Năm người cùng bước trong khu rừng, hướng về phía nơi ở của tà tu để tiến hành truy sát.
Tần Dữ Xuyên nói: “Tà tu này cực kỳ xảo quyệt. Theo ghi chép của Vấn Phạt Tông, trước đây đã từng cử ba đội đi truy bắt, nhưng đều không thể bắt được hắn.”
Hà Tích Chi tiếp lời: “Nghe nói là vì hắn có một pháp bảo không gian, có thể lặng lẽ đưa tu sĩ vào trong đó.”
Bạch Mặc nói: “Hình như đó là một pháp bảo cực kỳ khảo nghiệm tâm tính. Người bước vào ảo cảnh càng nhiều, hiệu quả của pháp bảo càng mạnh. Nhưng nếu một mình tiến vào… lại càng dễ trúng kế của tà tu.”
Thích Ngôn Kim (phiên bản đeo bịt mắt) nói: “Sắp đến sào huyệt của tà tu rồi, thu liễm khí tức.”
Tống Trường Sinh nói: “Đến rồi.”
Vừa dứt lời, bốn người đồng loạt nhìn về phía cô.
“Chưa đến địa bàn của tà tu mà?”
Tống Trường Sinh gật đầu: “Đã vào trong pháp bảo rồi.”
Vừa nói xong, cảnh tượng trước mắt mọi người đột nhiên biến đổi.
Từ khu rừng u tĩnh, âm u… bỗng chốc trở thành một khu chợ náo nhiệt, tiếng người ồn ào.
Mọi người: “……”
Xung quanh không ngừng có người qua lại.
Tần Dữ Xuyên lập tức đặt tay lên chuôi kiếm, truyền âm cho bốn người còn lại:
“Trong ghi chép có nói, nơi này là ‘Chợ Không Nói Dối’ trong không gian pháp bảo. Ở đây không tồn tại lời nói dối, cũng không thể che giấu bí mật. Mục đích là kích động nội bộ tan rã, mọi người đừng bị mê hoặc.”
Giọng hắn vừa dứt…
Từ quán trọ bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói lớn.
Nghe kỹ… lại giống hệt giọng của Tần Dữ Xuyên.
Một giọng nói giống hệt Tần Dữ Xuyên vang lên:
“Ta làm cùng lúc tám công việc, nhưng lại không ký hợp đồng lao động. Một ngày chạy tám nơi thay ca. Mọi người thấy ta có phạm pháp không?”
Vừa nghe thấy, mọi người theo bản năng quay sang nhìn Tần Dữ Xuyên.
Chỉ thấy hắn đứng đơ tại chỗ, vẻ mặt như bí mật vừa bị bóc trần.
Hà Tích Chi là người phản ứng đầu tiên, chậm rãi cười nói: “Không cấu thành. Dù sao ngươi cũng không ký hợp đồng lao động… nhưng ta vẫn muốn hỏi, Dữ Xuyên à, đi làm là sở thích của ngươi sao?”
Còn chưa kịp đợi Tần Dữ Xuyên trả lời, trong quán trà bên cạnh lại vang lên giọng của Hà Tích Chi:
“Ta biết thân phận thật của mẹ Trường Sinh, nhưng ta không nói. Người khác còn đang sống qua ngày thì ta đã làm ‘liếm cẩu’ rồi. Sau này tính công phò tá, chẳng phải ta phải đứng đầu sao?”
“Ừm?!” Ánh mắt Tống Trường Sinh lập tức nhìn chằm chằm vào hắn.
Nụ cười của Hà Tích Chi cứng lại trong chớp mắt, vội xua tay: “Không phải thật đâu! Trường Sinh, ngươi đừng tin, ta giải thích được mà—”
Tống Trường Sinh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nheo mắt lại.
Đúng lúc đó, từ quán ăn bên cạnh vang lên giọng của chính cô:
“Sáng nay ta mua tám mươi cái bánh bao thịt, ăn hết, không để lại cái nào. Tối qua chín cái giò heo, ta cũng ăn hết. Mẹ bảo phải chia sẻ, ngày mai Lục cữu mang xiên nướng đến, Tần Dữ Xuyên một xiên, ta một xiên, Hà Tích Chi một xiên, ta một xiên, Thích Ngôn Kim một xiên, ta một xiên, Bạch Mặc một xiên, ta một xiên…”
“Trường Sinh à,” Thích Ngôn Kim bất lực xoa trán, “chúng ta đều đã tích cốc rồi, ngươi ăn hết cũng không sao.”
