Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 686



“Cậu sắp chuyển trường à?”

Buổi sáng sớm, trong sân trường, Mạnh Tuế Tuế lập tức nói tin này cho Tống Ly biết.

Nghe xong, Tống Ly gật đầu: “Đây là chuyện tốt. Mấy người như Mễ Á San không biết khi nào sẽ quay lại đi học. Cậu chuyển trường trước khi họ tới, cũng tránh được không ít rắc rối.”

“Nhưng mà…” Điều duy nhất Mạnh Tuế Tuế lo lắng, là Tống Ly.

“Cậu không cần lo cho tớ,” Tống Ly nói, “không phải cậu chuyển trường rồi thì chúng ta không gặp lại nữa. Tớ ở lại đây một mình cũng chẳng ai dám bắt nạt, cuộc sống vẫn như bình thường thôi.”

Dù Tống Ly nói rất nhẹ nhàng, nhưng Mạnh Tuế Tuế vẫn cảm nhận được nỗi buồn của cô.

Buổi chiều tan học, Giang Đạo Trần đã lo xong mọi thủ tục, đứng đợi ở cổng trường.

Tối nay, họ sẽ rời đi.

“A Ly… tớ thật sự phải đi rồi…”

“Thuận buồm xuôi gió.”

Tống Ly gật đầu, rồi lại nhìn về phía Giang Đạo Trần.

“Dù tôi vẫn còn nghi ngờ anh, nhưng nếu mẹ đã tin anh, thì tạm thời tôi cũng tin. Chăm sóc tốt cho cô ấy, nếu không tôi sẽ không tha cho anh đâu.”

Khóe môi Giang Đạo Trần khẽ cong lên, nhìn cô bé với dáng vẻ như người lớn.

Cô hoàn toàn khác với hình ảnh trong ký ức của hắn… và cũng vì thế, hắn càng hiểu được, phải trải qua đả kích như thế nào, cô mới trở thành con người trong tương lai…

“Cậu cũng vậy, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân.”

Tống Ly cúi đầu, đeo khẩu trang lên: “Được rồi, hai người đi đi.”

Giang Đạo Trần hít sâu một hơi, gọi Mạnh Tuế Tuế người vẫn còn lưu luyến không rời rồi dẫn cô rời đi.

Tính ra… hôm nay vốn dĩ là ngày Mạnh Tuế Tuế phải c.h.ế.t.

Nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi.

Là chuyện tốt.

Hai người lặng lẽ bước đi. Không lâu sau, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi của Tống Ly.

“Đợi đã! Tuế Tuế, đợi một chút—!”

Mạnh Tuế Tuế lập tức dừng lại, quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Tống Ly đang chạy về phía cô, trong tay cầm hai quả bóng bay.

“Tuế Tuế, cái này cho cậu.”

Cô đưa quả bóng có đôi cánh nhỏ vào tay Mạnh Tuế Tuế.

“Lần này… cậu thật sự bay đi rồi.”

Mạnh Tuế Tuế sững người, ngẩng đầu nhìn quả bóng đang lơ lửng giữa không trung.

Đẹp đẽ… và cũng thật tự do.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Cô mỉm cười, nhưng trong mắt đã ngấn lệ, lại nhìn về phía Tống Ly.

“Tớ sẽ quay lại tìm cậu, A Ly… nhất định sẽ.”

Tống Ly gật đầu: “Ừ.”

……

“Tôi sẽ rời khỏi thế giới này bằng căn bệnh u.n.g t.h.ư phổi. Trước đó, tôi cũng sẽ hoàn thành việc thay đổi ký ức của Tiểu Ly.”

“Trong ký ức của con bé, cậu chưa từng tồn tại. Tuế Tuế… cũng đã qua đời từ năm mười ba tuổi.”

“Những sợi nhân quả liên kết giữa tôi và nó sẽ dẫn nó đến tu chân giới. Mọi thứ… sẽ trở lại đúng quỹ đạo.”

“Cậu không cần đến, cũng không cần nói chuyện này cho Tuế Tuế biết. Con bé sắp thi vào cấp ba rồi.”

Nhưng Giang Đạo Trần vẫn đến.

Hôm nay trời âm u, mưa lất phất rơi.

Trong nghĩa trang, hắn cầm ô đen đứng ở phía xa, ánh mắt nhìn về nơi có bóng người chập chờn.

Tống Tranh quỳ trước bia mộ, xung quanh là những học sinh đang cố gắng an ủi ông.

Ông không nghe thấy gì cả.

Ông chỉ biết… Đây là tang lễ muộn màng của người vợ ông yêu.

Trong tiếng mưa và tiếng khóc, chỉ có một tràng cười là ch.ói tai đến lạ. Ông quay đầu lại, c.h.ử.i rủa người phát ra tiếng cười ấy, trút hết mọi oán hận và phẫn nộ tích tụ suốt những năm qua rồi cô gái ấy chạy đi.

Hứa Thịnh Dương định đuổi theo, nhưng bị Tống Tranh gọi lại.

Không ai đuổi theo Tống Ly.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người ta chỉ thấy cô gái mặc váy đen, dầm mưa, từ sân thượng lao xuống.

