.”
Hứa Hạ nhìn chú ch.ó Golden Retriever khổng lồ, lông vàng óng ánh trước mặt, có chỗ nào giống con nít chứ?
“Được thôi. Chỉ cần cậu lọt top mười của lớp trong kỳ thi tháng này, tôi sẽ cho cậu nuôi.” Cô ra điều kiện.
Tịch Trạch chợt mỉm cười với cô: “Được, tôi mà thấy ưng con nào sẽ mang về ngay.”
“Cậu thi cho tốt đã rồi tính.” Hứa Hạ phát hiện ra có vẻ hôm nay Tịch Trạch nói nhiều hơn hẳn.
Hai người vừa đi vào khu nhà, vừa trò chuyện. Lâm Quân nhìn bóng lưng hai người, không khỏi cau mày: “Con gái, con có chắc Hứa Hà là chị họ Tịch Trạch?”
Lâm Tư Ý chán nản gật đầu: “Dạ.”
“Không đúng.” Lâm Quân nhíu c.h.ặ.t mày.
“Có chuyện gì ạ?”
Lâm Quân không trả lời con gái, bởi chính ông ta cũng không chắc. Trực giác mách bảo ông ta rằng nụ cười Tịch Trạch dành cho Hứa Hạ vừa rồi rõ ràng không phải nụ cười của em trai với chị gái, mà là của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình.
Lâm Tư Ý thấy cha không đáp, bèn truy hỏi: “Cha, cha thấy chỗ nào không đúng ạ?”
Lâm Quân châm một điếu t.h.u.ố.c: “Cha cũng không chắc chắn. Đợi cha điều tra kỹ lưỡng sẽ nói với con.”