Nói thật, tính cách hiện tại của Chiến Luyện so với trước mạt thế đã tốt hơn không chỉ một chút. Nếu là trước mạt thế, cô mà nói những lời anh không thích nghe, anh sẽ nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, làm sao có chuyện tủi tủi thân thân bước ra khỏi cửa như vậy?
Sau đó An Nhiên ngồi bên bàn húp mì, nhớ tới Tiểu Bạc Hà ở phòng bên cạnh, lại thở dài một tiếng. Cô vội vàng ăn xong bát mì trong ba hai miếng, sang phòng bên cạnh gọi Tiểu Bạc Hà đang ngẩn ngơ canh bên giường Oa Oa qua, bảo Tiểu Bạc Hà ăn chút mì trước đã.
Tiểu Bạc Hà vẫn giữ cái tính cách sắp xếp thế nào thì chấp nhận thế ấy, thậm chí An Nhiên bảo cô bé ngồi thì ngồi, bảo ăn mì thì ăn mì, dường như ngày càng tê dại, ngày càng không có cảm xúc của riêng mình.
Còn bên lan can sân Cao Bình nơi ánh nắng hơi gắt, Chiến Luyện đang tựa lưng ngồi đó. Vì tâm trạng có chút phiền muộn, tay anh theo thói quen thò vào túi quần định lấy t.h.u.ố.c lá ra. Nhưng khi móc điếu t.h.u.ố.c ra, suy nghĩ một chút, anh liền ném thẳng từ trên lan can xuống.
Sau đó anh nhìn thấy An Nhiên gọi Tiểu Bạc Hà sang một căn phòng khác, để lại Chiến An Tâm một mình ở phòng bên cạnh.
Một mình!
Tâm tư Chiến Luyện lập tức trở nên linh hoạt. Anh liếc nhìn căn phòng của An Nhiên và Tiểu Bạc Hà, sải đôi chân dài, nhanh ch.óng bước đến trước cửa phòng Chiến An Tâm. Anh nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mang theo tâm trạng đầy kích động bước vào, từ từ vươn tay về phía Chiến An Tâm đang nằm trên chiếc nôi màu trắng.
“Con...”
Anh chần chừ cúi đầu, trơ mắt nhìn Chiến An Tâm vốn đang ngủ say, từ từ mở đôi mắt ngái ngủ trong nôi. Cái miệng nhỏ nhắn ngáp một cái, trên cái bụng tròn xoe đắp một chiếc chăn mỏng. Bàn tay nhỏ bé béo đến mức thịt xếp thành từng ngấn vung vẩy, tóm lấy chiếc chăn trên người.
Mẹ con bé chăm sóc con bé thực sự rất tốt. Mặc dù thời tiết rất nóng, nhưng khả năng điều hòa thân nhiệt của trẻ sơ sinh vẫn chưa tốt lắm. Vì sợ Chiến An Tâm bị lạnh, cô đã mặc cho con bé một bộ quần áo kiểu hòa thượng làm bằng vải cotton, m.ô.n.g đóng bỉm, chân còn đi một đôi tất nhỏ thoáng khí.
Trên tất đính hai quả anh đào bằng len màu đỏ. Theo từng nhịp giơ chân đạp cẳng của Chiến An Tâm, hai quả anh đào nhỏ đó cứ lắc lư qua lại, vô cùng đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả người Chiến An Tâm sạch sẽ thơm tho, nhìn khiến người ta vô cùng dễ chịu, đáng yêu đến say lòng.
Nhưng nhìn Chiến An Tâm miệng hừ hừ ư ử, vừa giơ tay vừa đạp chân, Chiến Luyện liền như lâm đại địch. Anh rất nghiêm túc ghé sát vào thành nôi, hỏi:
“Sao con lại tỉnh rồi?”
Thế này thì hỏng bét, tỉnh rồi thì phải làm sao?
Đứa trẻ mới hơn ba tháng tuổi, thịt trên tay đã xếp thành mấy nếp gấp, làn da trắng trẻo mỏng hơn cả tờ giấy. Con bé nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, vung vẩy qua lại, một nắm đ.ấ.m nhỏ còn kẹp c.h.ặ.t chiếc chăn mỏng trên bụng. Đôi mắt tròn xoe của con bé nhìn chằm chằm vào chiếc kính râm cài trên vạt áo của Chiến Luyện. Trên kính phản chiếu khuôn mặt tròn trịa của một em bé, Oa Oa liền cười hì hì hì.
“Có chuyện gì mà buồn cười thế?”
Chiến Luyện ghé sát mặt lại gần Oa Oa hơn một chút. Khuôn mặt nhỏ trên kính râm to ra một chút, Oa Oa lại càng cười rạng rỡ hơn, cơ thể nhỏ bé trong nôi cười đến mức suýt co giật.
“Buồn cười lắm sao? Trông bố có giống diễn viên hài không?”
Chiến Luyện lại kéo mặt ra xa một chút. Oa Oa vừa mới ngừng cười lại tiếp tục cười ngặt nghẽo. Chiến Luyện liền tìm ra được một chút quy luật, cứ kéo mặt ra xa rồi lại ghé sát vào để trêu chọc Oa Oa, cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Anh cảm thấy đây chắc chắn là mối quan hệ huyết thống bẩm sinh giữa hai bố con, khiến giữa anh và con gái không hề có chút khoảng cách nào. Con gái anh vừa nhìn thấy anh đã cười, điều này chứng tỏ con gái chắc chắn hiểu rằng, anh chính là bố của con bé!
Nhìn xem, tình cảm bố con đâu cần phải bồi đắp, bẩm sinh đã có rồi!