Máu đỏ thấm đẫm gương mặt trắng trẻo đáng yêu ấy.

Đám người vây xem ngày càng đông, cho đến khi tiếng còi xe cứu thương vang lên từ xa.

Người đến rồi lại đi.

Ở nơi không ai chú ý, chỉ có Giang Đạo Trần vẫn đứng đó.

Hắn bước ra khỏi bóng tối, xuyên qua đám đông, đặt chiếc ô trong tay xuống bên cạnh cô gái nằm trong vũng m.á.u, che đi những giọt mưa rơi trên người cô.

Cô không đeo khẩu trang.

Gặp mẹ… không cần đeo khẩu trang.

Xe cứu thương đến nơi. Kết quả… đúng như dự đoán, không thể cứu được.

Trong bệnh viện, bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu.

“Người nhà đâu? Ai là người nhà của người đã mất?”

Trong hành lang trống trải, Giang Đạo Trần đứng dậy.

Thi thể của Tống Ly, Tống Tranh đã đến nhìn qua. Lúc ấy phía sau ông còn có rất nhiều học sinh. Họ sợ… sợ rằng người thầy của mình không chịu nổi cú sốc mất cả vợ lẫn con, nên luôn theo sát bên ông.

Tống Tranh không nói gì, ký vài giấy tờ ở đồn công an rồi rời đi.

Giang Đạo Trần nhìn nơi này, từ náo nhiệt trở nên vắng lặng.

“Được rồi… em cũng thấy phiền bọn họ đúng không?”

Hắn nói với t.h.i t.h.ể mãi mãi không tỉnh lại kia.

Không có hồi đáp.

Hắn tổ chức tang lễ cho Tống Ly.

Dù không có ai đến.

Hắn đặt đầy hoa trước bia mộ cô. Dù có lẽ… cô bé này không thích hoa.

Hắn cũng ép bản thân nghĩ đến những điều tốt đẹp ví dụ như, theo tính toán thời gian, lúc này Tống Ly hẳn đã mang theo Trường Sinh, bước trên con đường đến Tán Tu Liên Minh.

Nhưng khi nhìn vào tấm ảnh đen trắng trên bia mộ…

Vẫn không khỏi đau lòng.

……

Mạnh Tuế Tuế thi được thành tích rất tốt. Còn Giang Đạo Trần, sau hai năm liên tiếp lưu ban, cũng thi đỗ vào cùng một trường cấp ba với cô.

Như thể mọi chuyện quá khứ đã được xóa sạch.

Cô bé nghèo từng bị bắt nạt năm nào, giờ đã trở thành nhân vật nổi bật trong trường, là thiên tài toán học được thầy cô và hiệu trưởng đặc biệt coi trọng.

Sau giờ thể d.ụ.c, Giang Đạo Trần ngẩng đầu nhìn về phía lớp học của Mạnh Tuế Tuế.

Qua khung cửa sổ, có thể thấy thiếu nữ thanh xuân xinh đẹp đang đứng trên bục giảng sắp xếp tài liệu.

Mạnh Tuế Tuế đã cao hơn rất nhiều, đường nét gương mặt cũng ngày càng tinh xảo vừa xinh xắn đáng yêu, lại còn là thiên tài toán học.

Không biết có bao nhiêu nam sinh trong trường âm thầm hay công khai theo đuổi cô.

Nghĩ đến đây, Giang Đạo Trần khẽ cau mày. Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã thấy học sinh đứng đầu khối lớp 11 xuất hiện bên cạnh Mạnh Tuế Tuế, đang cầm một bài toán hỏi cô.

Sắc mặt Giang Đạo Trần lập tức thay đổi, liền xông tới. Phía sau còn vang lên tiếng gọi của bạn cùng lớp:

“Ê lão Trần! Đi đâu đấy? Tối nay tụi mình còn có trận bóng rổ với trường bên cạnh đấy, đừng quên—!!”

Giang Đạo Trần lao vào lớp, ho khan thật mạnh hai tiếng.

Mạnh Tuế Tuế nghe thấy giọng quen thuộc, ngẩng đầu lên, vui mừng nói:

“Anh, sao anh lại tới đây?”

“Tan học thì phải về nhà chứ, em còn ở đây làm gì?”

Giang Đạo Trần bước tới, giật lấy bài tập trong tay học sinh đứng đầu khối:

“Muốn giảng bài à? Bài đơn giản thế này tôi cũng làm được. Lại đây, tôi giảng cho em.”

Lý Việt cười có chút gượng gạo: “Bạn Giang, đây là bài của khối 11, khá khó đấy. Hơn nữa tôi nghe nói… thành tích của bạn hình như không được tốt lắm?”

“Thành tích tôi không tốt mà thi đỗ được vào trường này à?”

Giang Đạo Trần liếc hắn một cái, càng thêm khó chịu, vài ba nét đã viết xong lời giải.

“Còn cậu thì sao, đã lên lớp 11 rồi mà còn chạy xuống hỏi bài học sinh lớp 10… động cơ không đơn giản đâu nhỉ.”