Trong lòng nàng thầm nghĩ cái này… cũng tính là bí mật sao?
Có loại bí mật nào mà ai nhìn cũng biết như vậy không?
Lúc này, trong cửa hàng pháp bảo bên cạnh lại vang lên giọng của Thích Ngôn Kim:
“Hôm trước lén chạy đi rèn sắt… không được, ta là ngự thú sư! Lại luyện ra một pháp bảo trữ vật mới, có thể dùng để đựng đồ ăn vặt cho Trường Sinh… không được, ta là ngự thú sư…”
“Thật ra cũng không cần bài xích nghề luyện khí sư đến vậy,” Bạch Mặc cười nói, “ta còn muốn nhờ ngươi giúp tôi luyện linh kiếm nữa.”
Ngay sau đó, trong tiệm pháp y truyền ra giọng của Bạch Mặc:
“Lần này ra ngoài bị nhận nhầm là con gái ba lần, muốn g.i.ế.c người… bị tám tên đàn ông to xác đến bắt chuyện, lại muốn g.i.ế.c người…”
Tần Dữ Xuyên lập tức đặt tay lên vai hắn.
“Bình tĩnh lại, phải tuân thủ pháp luật.”
Nụ cười trên mặt Bạch Mặc có chút không giữ nổi nữa.
“Chợ Không Nói Dối là để kích động chúng ta nội đấu. Đừng mắc bẫy, tiếp tục đi về phía trước, tìm cách rời khỏi đây.” Hà Tích Chi nói.
Mọi người không phản đối, tiếp tục tiến lên.
Nhưng trong lúc vô tình… họ bị tách ra.
Tần Dữ Xuyên là người đầu tiên nhận ra điều này. Hắn lập tức lục lại những ghi chép từng đọc.
Hiện tại, bọn họ hẳn đang rơi vào ảo cảnh được tạo thành từ ký ức sâu nhất trong linh hồn.
Nhưng không phải ký ức của chính mình.
Mà là ký ức được phân phối theo thực lực trong đội người càng mạnh, ký ức phải trải qua càng đau đớn, càng dễ mất kiểm soát.
Tần Dữ Xuyên bắt đầu lo lắng cho Tống Trường Sinh.
Hắn biết cô là tập hợp oán linh, nỗi đau cô phải chịu chắc chắn là lớn nhất. Hơn nữa, cô lại là người mạnh nhất ở đây điều này tương đương với việc bắt cô phải đối mặt lại lần nữa với ký ức đau đớn nhất…
Nhưng đúng lúc này, dưới chân Tần Dữ Xuyên bắt đầu chui lên vô số anh linh trẻ con đang khóc lóc.
Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Ảo cảnh ký ức của Tống Trường Sinh… lại xuất hiện ở chỗ hắn.
Người đau khổ nhất… không phải Trường Sinh?!
……
Ở một nơi khác, Tống Trường Sinh cúi đầu nhìn dòng nước đang dâng lên quanh chân mình, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ngay sau đó, cơ thể cô chợt nặng trĩu, như rơi thẳng xuống đáy biển sâu vô tận.
Cảm giác ngạt thở ập đến.
Nước tràn vào miệng, cô cố vùng vẫy để nổi lên, nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào, ngược lại càng chìm sâu hơn.
Cảm giác đó như muốn rút cạn linh hồn.
Ý thức của cô dần mơ hồ.
Đúng lúc này, trên mặt nước dường như xuất hiện một khuôn mặt.
Một cô bé xinh xắn, đang vươn tay về phía cô, lớn tiếng gọi:
“Ngôn Kim! Mau lại đây! Nhanh lên!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không hiểu vì sao, Tống Trường Sinh cảm thấy mình ngày càng gần cô bé ấy.
Chỉ trong chớp mắt, cô đã ở trên mặt nước, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô bé.
Cô vừa định mừng vì được cứu…
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, cô kinh hoàng nhận ra Người ngồi trên bờ là cô.
Còn cô bé kia… lại rơi xuống nước, bị dòng nước cuốn đi càng lúc càng xa.
Cô bé hoảng loạn kêu cứu, giãy giụa… giống hệt như cô trước đó.
