Ông Bố Cuồng Con Gái Ở Đại Viện Công Nghiệp Quốc Phòng

Chương 205:



"Ngoài ra, ả ta còn cung cấp một bản danh sách tình báo mật, cùng với... sáu cái hộp kim loại chuyên dụng chống bức xạ."

Trần Miên Miên nghe đến cụm từ "hộp kim loại chống bức xạ" thì nhăn trán, hoàn toàn mù tịt về khái niệm này.

Nhưng nhắc đến bản danh sách tình báo, cô lại tỏ ra rành rọt. Ở cái thời điểm hơn mười năm sau ngày giải phóng, mạng lưới điệp viên ngầm cài cắm ở Đại lục vẫn còn dày đặc như nấm sau mưa.

Con ả Hoàng Điệp này quả nhiên là một kẻ m.á.u lạnh, chỉ biết lợi ích bản thân. Một khi đã sa lưới, ả không ngần ngại "cắn" bừa, kéo theo hàng loạt đồng bọn c.h.ế.t chùm để cầu mong sự khoan hồng.

Ngay khi Triệu Lăng Thành vừa vặn khóa vòi nước xả bồn tắm, Trần Miên Miên đã nhanh như chớp hiện ra ở cửa phòng tắm, đôi mắt sáng rực sự tò mò: "Trời ạ, vậy là Hoàng Điệp đã khai toạc móng heo danh tính của tên 'Vân Tước' rồi sao? Hắn ta là ai vậy?"

 

Trước khi đi vào danh tính của "Vân Tước", hãy quay lại với sự việc của Tư lệnh Tằng - kẻ vừa có màn ngất xỉu "đi vào lòng đất" giữa ban ngày ban mặt.

Hiện tại, ông ta đang đứng trầm ngâm bên cửa sổ phòng bệnh, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt xa xăm không rõ đang toan tính điều gì.

Đứng túc trực phía sau lưng ông ta là Lão Lôi Minh cùng vài cán bộ của Tòa án Binh.

Lão Lôi Minh nhìn đồng hồ, lên tiếng thúc giục: "Tư lệnh, đã đến giờ phải đi rồi."

Tư lệnh Tằng không vội quay lại, chỉ tay ra phía ngoài cửa sổ, giọng đều đều: "Nghe đồn những mùa đông trước, con sông Hoàng Hà này thường đóng băng cứng ngắc. Lạ thật, sao năm nay nước sông vẫn cứ cuồn cuộn chảy thế nhỉ?"

Lão Lôi Minh từ tốn giải thích: "Thứ nhất là do mùa đông năm nay thời tiết ấm hơn hẳn. Thứ hai, cũng là do lượng nước thải công nghiệp từ các nhà máy thượng nguồn đổ về nhiều, nhiệt độ nước tăng lên nên băng không thể kết tảng được."

Tư lệnh Tằng gật gù, bắt đầu giở giọng hồi tưởng, dùng những lời lẽ "có cánh" để ôn lại kỷ niệm cách mạng: "Nhớ cái hồi bị quân của Lão Tưởng truy sát gắt gao, dồn ép phải rút lui về hướng Tây. Nếu không nhờ có mảnh đất Tây Bắc bao la này làm chỗ dựa, không nhờ sự đùm bọc, che chở của bà con đồng bào nơi đây, thì làm sao quân ta có thể bảo toàn lực lượng, làm lễ hội sư thành công rồi tiến thẳng xuống phía Nam giành thắng lợi. Tây Bắc này chính là cái nôi của cách mạng, là cái gốc của chúng ta. Được phân công về đây công tác, phục vụ nhân dân, đối với tôi mà nói, đó là một niềm vinh dự tột bậc."

Lão Lôi Minh cũng không kém cạnh, đối đáp lại bằng những câu khẩu hiệu chuẩn mực: "Tất cả bắt nguồn từ quần chúng, mọi hành động vì lợi ích của quần chúng. Được cống hiến cho mảnh đất Tây Bắc cũng là niềm vinh dự lớn lao của cá nhân tôi."

Tư lệnh Tằng lại gật gù ra vẻ tán đồng. Đột nhiên, ông ta quay sang đưa ra một yêu cầu: "Các đồng chí đợi tôi hai phút nhé, tôi cần đi giải quyết nỗi buồn một chút."

Lão Lôi Minh chỉ tay về hướng hành lang: "Nhà vệ sinh nằm ở góc cầu thang bên trái kia kìa."

Sau khi Tư lệnh Tằng rời đi, Lão Lôi Minh tiến lại đúng cái vị trí mà ông ta vừa đứng. Phóng tầm mắt ra ngoài, ánh trăng vằng vặc soi bóng xuống dòng sông Hoàng Hà đang cuộn trào những con sóng bạc đầu.

Một linh cảm chẳng lành chợt ré lên trong đầu Lão Lôi Minh. Ông giật mình, vội vàng xoay gót, chạy thục mạng về phía nhà vệ sinh.

