Lạc Phi Phàm quay đầu lại, đi giật lùi, nhìn Tiểu Bạc Hà:
“Nam công bao nhiêu năm rồi, năm nay e là cũng chẳng đ.á.n.h được bao xa, mọi người thư giãn một chút cũng không sao mà. Này, tôi hỏi cô, rốt cuộc cô thích kiểu đàn ông như thế nào?”
“Không thích.”
“Kiểu như tôi, cô thấy thế nào?”
“Không thích.”
“Vậy cô thích kiểu nào?”
“Không thích.”
“Vậy kiểu như tôi thì sao? Suy nghĩ một chút đi.”
“Không thích.”
“Đừng như vậy mà, tôi đẹp trai thế này, giữ mình trong sạch đến giờ, ngay cả tay nhỏ của phụ nữ cũng chưa từng nắm, hay là cô cho tôi nắm tay thử đi?”
“Không.”
“‘Không’ là ý gì? Không cho nắm tay, hay là không từ chối tôi nắm tay? Vậy tôi nắm nhé.”
Cô đứng yên tại chỗ, trừng mắt giận dữ nhìn anh, anh lại cười toe toét, kéo cô đi về phía trước.
“Tránh ra!” Tiểu Bạc Hà vung tay, không cho anh nắm.
“Được, tôi tránh ra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lạc Phi Phàm nắm tay cô, đi về phía trước hai bước, cơ thể thì giữ khoảng cách với Tiểu Bạc Hà, nhưng tay thì vẫn nắm.
“Buông tay!” Cô nổi giận.
“Buông tay buông tay, tôi buông rồi.”
Người đàn ông vô lại lập tức buông tay cô ra, nhưng lại đổi thành một tay khoác lên vai cô, đẩy cô đi về phía trước.
Tiểu Bạc Hà nhắm mắt lại, quay đầu, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào khuôn mặt nghiêng của Lạc Phi Phàm. Cô tức giận vô cùng, Lạc Phi Phàm lại không màng đến cơn đau đầu, liên tục động tay động chân với cô, đuổi cũng không đi, đây là có ý gì?!
Tiểu Bạc Hà quyết định phải nói chuyện rõ ràng với Lạc Phi Phàm, nhưng nói thế nào đây?
Cô nghiêng đầu, dùng vẻ mặt âm u nhìn Lạc Phi Phàm, đây là cách cô thể hiện sự từ chối, người bình thường đã sớm nên lùi xa ba thước rồi!
Tuy nhiên, vị huynh đài này lại làm như không thấy, khoác vai Tiểu Bạc Hà đi về phía trước, vừa đi vừa cười hì hì nói:
“Tôi đã nói cô đừng nhìn tôi như vậy, nếu không tôi sẽ tưởng cô có ý với tôi đấy.”
Thế nên với loại người này, có thể làm gì được đây?
Tiểu Bạc Hà quay đầu lại, rất muốn một phát hất tay Lạc Phi Phàm đang đặt trên vai mình ra, nhưng cơ thể cô lại vô cùng cứng đờ, giơ tay vận sức rất lâu cũng không hất được cái đuôi này ra.
Đi một lúc lâu, hai người quyết định nghỉ tạm trong rừng. Lúc này đã vào sâu trong rừng rậm, khu rừng này vô cùng an toàn, cơ bản sẽ không xuất hiện động vật biến dị cỡ lớn, chỉ cần đề phòng một số loài bò sát nhỏ mới sinh là được.
Lúc nghỉ ngơi, Lạc Phi Phàm còn định dựa lại gần, ngồi cùng Tiểu Bạc Hà. Cô thấy Lạc Phi Phàm đi tới, liền vội vàng đứng dậy đổi chỗ, ngồi dưới một gốc cây lớn khác.
Nhưng dường như vẻ mặt lạnh lùng của cô không có tác dụng gì lớn với Lạc Phi Phàm. Anh mặt dày sáp lại gần, vừa định nói chuyện với Tiểu Bạc Hà thì mơ hồ có một chiếc xe chạy tới.
Chiếc xe đó trông không phải là xe quân sự tiêu chuẩn của Thời Đại Cơ Địa, cũng không phải xe của Bách Hoa Thành. Người Bách Hoa Thành cơ bản không ra khỏi thành, thường nếu có việc phải ra ngoài, họ đều lái những chiếc xe từ trước mạt thế, coi như là đồ cổ, nên rất dễ phân biệt.
Vì vậy, sau bao nhiêu năm lăn lộn trong mạt thế, mọi người cũng hình thành một thói quen, đối với người và việc không rõ lai lịch, tốt nhất không nên ra mặt, trước tiên hãy âm thầm quan sát.
Trong khu rừng rậm rạp có một con đường mòn đầy cỏ, trên đó đều là thực vật bình thường. Đi dọc theo con đường mòn này, dù có hơi bạo lực một chút cũng không sao, cỏ trên mặt đất sẽ không có tính công kích như thực vật biến dị.