Nuôi Con Thời Mạt Thế

Chương 395: Đây Là Cái Gì



 

Triệu Như ôm chiếc bình nhỏ, nhìn An Nhiên một cái, vẻ mặt có chút thất thần bước vào sân, tiếp tục đi xả nước luyện tập dị năng. Lương T.ử Ngộ thì ở lại, đỏ hoe mắt mở cốp sau của những chiếc xe khác, lấy từ bên trong ra vài chiếc chăn.

 

Trong căn nhà dân này, lúc những người sống sót đi ngang qua, vật tư đã bị vơ vét gần hết, ngay cả chăn trên giường cũng bị lột sạch. Cho nên ở đây đông người như vậy, mỗi người cố gắng kiếm một chiếc chăn để lót, đêm nay là có thể ngủ một giấc thoải mái rồi.

 

An Nhiên ngồi trong thùng xe, lật xem những bộ quần áo nhỏ trong tay, nhìn Lương T.ử Ngộ bận rộn ngược xuôi, thở dài, không nói gì.

 

Một lát sau, Tiểu Bạc Hà vẫn luôn đứng ngoài thùng xe giúp cầm đèn pin, xòe lòng bàn tay ra hướng về phía An Nhiên, hỏi:

 

“Chị ơi, đây là cái gì?”

 

An Nhiên ngồi trên mép thùng xe, nương theo ánh sáng đèn pin nhìn, hỏi:

 

“Tinh hạch trong túi em à?”

 

“Không biết, tự nhiên lại xuất hiện trong tay em.”

 

Tiểu Bạc Hà mang vẻ mặt ngơ ngác, đưa viên tinh hạch nhỏ trong tay cho An Nhiên. Lật bàn tay lại, lại là một viên tinh hạch nữa.

 

“Cứ như vậy, chỉ cần em nghĩ đến việc đi lật tìm tinh hạch dưới đất, nó liền xuất hiện.”

 

An Nhiên nhận lấy tinh hạch trong tay Tiểu Bạc Hà, ngẫm nghĩ một chút, vỗ vỗ vào chiếc thùng nhựa đựng đồ bên cạnh, hỏi: “Bên trong này là cái gì? Em có thể lấy ra được không?”

 

Sau đó Tiểu Bạc Hà nghiêng đầu, nhìn chiếc thùng nhựa đựng đồ bên cạnh An Nhiên, trong tay liền xuất hiện thêm một chiếc mũ. Cô bé có chút hoảng sợ, ném chiếc mũ xuống đất, khuôn mặt nhợt nhạt nhìn An Nhiên, hỏi:

 

“Chị ơi, chiếc mũ này ở đâu ra vậy?”

 

“Đừng hoảng, đừng hoảng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

An Nhiên bảo Tiểu Bạc Hà đừng hoảng, thực ra trong lòng cô cũng có chút giật mình. Chiếc thùng bên cạnh cô vừa nãy đã lục qua, bên trong quả thực là một thùng mũ. Chiếc mũ trong tay Tiểu Bạc Hà chính là được lấy ra từ trong thùng.

 

Không ngờ Tiểu Bạc Hà sau một trận ốm, không phải là lực lượng dị năng giả, cũng không phải ngũ hành dị năng giả, ngược lại dường như có được khả năng cách không lấy vật. Các loại dị năng trên đời này, sao lại phức tạp đến vậy chứ?

 

Lương T.ử Ngộ vừa vặn ôm vài chiếc chăn đi tới, thấy vẻ mặt của An Nhiên và Tiểu Bạc Hà không đúng, liền hỏi:

 

“Sao vậy?”

 

“Không sao, vấn đề nhỏ thôi.”

 

An Nhiên lịch sự mỉm cười với Lương T.ử Ngộ, quay người tiếp tục thu dọn quần áo mùa thu cho Oa Oa. Cô và Lương T.ử Ngộ không thân, chưa đến mức gặp vấn đề cần phải cầu cứu Lương T.ử Ngộ. Đợi Lương T.ử Ngộ đi rồi, An Nhiên mới nói với Tiểu Bạc Hà:

 

“Không sao, chị thấy có lẽ đây là sự đền bù của ông trời dành cho em sau khi vượt qua đại nạn, cho em sở hữu dị năng... Mặc dù chị cũng không biết dị năng này có tác dụng gì, nhưng trong thiên hạ này, chỉ cần có dị năng, chung quy vẫn sẽ dễ sinh tồn hơn người bình thường một chút.”

 

“Sau này em lấy tinh hạch cho chị sẽ tiện hơn rất nhiều rồi.”

 

Tiểu Bạc Hà không nghĩ nhiều như An Nhiên. Sau cơn hoảng loạn ngắn ngủi, cô bé phát hiện chỉ cần mình muốn, không cần cúi người, cũng không cần tốn sức bới lớp đất để tìm kiếm những viên tinh hạch kia, tinh hạch dưới đất có thể tự động nhảy ra khỏi lớp đất, chạy đến tay cô bé.

 

Cho nên khi nhận ra điều này, Tiểu Bạc Hà còn khá vui vẻ.

 

An Nhiên liền mỉm cười, đầy vẻ xót xa xoa đầu Tiểu Bạc Hà, cảm thán:

 

“Em sẽ khổ tận cam lai thôi, tin chị đi.”

 

Khổ tận cam lai hay không, Tiểu Bạc Hà không quan tâm, cô bé chỉ cần được ở bên An Nhiên là đủ rồi.

 

Hai người vừa nói chuyện, vừa từ từ chuyển những đồ cần dùng trong xe tải ra ngoài, mang về sân.