Không thấy bóng dáng Tư lệnh Tằng đâu, ông rút chiếc còi quân dụng ra, thổi một hồi ch.ói lói, đinh tai nhức óc.

Vừa lao ra khỏi khu vực cầu thang, ông vừa gào lớn: "Mẹ kiếp, lão già đó dám giở trò qua mặt tao! Lập tức kéo còi báo động! Phong tỏa toàn thành phố, huy động toàn lực lượng truy bắt ngay!"

Tư lệnh Tằng, dẫu ở bước đường cùng, bản chất xảo quyệt vẫn không hề thay đổi. Ngoài miệng thì ra rả những lời lẽ cách mạng sáo rỗng để đ.á.n.h lạc hướng, còn thực chất lại nhân cơ hội đi vệ sinh để tìm đường "tẩu vi thượng sách".

...

Tiếng còi báo động hú vang rền rĩ khắp doanh trại, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch.

Đó cũng là lúc Triệu Lăng Thành vừa vặn kết thúc "hiệp một" đầy mãn nguyện, dùng chút thông tin cơ mật làm mồi nhử để "thưởng thức" một bữa no nê.

Nghe tiếng còi báo động khẩn cấp, theo phản xạ của một quân nhân, anh bật dậy khỏi giường như chiếc lò xo.

Trần Miên Miên giật mình vội vàng hỏi: "Anh định đi đâu giờ này?"

Triệu Lăng Thành với lấy bộ quân phục, nhưng ngẫm nghĩ vài giây, anh lại ném nó trở lại giường, giọng điệu dửng dưng: "Không có gì đâu, em ngủ tiếp đi."

Mọi tuyến đường từ ga tàu hỏa, sân bay cho đến các trạm gác trên quốc lộ đều đã nhận được lệnh truy nã khẩn cấp. Tư lệnh Tằng dù có mọc thêm cánh cũng đừng hòng thoát khỏi cái l.ồ.ng Tây Bắc này.

Hơn nữa, nếu cứ ngoan ngoãn nằm im chịu trận, với những tội danh như dính líu đến điệp viên hay điều động quân đội trái phép, ông ta cùng lắm cũng chỉ nhận án đi lao động cải tạo. Nhưng một khi đã chọn con đường đào tẩu, thì hình phạt chờ đợi ông ta chỉ có một: ăn kẹo đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Về phần Tằng Phong, thằng ranh đó đã khôn khéo "tẩy trắng", cắt đứt mọi liên hệ với ông bố từ trước nên vụ này không bị liên lụy.

Chỉ thương thay cho mẹ con bà Lý Khai Lan và Tằng Lệ. Một khi Tư lệnh Tằng bị khép tội phản quốc, bỏ trốn, thì thân nhân như họ chắc chắn sẽ bị liên đới, bị đày đi lao động cải tạo nơi rừng thiêng nước độc.

Tiếng còi báo động bên ngoài vẫn cứ réo lên từng hồi bức bối. Trần Miên Miên đợi mãi không thấy chồng có phản ứng gì, liền tinh nghịch đưa tay cấu nhẹ vào "điểm nhạy cảm" trên n.g.ự.c anh.

Triệu Lăng Thành khẽ rùng mình, giọng nói trở nên khàn đục nhưng không giấu nổi sự hưng phấn: "Bà xã... lại muốn nữa à?"

Anh đang ở độ tuổi sung mãn nhất, nhu cầu "chuyện ấy" luôn hừng hực. Ngặt nỗi, mỗi lần "giao ban" hơi lâu một chút là vợ anh lại kêu ca, nhăn nhó vì đau.

Anh cứ ngỡ lần này mình đã làm tốt nhiệm vụ, khiến vợ hài lòng nên cô mới chủ động "gạ gẫm" thêm "hiệp hai".

Trần Miên Miên bực mình lườm anh một cái rõ dài, sốt ruột thúc giục: "Cái anh này, trước đây anh cứ khăng khăng nghi ngờ em là Vân Tước cơ mà. Bây giờ sự thật phơi bày rồi, mau nói cho em biết, rốt cuộc cái tên gián điệp đó là ai?"

Hoàng Điệp suy cho cùng cũng chỉ là một người đàn bà tầm thường, không mang trong mình bất kỳ một lý tưởng cách mạng cao siêu nào. Tham vọng duy nhất của ả là một cuộc sống vinh hoa phú quý.

Khi bước đường cùng ập đến, ả sẵn sàng bán rẻ tất cả để đổi lấy một tia hy vọng sống sót, một cơ hội để thỏa thuận với Tòa án binh. Và cái tên "Vân Tước" - con át chủ bài ẩn mình bấy lâu nay - chính là quân cờ cuối cùng mà ả tung ra.

