Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 717



“Các manh mối thực ra đã được nối lại từ lâu rồi.”

Tống Ly lên tiếng.

“Hai manh mối đầu tiên cuốn nhật ký và t.h.u.ố.c tỉnh táo đều hướng về các bệnh nhân tâm thần trong bệnh viện. Manh mối thứ ba lại chỉ đến một thân phận khác là người viết văn.”

“Xét theo đặc tính của vật ô nhiễm, rất có thể đó là một phóng viên tin tức. Khi tất cả manh mối đều chỉ về ‘con người’ chứ không phải ‘vật’, tôi thường cho rằng… chúng đang nói về cùng một người.”

Nghe vậy, Mary suy nghĩ vài giây:

“Ý cô là… bệnh nhân tâm thần đã viết cuốn nhật ký đó, đồng thời cũng chính là phóng viên?”

“Một phóng viên sẽ rơi vào hoàn cảnh nào mà phải vào bệnh viện tâm thần, trở thành bệnh nhân?” Tống Ly lật cuốn nhật ký đỏ về phần đầu.

“Lúc mới nhập viện, người viết nhật ký vẫn rất tỉnh táo, suy nghĩ logic rõ ràng nhìn thế nào cũng không giống người mắc bệnh tâm thần.”

“Vậy thì… là vì tin tức,” nhà ảo thuật chậm rãi nói, “người phóng viên này muốn phơi bày sự thật trong bệnh viện, nên giả làm bệnh nhân để thâm nhập. Nhưng sau đó mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát… và cuối cùng, anh ta thực sự phát điên.”

“Vậy… manh mối thứ tư ‘Thức tỉnh’… là yêu cầu chúng ta đ.á.n.h thức người phóng viên đó?” Mary nói.

Tống Ly trả lại cuốn nhật ký:

“Nếu cô quyết định thâm nhập một nơi nguy hiểm để điều tra, chẳng lẽ lại không sắp xếp người tiếp ứng bên ngoài trước sao?”

“Hiểu rồi,” nhà ảo thuật vuốt cằm, “đánh thức phóng viên, rồi theo anh ta rời đi đó chính là tuyến thoát hoàn chỉnh.”

“Vấn đề tiếp theo là… làm sao tìm được người đó,” Mary lo lắng, “như trong nhật ký, anh ta đã phát điên, chẳng khác gì các bệnh nhân khác. Hơn nữa, nhật ký cũng không có thông tin cá nhân.”

“Nếu trong số người chơi có ai có năng lực tương ứng, có thể dùng vật ô nhiễm để trao đổi.”

Do liên tục đ.á.n.h quái, nhà ảo thuật hiện có khá nhiều vật ô nhiễm.

“Vậy tìm nhà tiên tri đi, năng lực bói toán của cô ta tìm người rất nhanh mà.” Lục Diễn nói.

Tống Ly lại mở bản đồ ra.

“Chi phí quá cao, độ bất định lớn. Hơn nữa, chúng ta không còn đủ thời gian.”

“Không chỉ vì bệnh của Mary khiến cô chỉ còn hai ngày sống, mà còn vì vấn đề ‘lãnh địa’.”

“Bệnh viện trên bản đồ… vẫn chưa sáng lên.”

Cô nhìn về phía nhà ảo thuật và nữ công nhân:

“Các anh không thấy lạ sao? Suốt đường đi, chúng ta không hề gặp bác sĩ ngoại khoa. Nếu trước đó đã từng giao chiến với hắn, thì tại sao vào thời điểm quan trọng như vậy… hắn lại không xuất hiện?”

Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt biến sắc.

“Hắn đang làm nhiệm vụ chủ lãnh địa!”

Tống Ly nhún vai:

“Bây giờ mới là lúc chúng ta thật sự bắt đầu hợp tác. Chúng tôi sẽ đi tìm bác sĩ ngoại khoa để quấy nhiễu hắn. Còn các anh tranh thủ tìm ra phóng viên.”

Thời gian gấp rút, kế hoạch lập tức triển khai.

Hai nhóm tách ra: nhà ảo thuật và Mary đến khu nội trú, còn Tống Ly, Lục Diễn và Tiêu Vân Hàn đi xuống tầng ba nhà xác dưới lòng đất.

“Chúng ta còn không biết bác sĩ ở đâu, sao lại đi nhà xác?” Lục Diễn hỏi.

