Nuôi Con Thời Mạt Thế

Chương 751: Phản Ứng Dây Chuyền



 

Tuy nhiên, vì phản ứng dây chuyền do Trần Kiều mang lại, vào sáng sớm ngày hôm sau, rất nhanh đã thấy ngay hiệu quả.

 

Triệu Như vội vã gõ cửa phòng An Nhiên, đứng ngoài cửa, nói với An Nhiên đang mang vẻ mặt ngái ngủ: “Lưu Sa Sa vẫn chưa về, chỗ tôi đã tiếp nhận mấy thương binh rồi, trong Bách Hoa Thành còn t.h.u.ố.c không?”

 

“Tôi bảo Bàng T.ử mở cửa kho vật tư xem thử.”

 

An Nhiên nhíu mày, quay người khoác một chiếc áo mỏng lên người, đi theo Triệu Như ra khỏi cửa. Oa Oa vẫn đang ngủ trên giường chưa tỉnh. Cô bé có thói quen ngủ nướng, chưa đến lúc mặt trời lên cao ba sào, cái đứa trẻ ranh này sẽ không dậy đâu.

 

Kết quả lại gõ cửa nhà Bàng Tử, Bàng T.ử cũng mang vẻ mặt ngơ ngác. Anh ta nghe lời An Nhiên và Triệu Như, vội vàng đi tìm Vân Đào - người quản lý vật tư. Vân Đào lấy toàn bộ t.h.u.ố.c dự trữ trong kho vật tư ra, Triệu Như kiểm kê một chút, dang hai tay về phía An Nhiên:

 

“Không đủ, nếu Lưu Sa Sa không về trong vòng một tuần, người trong Bách Hoa Thành chỉ có thể phó mặc cho trời, ngoại thương nội thương toàn bộ dựa vào tự lành.”

 

Bọn họ đúng là đã tiêu d.a.o quá lâu rồi, quá buông lỏng cảnh giác của bản thân đối với mạt thế. Khi có Lưu Sa Sa ở đây, bọn họ đã ngừng thu thập t.h.u.ố.c men, toàn bộ nội thương ngoại thương đều dựa vào dị năng của Lưu Sa Sa để trị liệu, t.h.u.ố.c men các loại hoàn toàn trở nên thừa thãi.

 

Bây giờ Lưu Sa Sa đi rồi, áp lực của Triệu Như tăng lên gấp bội. Con người dựa vào cơ thể của chính mình để tự lành, hoàn toàn không dựa vào sự hỗ trợ của t.h.u.ố.c men, thì vẫn có chút mạo hiểm. Cho dù không dùng các loại t.h.u.ố.c kê đơn, nhưng t.h.u.ố.c sát trùng vết thương, t.h.u.ố.c tiêu viêm cho cơ thể, vẫn cần phải cho bệnh nhân uống.

 

Dù sao bây giờ cũng là mạt thế, khắp nơi đều là virus mạt thế. Tang thi có virus, động vật biến dị cũng có virus. Một người đang khỏe mạnh, để đó không bị thương gì, nhiễm chút phong hàn, phát sốt một trận, lúc đứng dậy lại đã thành tang thi rồi, càng đừng nói đến việc bị thương. Không dùng t.h.u.ố.c gì cả, vết thương đó cứ lở loét dần, rồi nhiễm virus, thực sự rất nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Thu mua chút t.h.u.ố.c từ Tiểu Chu Thành đi.” An Nhiên có chút đau đầu, đưa tay sờ sờ trán mình, nhìn Bàng T.ử dặn dò, “Việc thu thập các vật tư như t.h.u.ố.c men, tuyệt đối không được dừng lại. Diệu Dương Thị cũ, vẫn còn không ít vật tư chưa bị dọn sạch, hôm nay tổ chức một đội người, đi cùng tôi tìm thử xem.”

 

Chuyện này bắt buộc phải giải quyết càng sớm càng tốt, An Nhiên không thể lười biếng được. Bởi vì nếu cô không đi tìm t.h.u.ố.c, đội ngũ tìm t.h.u.ố.c căn bản không thể bước vào Diệu Dương Thị đã bị rừng biến dị bao phủ, càng đừng nói đến việc phân biệt đông tây nam bắc trong rừng.

 

Bàng T.ử đứng cạnh Vân Đào, vội vàng gật đầu. Triệu Như đang ghi chép các loại t.h.u.ố.c bên cạnh anh ta, bực bội mắng:

 

“Thu thập nhiều t.h.u.ố.c một chút, có một số t.h.u.ố.c ghi rõ là đã hết hạn, nhưng vẫn có thể dùng được. Thời buổi chiến loạn, đừng kén chọn nhiều thế nữa. Đãi ngộ lương bổng của nhân viên y tế phải tăng lên, kêu gọi mọi người đều đến học một khóa kiến thức sơ cứu đơn giản. Tôi coi như đã nghĩ thông suốt rồi, bùn nhão không trát được tường, thì vĩnh viễn đừng miễn cưỡng. Bách Hoa Thành nếu chỉ dựa vào một người để chữa bệnh cứu người, thì sớm muộn gì cũng tiêu tùng.”

 

Cô ấy chính là tức giận sự vô trách nhiệm của Lưu Sa Sa, không có gì khác!

 

An Nhiên ngước mắt, liếc nhìn Triệu Như đang nhảy dựng lên, không nói gì, ngầm đồng ý với sự sắp xếp của Triệu Như.

 

Rất nhanh, đợi Chiến Luyện từ cửa nam g.i.ế.c quái thú trở về, Bách Hoa Thành đã tổ chức xong một đội ngũ tinh nhuệ. Do Chiến Luyện dẫn đầu, đi theo An Nhiên đến Diệu Dương Thị tìm t.h.u.ố.c.

 

Đội ngũ đó, trước mạt thế không phải là cảnh sát thì là lính cứu hỏa, hoặc là quân nhân. Bọn họ mặc đồ bảo hộ sinh hóa cứu hỏa chỉnh tề, đứng trên bãi đất trống của Bách Hoa Thành, chờ Chiến Luyện kiểm duyệt trang bị từng người một.