Nuôi Con Thời Mạt Thế

Chương 730: Thời Gian Vừa Vặn



 

An Nhiên và Chiến Luyện cứ thế đi thẳng về phía trước, đi đến phía sau Khách sạn Bách Hoa, một ngôi nhà nhỏ hai tầng không mấy nổi bật. Bên ngoài ngôi nhà có một khoảng sân nhỏ, trong sân trồng đầy thực vật xanh và hoa đỏ. Trên mái nhà cũng bò kín thực vật xanh, còn có một loại thực vật giống như Tiên Nhân Xà rủ xuống từ mái nhà. Những chiếc gai nhọn trên Tiên Nhân Xà phát ra ánh sáng sắc bén dưới ánh mặt trời.

 

Khi đi đến trước sân, An Nhiên cũng vừa kể xong đoạn chuyện ở bệnh viện. Sở dĩ cô cảm thấy đoạn ký ức đó khiến tâm trạng cô không tốt, là bởi vì khoảng thời gian ở bệnh viện là đoạn ký ức gian khổ nhất trong cuộc đời cô.

 

Tất cả những giằng xé nội tâm, tất cả những nhận thức bị đảo lộn, đều xảy ra trong khoảng thời gian chưa đầy một tháng đó. Quá nhiều, quá nhiều thông tin tràn ngập trong một tháng ấy, chỉ cần đi sai một bước nhỏ, cũng sẽ khiến người ta hối hận cả đời.

 

“Đều là lỗi của anh.”

 

Chiến Luyện đứng trước sân, cúi đầu, vẻ mặt đầy ảo não. Một tay anh bế Oa Oa, một tay nắm lấy tay An Nhiên:

 

“Xin lỗi em, anh rất áy náy. Anh nợ em quá nhiều, anh xuất hiện quá muộn.”

 

“Không, thời gian anh xuất hiện, vừa vặn.”

 

An Nhiên bật cười. Nếu Chiến Luyện xuất hiện quá sớm, có lẽ cô đã không mạnh mẽ như ngày hôm nay. Nếu xuất hiện quá muộn, có lẽ cô sẽ không bao giờ cần anh nữa, thậm chí suy nghĩ có thể sẽ cực đoan hơn một chút. Nếu Chiến Luyện còn bám lấy cô, cô nhất định sẽ dùng vũ lực để tiếp đãi.

 

Cho nên, cô nói thời gian Chiến Luyện xuất hiện không sớm không muộn, vừa vặn. Ngay tại thời điểm đó, An Nhiên cảm thấy rất tốt.

 

“Em chỉ có chút bùi ngùi. Lúc đó mạt thế vừa mới ập đến, nếu không có Oa Oa, em nghĩ em cũng không có cách nào thích nghi với mạt thế với tốc độ nhanh như vậy. Mà suy nghĩ lúc đó thực ra cũng không có gì khác, chỉ là muốn sống sót, dẫn theo con sống sót. Cho nên chị Trinh và Kha Văn nằm ngoài khả năng của em, em không gánh vác nổi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tất nhiên cô hy vọng Hồ Trinh và Kha Văn có thể sống sót. Dù sao trong những đêm dài đằng đẵng tràn ngập bóng dáng tang thi đó, Hồ Trinh và Kha Văn cũng đã đồng hành cùng cô một khoảng thời gian rất dài. Nhưng An Nhiên không cảm thấy việc không đi tìm Hồ Trinh và Kha Văn thì cô cần phải gánh chịu cảm giác áy náy gì.

 

Dù sao Hồ Trinh và Kha Văn cũng không phải là trách nhiệm của cô.

 

Lời vừa dứt, tiếng chuông vang dội trên tháp canh cao nhất của Bách Hoa Thành được gõ vang. Vẻ mặt của cô và Chiến Luyện đều trở nên sắc lạnh. Phía Nam có tấn công.

 

Bách Hoa Thành xây dựng cũng chỉ mới hai ba tháng. Trong hai ba tháng này, tất cả những cuộc tấn công của động vật biến dị từ Đông Tây Nam Bắc, hoặc từ dưới lòng đất, đều bị Nhục Hoa giải quyết. Còn Mộc hệ tang thi, nếu xuất hiện trong Bách Hoa Thành, cũng khá dễ giải quyết.

 

Bởi vì trong Bách Hoa Thành căn bản không có thực vật bình thường, có chăng toàn là rễ của Nhục Hoa, cùng với Bàn Thứ Cầu được trồng lại trên mái nhà của An Nhiên.

 

Cho nên có Mộc hệ tang thi xuất hiện trong thành, đa phần đều là cô lập không có viện trợ, rất dễ giải quyết.

 

Thế nên chiếc chuông lớn trên tháp canh chưa từng bị gõ vang bao giờ.

 

An Nhiên đón lấy Oa Oa trong lòng Chiến Luyện. Chiến Luyện nhanh ch.óng xoay người đi đến tường thành. Những đứa trẻ lớn tuổi hơn một chút trong thành tay cầm một chiếc chiêng, đi khắp hang cùng ngõ hẻm vừa gõ chiêng vừa hô:

 

“Lực lượng dị năng giả tập hợp, Lực lượng dị năng giả tập hợp, phía Nam cần chi viện, phía Nam cần chi viện, cảnh giới cảnh giới.”

 

Đứa trẻ lớn cầm chiêng đồng, theo sau m.ô.n.g thường kéo theo một chuỗi những đứa trẻ nhỏ. Bọn trẻ coi cuộc tấn công từ phía Nam giống như ăn Tết vậy. Trên mặt mỗi đứa trẻ không hề tràn ngập sự sợ hãi, mà là sự phấn khích!