Tống Ly đáp lại bằng một câu hỏi:

“Nếu là anh thiết kế trò chơi này, trong bối cảnh bệnh viện… anh sẽ thiết kế lãnh địa thế nào?”

Lục Diễn còn đang suy nghĩ thì Tiêu Vân Hàn lên tiếng:

“Quái vật nhiều — lợi dụng quái vật.”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Đúng vậy. Mà nhà xác… là nơi có nhiều quái vật nhất. Tôi đoán nhiệm vụ lãnmh địa sẽ diễn ra ở đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng đến đó thì chúng ta làm sao tự bảo vệ mình?” Lục Diễn lo lắng.

Tống Ly lắc đầu:

“Không cần tiếp cận quá gần. Chỉ cần xác định vị trí của hắn… rồi phóng hỏa.”

“Gọi mưa.”

Trước đó, từ chiếc ô trên chiến đấu cơ của Lion, Oliver từng suy đoán rằng cháy nổ có thể dẫn đến mưa nhân tạo. Tống Ly cho rằng điều này rất phù hợp với logic trò chơi.

Một khi có hỏa hoạn sẽ có mưa.

Mà khi mưa đến… sát nhân trong đêm mưa cũng sẽ xuất hiện.

Hắn hoàn toàn có thể cắt ngang nhiệm vụ chủ lãnh địa của bác sĩ giống như đêm đó đã cắt ngang nhiệm vụ của cô.

Đêm hôm đó, từ nửa đêm đến ba giờ sáng, trong nhà thờ, Tống Ly đã thuyết phục Lạc Cảnh giúp mình rời khỏi trò chơi.

Tên “phản nghịch” ngày nào… giờ lại bất ngờ dễ nói chuyện.

Nhưng kế hoạch phóng hỏa chưa kịp thực hiện thì hành động của họ đã bị buộc dừng lại.

Bởi vì… đã có người đến nhà xác trước họ.

Trong nhà xác, đèn điện cũ kỹ chập chờn.

Nhà tiên tri Eva đi phía sau, nhìn bóng lưng bình thản phía trước, nhỏ giọng hỏi:

“Sao cô không thấy sợ chút nào vậy?”

“Nếu cô giống tôi, vừa vào trò chơi đã phải sống chung với những cái xác thê t.h.ả.m… thì cô cũng sẽ thấy chúng còn dễ chịu hơn người sống.”

Camilla xách hộp trang điểm, đi đầu.

“Tôi cần nhanh ch.óng ‘trang điểm’ vài cái xác khỏe mạnh… để tăng sức chiến đấu.”

Nhưng vừa đi được vài bước, cô dừng lại.

Dưới ánh đèn, có một bóng người.

Một người đàn ông mặc áo blouse trắng, quay lưng về phía họ, tay xách một chiếc xô sắt còn đang nhỏ m.á.u.

Tay kia của hắn thò vào trong xô…

Rồi vớt ra một khối não màu hồng, bị m.á.u nhuộm đỏ.

Hắn ném khối não xuống đất.

Ngay lập tức, vô số quái vật từ bóng tối lao ra, tranh giành, xâu xé, ăn ngấu nghiến như lũ linh cẩu.

Ánh đèn chớp tắt.

Người đàn ông như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn về phía họ.

“Thợ săn… nhiệm vụ chủ lãnh địa…” Chỉ một ánh nhìn, Camilla đã xác định xong thông tin.

“Chúng ta bị hắn nhắm đến rồi.”

Ngay lập tức, trước khi Eva kịp phản ứng, Camilla mở tung các ngăn tủ đông xác, đồng thời mở hộp trang điểm, nhanh ch.óng “hóa trang” cho những t.h.i t.h.ể trắng bệch.

Cùng lúc đó, bác sĩ ngoại khoa đổ cả xô não xuống đất, rồi từ tay áo trượt ra một con d.a.o mổ sắc lạnh.

Hắn lao tới.

Động tác nhanh đến mức đáng sợ.

Vũ khí “Dao mổ của bác sĩ ngoại khoa” chỉ cần tạo ra vết thương, sẽ không bao giờ cầm m.á.u được. Chỉ một nhát… gần như chắc chắn là t.ử vong.

Nhưng ngay khi hắn đ.â.m tới một “thi thể đã được hóa trang ác nhân” đột ngột mở mắt, bật dậy từ tủ đông.

Nó lao ra chắn trước mặt Camilla… Đỡ lấy nhát d.a.o chí mạng đó.