“Ngôn Kim! Cứu ta!”
“Cứu ta với—!”
“Ta không muốn c.h.ế.t—!”
Tống Trường Sinh lao về phía trước.
Nhưng cô không thể nhảy xuống nước.
Con đường phía trước kéo dài vô tận, khoảng cách giữa cô và cô bé vẫn ngày càng xa.
Cô bé vẫn khóc, vẫn kêu cứu…
Nhưng cô không thể chạm tới.
Không thể cứu được.
Trong vô thức, Tống Trường Sinh lẩm bẩm gọi tên cô bé.
“Ngô… Tâm…”
Ngay khi cái tên vang lên cô bé đã hoàn toàn bị nhấn chìm.
Tống Trường Sinh bỗng ngẩng đầu.
Trên vùng đất vô tận này, xung quanh cô… đã đầy những linh hồn ướt sũng.
Tất cả… đều mang khuôn mặt của cô bé đó.
Chúng từng bước tiến lại gần.
“Đều tại ngươi! Nếu không phải cứu ngươi, ta đã không c.h.ế.t!”
“Ta cũng có tương lai tươi sáng! Ta sắp vào tiên môn làm ngự thú sư rồi! Tại sao ta phải cứu ngươi?!”
“Người c.h.ế.t không nên là ta…phải là ngươi!”
“Ngươi sống cuộc đời đáng lẽ thuộc về ta! Chiếm lấy anh trai của ta! Hưởng hết mọi thứ của ta! Người đáng c.h.ế.t là ngươi!”
Vô số oán linh dồn tới, vây kín bốn phía.
Cảm giác tội lỗi và áp lực lập tức tràn ngập cơ thể Tống Trường Sinh.
Cô không thể nhấc tay.
Không thể phản kháng.
Chỉ có thể mặc cho chúng xé rách mình.
Bởi vì… tội lỗi.
……
Hà Tích Chi cuối cùng cũng hiểu cảm giác của Bạch Mặc.
Trong ảo cảnh của hắn, là vô số đệ t.ử hung dữ của Diệu Âm Tông… cầm váy nữ đuổi theo hắn khắp nơi, nhất quyết bắt hắn mặc đồ nữ!
Ký ức đau khổ có đầu có cuối.
Ban đầu hắn còn nghĩ cứ thuận theo mặc vào là xong…
Không thể thuận theo nổi!
Hắn liều mạng chống trả.
……
Thích Ngôn Kim nhìn thấy ảo cảnh ký ức của Hà Tích Chi.
Sách vở không bao giờ học xong, khách khứa không bao giờ tiếp hết.
Với một người vốn chẳng có nhiều kiên nhẫn như nàng, nàng trực tiếp lật bàn.
Kết quả… bị lão tổ nhà họ Hà đuổi đ.á.n.h.
……
Ảo cảnh của Tần Dữ Xuyên lại là thứ hiếm hoi khiến Bạch Mặc cảm thấy dễ chịu.
Dù một ngày làm tám việc, nhưng hắn có thể cảm nhận được Tần Dữ Xuyên thật sự vui vẻ khi làm việc.
Dù luôn có những chuyện lặt vặt gây phiền, nhưng chí ít… không có ánh mắt quấy rối của những kẻ biến thái.
……
Những ảo cảnh này không giữ chân họ quá lâu.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha. Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Bởi vì chưa đến một khắc…
Tống Trường Sinh đã bùng nổ.
Áp lực khiến thân thể cô không thể cử động, vậy thì cô trực tiếp bỏ thân xác lại.
Thần hồn xuất khiếu.
Xé toạc toàn bộ không gian pháp bảo.
Không chỉ đồng đội kinh ngạc, ngay cả tà tu đang ẩn mình điều khiển tất cả cũng sững sờ.
Chưa kịp phản ứng một bàn tay quỷ khổng lồ đã vươn ra, chộp lấy hắn.
“Á—!!! Các ngươi rốt cuộc là ai vậy?! Cứu mạng! Cứu—!!”
Bốn người còn lại ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn.
Hà Tích Chi: “Lại là tình huống này…”
Tần Dữ Xuyên: “Còn chưa kịp đ.á.n.h, boss đã bị solo rồi.”
Thích Ngôn Kim:
“……”
Bạch Mặc: “Xem ra lần này… Trường Sinh thật sự tức giận rồi…”