Nhưng thật không may cho ả, thông tin mật đã bị giải mã trước một bước. Giờ đây, kết cục dành cho ả chỉ là bản án t.ử hình, đối mặt với đội ngũ thi hành án.

Bản danh sách mà ả ta khai ra dài dằng dặc, điểm mặt chỉ tên bảy, tám tên điệp viên nằm vùng. Tuy nhiên, phần lớn những cái tên trong đó đều đã sa lưới pháp luật từ lâu.

Và về thân phận thực sự của Vân Tước, Triệu Lăng Thành đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, chậm rãi nhả ra ba chữ: "Lý Hoài Tài."

Cái tên nghe lạ hoắc. Trần Miên Miên lập tức đắc ý phản pháo: "Thấy chưa! Em đã bảo rồi mà anh không tin, anh cứ thích đổ oan cho người tốt. Cái tên này em còn chưa nghe qua bao giờ, làm sao em lại là Vân Tước được!"

Cô bĩu môi khinh khỉnh: "Em cứ tưởng các anh nghiệp vụ cao siêu lắm, hóa ra toàn là một lũ ăn hại, chỉ giỏi bắt nạt, vu oan cho người vô tội."

Triệu Lăng Thành liếc xéo cô, nhắc khéo: "Lý Hoài Tài chính là kỹ sư phụ trách mảng cơ điện, từng là đồng nghiệp thân thiết, kề vai sát cánh với Tằng Vân Thụy đấy. Hắn ta chính là chồng cũ của Khương Hà, bố ruột của thằng bé Soái Soái. Đừng nói với anh là em không biết hắn nhé?"

Trần Miên Miên nghe đến cái tên đó, mọi mảnh ký ức chợt ùa về, sống lưng lạnh toát, một luồng hàn khí chạy dọc cơ thể.

Trong hai năm đầu nguyên chủ mới chân ướt chân ráo về làm dâu tại căn cứ, Khương Hà vẫn đang chung sống hạnh phúc bên người chồng tên là Lý Hoài Tài.

Hắn là một kỹ sư có xuất thân từ Nam Kinh, nhưng lại được tổ chức mai mối và kết hôn với Khương Hà khi còn làm việc ở Thủ đô. Hắn cũng nằm trong nhóm những cán bộ nòng cốt đầu tiên được điều động lên vùng Tây Bắc để xây dựng Căn cứ Công nghiệp Quốc phòng.

Nguyên chủ không những biết hắn, mà còn quen biết rất rõ là đằng khác.

Hồi đó, do bản tính ngang ngược, nguyên chủ bị hầu hết người nhà quân nhân trong khu tập thể tẩy chay, cô lập. Ngay cả Triệu Lăng Thành cũng chán nản, kiếm cớ ở lỳ trên cơ quan, không muốn bước chân về nhà.

Chính Lý Hoài Tài là người đã nhiệt tình giúp nguyên chủ làm thủ tục xin cấp ba gian nhà kho nhỏ để ở. Thậm chí, cái khẩu s.ú.n.g săn tự chế mà cô hay dùng để đi săn cũng là do hắn lo lót giấy tờ để mang trót lọt vào căn cứ.

Trong ký ức của Trần Miên Miên, Lý Hoài Tài là một người đàn ông có vóc dáng thư sinh, cao độ m mét bảy mươi hai, làn da trắng trẻo. Hắn ăn nói nhỏ nhẹ, từ tốn, và đặc biệt là luôn nở nụ cười hiền lành trước khi mở miệng.

Khương Hà hồi trẻ cũng là một cô gái có nhan sắc khá mặn mà. Nhưng sau khi sinh thằng bé Soái Soái, thân hình bà bắt đầu phát tướng, sồ sề.

Mặc kệ những lời đàm tiếu, Lý Hoài Tài đi đâu cũng tự hào khoe khoang rằng hắn thích nhất là ôm cô vợ mũm mĩm của mình, cảm giác "rất ấm áp và an toàn".

Để chiều lòng chồng, Khương Hà đã không tiếc thân mình. Món mì làm từ hạt đậu răng ngựa (loại đậu hoang, vị đắng chát), người bình thường cố nuốt một bát đã muốn nôn, vậy mà bà có thể ăn liền tì tì ba bát chỉ vì nghe chồng khen "ăn cái này tốt cho sức khỏe".

Thế rồi, tai họa giáng xuống. Lý Hoài Tài đột ngột mất tích trong một trận bão cát kinh hoàng. Khương Hà đau đớn tột cùng, bất chấp hiểm nguy lao vào giữa tâm bão để tìm kiếm t.h.i t.h.ể chồng nhưng vô vọng.

Tính đến nay đã bốn, năm năm trôi qua. Khương Hà vẫn một mực thủ tiết thờ chồng, cự tuyệt mọi lời mai mối, bởi trong mắt bà, trên đời này không một gã đàn ông nào có thể sánh bằng người chồng quá cố tuyệt vời của mình.

 

Thư Sách