Em gái còn nhỏ, đến lúc chec vẫn không biết nó có vị gì.
Tôi ném viên kẹo xuống nước, gõ cái bát vỡ đầy cháo trắng, cắm một nén hương, gọi em gái về nhà ăn cơm.
Bên bờ ao gió lớn, tàn hương lóe sáng lập lòe, như thể là lời hồi đáp của em gái.
Tôi ngồi nguyên tại chỗ, muốn ở bên em thêm một lát.
Khi về đến nhà, tôi bị bà nội chặn lại ở sân.
“Con ranh chec tiệt, giờ này mới vác mặt về, quần áo dơ trong nhà không cần giặt nữa hả?”
Bà vừa lên tiếng là tát ngay một cái, tôi chẳng thấy đau, chỉ ngây ngẩn nhìn vào tay bà.
Trên mu bàn tay đầy nếp nhăn là những vết cào chằng chịt.
Như là bị móng tay cấu rách.
Chắc lúc em gái bị chec đuối, đã giãy dụa dữ lắm nhỉ?
Chiều hôm sau, tôi đang múc nước giặt đồ trong sân.
Ba tôi cầm cái cưa đi đến: “Làm việc gì cũng lề mề, đồ đạc khỏi giặt nữa, mẹ mày thấy khó chịu, mau đi gọi bác sĩ Vương đến xem!”
Tôi không dám nhìn cái cưa trong tay ông, vội vã chạy khỏi nhà.
Bác sĩ Vương ở quê là người tốt được mọi người công nhận.
Không chỉ biết y thuật, mà còn kiêm luôn coi phong thủy, đem tiền kiếm được xây trường học, dạy trẻ con trong núi biết đọc biết viết.
Tôi hay đến đó nghe giảng, nhớ nhất một câu: “Tri thức thay đổi vận mệnh.”
Bác sĩ Vương rất thương tôi, khen tôi thông minh, có căn tuệ, lén dạy tôi rất nhiều điều.
Nhưng bà nội thì đặc biệt ghét ông ta, không cho tôi học chữ với bác sĩ Vương, nói con gái không cần biết nhiều, sẽ bị họ Vương dụ dỗ.
Bác sĩ Vương khám cho mẹ tôi, nhìn bụng bà phình to, sắc mặt có vẻ kỳ quặc, hỏi một câu: “Gần đây có ăn phải gì hỏng không?”
Ba mẹ tôi cười ha hả nói không có, chỉ có tôi, nhớ đến canh rắn ngày nào cũng phải nấu cho mẹ, định nói gì đó, lại bị ánh mắt âm trầm của mẹ dọa cho im lặng.
Bác sĩ Vương thấy nhà tôi giấu chuyện, không tiện hỏi thêm, chỉ nhíu mày: “Thai này không ổn, dễ dẫn dụ thứ không sạch sẽ, tốt nhất nên bỏ đi thì hơn.”
Sắc mặt mẹ tôi tái xanh, từ trên giường bật dậy, chỉ vào mũi bác sĩ Vương mắng: “Ông nói xằng bậy cái gì đấy, đó là con trai tôi, đêm qua tôi còn mơ thấy nó gọi mẹ nữa kia, dám nguyền rủa con tôi, ông chec không toàn thây!”
Ba tôi cũng nổi giận, túm lấy cây đòn gánh: “Mẹ kiếp, ông dám nói thêm câu nào nữa thử xem?!”
Bác sĩ Vương không nói gì thêm, thấy ba mẹ tôi kích động như thế, đành xoay người rời đi.
Tôi rụt rè đi theo, muốn tiễn ông ra cửa: “Bác Vương, bác đừng giận, ba mẹ không thích người ta nói điều không hay về em trai.”
Bác Vương khựng bước, thở dài liên tục: “Đại Ni, gần đây trong nhà có chuyện gì lạ không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Tôi ngơ ngác lắc đầu, không hiểu sao ông lại hỏi vậy.
“Bụng của cháu... có chỗ không ổn.”
Bác Vương xoa trán tôi, ánh mắt thì cứ nhìn chằm chằm về phòng của mẹ tôi: “Bác biết chút ít về phong thủy, vừa bước vào nhà đã phát hiện trên xà ngang có một lớp sương.”
“Chỉ những nơi oán khí rất nặng mới xuất hiện loại sương này…”
Bác Vương còn định nói gì đó, bà nội đi dạo ngoài về, vừa nghe thấy lời ông liền nổi giận xông đến: “Ông nói bậy bạ gì đấy, mau cút khỏi nhà tôi!”
Bác Vương đành ngậm miệng, lắc đầu bỏ đi.
Bà nội chưa hết tức, túm lấy tay tôi, mạnh tay đẩy tôi về sân: “Đừng có tin lời thằng thầy lang đó, muốn hại cháu trai bà, nó là tên sát nhân!”
Tôi không hiểu sao bà nội lại căm ghét bác Vương đến thế, rõ ràng lời ông nói đâu có sai.
Mẹ tôi mang thai mới ba tháng, bụng đã căng phồng đến biến dạng, thai nhi trong bụng như chỉ cách bên ngoài một lớp da mỏng.
Những vết rạn tím xanh như mạch m.á.u lan chằng chịt, tụ lại thành một gương mặt người mờ nhạt.
Hôm đó tôi giúp mẹ xoa bụng, lờ mờ thấy ngũ quan của em gái, nằm dưới da bụng, đang cười với tôi.
Nụ cười đó, cũng tái nhợt như da bụng mẹ.
Cứ cách vài ngày, bụng mẹ tôi lại phình thêm một vòng, như thể thứ kia nôn nóng muốn chui ra.
Mẹ tôi gầy chỉ còn da bọc xương, nhưng ăn uống thì vô cùng nhiều.