Nương Tử Là Thần Y

Chương 12



Du Uyển đi qua phòng bếp, lấy ra một ít canh gà còn sót của hôm qua, thả vào một ít cải trắng, rồi lấy một ít dầu gà hôm qua thắng được, đem đi xào lòng gà với tỏi, thuận tiện đem củ cải nước rửa sạch trộn với rau dại, vậy là xong một bữa cơm.

Bát tủ lại lần nữa trống không.

Lòng gà xào tỏi tươi hương vị thật sự rất ngon, tỏi xào hơi cháy nhưng mùi vị mười phần, Tiểu Thiết Đản thích nhất là trứng non, cùng với hai miếng gan mập mạp.

Tiểu Thiết Đản ăn ngon không dừng được miệng, miệng nhỏ bóng nhẫy, cũng chỉ có lúc này là lỗ tai của Du Uyển mới được thanh tịnh.

Ăn xong điểm tâm, Du Uyển xách theo cái xẻng cùng cái gùi đi ra vườn tre phía sau nhà.

Nàng vừa rồi có nghĩ qua, không có gà cũng không sao, măng mùa đông cũng là đồ tốt, mặc dù không biết ở thời này có đáng tiền hay không, nhưng chỉ cần là đồ ăn thì nhất định sẽ có người mua.

Chỗ tre này măng không nhiều, Du Uyển tỉ mỉ đào qua một lần, chỉ đào ra được sáu cây măng tầm trung.

Như vầy là quá ít.

Ánh mắt Du Uyển lia đến rừng tre phía trên sườn núi nhỏ, nếu như nàng không có nhìn lầm thì phía sau còn có một ngọn núi nữa, nơi đó hình như có nguyên một rừng tre lớn xanh mơn mởn.

“Thiết Đản, tỷ ra ngoài một lát, đệ ở nhà chăm sóc nương nhé!”

Phân phó cho đệ đệ xong, Du Uyển liền cõng cái gùi đi vào trong núi.

Lúc nhìn thì thấy đỉnh núi gần trong gang tấc, nhưng khi đi thì mới thấy khoảng cách xa vời vợi, may mắn là cơ thể này làm việc nặng nhọc đã quen, thể chất cũng không tệ lắm.

Cỏ khô trên mặt đất bị kết băng, Du Uyển chỉ mang giày vải bình thường, đế giày không thể chống trơn, chỉ có thể đi cẩn thận từng li từng tí, tốn của nàng khoảng nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến nơi.

Bất quá chỗ này bụi tre rất nhiều, lại còn cao lớn, tản ra mùi thơm của so với rừng tre phía sau nhà nàng hơn không biết bao nhiêu lần, chỉ cần nghe mùi hương như vậy cũng khiến cho người ta cảm thấy thanh thản.

Du Uyển lấy cái xẻng ra, bắt đầu truy tìm măng mùa đông.

Măng mùa đông khó đào hơn măng mùa xuân rất nhiều, măng mùa xuân mọc trên mặt đất, nhìn một cái liền thấy, còn măng mùa đông thì mọc bên dưới mặt đất, không có kinh nghiệm rất khó tìm ra nó.

Kiếp trước nàng sống ở nông thôn cũng trồng không ít tre, khi mùa măng tới, nàng thích nhất là đi sau lưng bà nội, bà đào một cái, nàng nhặt một cái, cho đến khi nhét đầy cái gùi mới thôi.

Bất quá kiếp trước măng mùa đông cũng không lớn như ở đây.

Rất nhanh Du Uyển đã đào được cây măng đầu tiên, so với mấy cây ở hậu viện nhà nàng còn to hơn hai phần.

Du Uyển liên tục đào, đào được cái này còn to hơn cái kia, sau thời gian khoảng một chung trà, cái gùi phía sau lưng đã bắt đầu trĩu nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Nàng lại đào thêm một lát, đào đến nỗi đầu dầy mồ hôi, mãi đến khi cái gùi hết chỗ thì nàng mới chịu xuống núi.

Gần sát sườn núi nhỏ, Du Uyển phát hiện ra một con sông, nàng đứng lại.

Nhìn qua mặt nước tĩnh lặng, nàng nhẹ liế.m khóe môi.

Trời lạnh như vậy, không biết trong nước có cá hay không.

 Du Uyển đào được mấy con giun đất đem vứt vào trong nước, chốc lát sau quả thật có mấy con cá quẫy đuôi bơi tới.

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, Du Uyển nhặt một cành khô dài trên đất, rồi đột ngột đ.â.m vào trong nước.

Nhưng vừa đ.â.m đến thì con cá lại bơi đi mất.

Du Uyển cũng không nản chí, đổi sang vị trí khác tiếp tục đâm.

Trải qua một hồi giày vò, Du Uyển thành công đ.â.m được một con cá trích to, con cá nặng chắc cũng tầm hai cân, tính ra cá trích sống tự nhiên được như vậy là cũng to lắm rồi.

Du Uyển đ.â.m thêm vài con nhưng không được to như con đầu tiên,tổng cộng được bốn con, thu hoạch như vậy cũng tương đối khá.

Lúc này đã gần sát giờ cơm trưa, Tiểu Thiết Đản có lẽ cũng đói bụng rồi, Du Uyển xách cá về nhà.

Tiểu Thiết Đản nghe được tiếng bước chân của tỷ tỷ, từ trong nhà chạy vội ra ngoài: “A tỷ, tỷ về rồi!”

“Ân.” Du Uyển gật gật đầu, cầm cái gùi đi xuyên qua hậu viện tới phòng bếp, đi cùng Tiểu Thiết Đản vào nhà bếp.

“A tỷ!” Tiểu Thiết Đản vậy mà lại không tò mò trong giỏ trúc của nàng có gì, mà lôi kéo tay nàng, chỉ vào nhà chính nói: “Đại ca đến a! Còn mang cho chúng ta rất nhiều đồ ăn!”

Đại ca?

Du Uyển tâm khẽ động, là trưởng tử của nhà đại bá?

“Đại ca! A tỷ về rồi!”

Du Phong là theo lệnh của ông bà Du, đem bột ngô qua cho A Uyển, dù vậy hắn cũng không nguyện ý nói chuyện cùng cô biểu muội này, khi nghe tiếng Tiểu Thiết Đản gọi a tỷ, hắn liền quay người muốn rời đi, nhưng không ngờ thằng bé mắt tinh như vậy, gọi hắn giật ngược lại.

Du Phong lúc này đi cũng không được, ở cũng không xong.

Nhưng Du Uyển thần sắc bình tĩnh mà đi tới.

Du Uyển không có bất cứ trí nhớ nào về họ hàng, bởi vậy cũng không biết nguyên nhân vì sao lại xa cách với nhà đại bá, nàng còn tưởng rằng quan hệ hai nhà rất tốt, bằng không thì trong lúc nàng và nương bị bất tỉnh, sao họ lại phải chiếu cố Tiểu Thiết Đản?!


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com