Nuôi Con Thời Mạt Thế

Chương 362: Tôi Muốn Đi Tìm Chiến Luyện



 

Mặc dù cô đồng tình với Đường Kiến Quân, nhưng cũng không ngốc. Đường Kiến Quân này tuy nói không bắt cô, nhưng nếu cô được người của Đường Kiến Quân hộ tống rút lui, thì có khác gì rơi vào tay Đường Kiến Quân đâu?

 

Rút lui là chắc chắn phải rút lui rồi, nhưng tại sao An Nhiên phải đi cùng người của Đường Kiến Quân chứ?

 

Cô vội vã đi xuống tháp, vừa vặn đụng phải Vân Đào đang định lên tìm cô. Vân Đào liếc nhìn những chiếc xe quân dụng vây quanh dưới tháp, vừa nãy không chú ý, sau khi mấy chiếc xe quân dụng này đến, lại thấy có quân nhân lên tháp, Vân Đào liền vội vàng chạy tới, chỉ sợ những quân nhân này đến để mang An Nhiên đi.

 

Thấy An Nhiên tự mình đi xuống, anh ấy liền kéo An Nhiên ra khỏi phạm vi của xe quân dụng, cúi đầu nhìn Oa Oa một cái, hỏi: “Không sao chứ? Thiết Ti Thôn xảy ra chuyện rồi, chúng ta phải mau ch.óng rời đi.”

 

Tin đồn đã sớm thổi khắp Thiết Ti Thôn, rất nhiều đội ngũ người sống sót đã nhảy lên xe bỏ chạy rồi. Đều nói có một nhóm Đồng bì tang thi kéo đến, là từ phía Bắc tới, cho nên bây giờ rất nhiều người đang rút lui về hướng Tương Thành.

 

Mấy chiếc xe quân dụng đến đón Đường Kiến Quân, trong đó có một chiếc đi về hướng huyện thành, có lẽ là đi truyền tin cho người bên đó. Mấy chiếc còn lại chở Đường Kiến Quân, vội vã quay về bên trong Thiết Ti Thôn, chuẩn bị cho việc rút lui.

 

“Đào ca, tôi muốn đi tìm Chiến Luyện.”

 

An Nhiên liếc nhìn Đường Kiến Quân vừa đi xuống phía sau, đã lên xe rời đi dưới sự hộ tống của quân đội. Cô thở dài một hơi, quay đầu lại nhìn Vân Đào,

 

“Anh nghe tôi nói, nhiều Đồng bì tang thi như vậy, tôi không ăn nổi. Nhưng nếu tìm được một số thực vật cứng cáp, tôi nghĩ tôi có thể thử đi ăn đám mèo và chuột biến dị kia.”

 

Quan trọng là, thế đạo này quá loạn lạc rồi. An Nhiên cảm thấy nếu mình bỏ chạy, vứt bỏ Chiến Luyện lại, nửa đời sau này còn có thể gặp lại Chiến Luyện hay không, thì khó mà nói trước được.

 

Cô... cô mặc dù đã ly hôn với Chiến Luyện, không còn quan hệ gì nữa, nhưng Chiến Luyện đã giúp cô rất nhiều việc lớn, không thể không nói một tiếng mà bỏ đi được.

 

Làm người không thể làm như vậy, cô không có cách nào cứ thế chia cắt với Chiến Luyện, cô không thuyết phục được chính mình!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hơn nữa tất cả mọi người đều đang chạy về hướng Tương Thành, Đồng bì tang thi chắc chắn sẽ đuổi theo đại bộ đội. Mấy người An Nhiên dắt díu con cái, nếu còn cộng thêm một Triệu Như cứ sống c.h.ế.t bám lấy cô, Triệu Như lại mang theo một Triệu Thiến Dung, thì đó chính là một đám người già yếu phụ nữ và trẻ em. Lại không muốn được Đường Kiến Quân che chở, thì chắc chắn sẽ là phần bị Đường Kiến Quân vứt bỏ.

 

Cho nên ý của An Nhiên là, chi bằng tìm một lối đi khác. Người khác đều chạy về Tương Thành, vậy cô sẽ đi tìm Chiến Luyện. Chiến Luyện chẳng phải đã nói đi Ngạc Bắc sao? Ngạc Bắc chắc chắn là một nơi tốt...

 

Dù sao bây giờ cô đang tìm đủ mọi lý do, chính là muốn đi tìm Chiến Luyện.

 

Vân Đào suy nghĩ một chút, gật đầu, hỏi: “Chỉ cần tìm được thực vật cứng cáp, cô sẽ nắm chắc đối phó được với mèo và chuột biến dị sao?”

 

“Không chắc chắn một trăm phần trăm, cứ thử xem sao đã.”

 

“Vậy được, cô đợi chút.”

 

Vân Đào lập tức xoay người, đi vào một căn nhà bên cạnh chướng ngại vật. Một lát sau, anh ấy lấy ra một chậu hoa bằng gốm nhỏ xíu, bên trong là một cây xương rồng tròn nhỏ, chính là loại xương rồng tròn cảnh mà trước mạt thế, những gia đình bình thường hay đặt cạnh máy tính để hút bức xạ.

 

“Vẫn còn sống.” An Nhiên mỉm cười một cái, nhận lấy cây xương rồng tròn mà Vân Đào đưa tới.

 

Vừa vặn Triệu Như đi tới, An Nhiên liền nói: “Chúng tôi đã tìm được v.ũ k.h.í bí mật, dự định đi tiếp ứng Chiến Luyện, cô cùng Đường Kiến Quân rút lui đi.”

 

“Rút đi đâu? Tương Thành?”

 

Triệu Như bĩu môi, nhìn mấy chiếc xe đang đi tới từ hướng huyện thành, liền nói với An Nhiên:

 

“Cô cũng đừng đi tìm chồng cũ của cô nữa, anh ta về rồi kìa.”