Khoảng cách từ cuộc vây săn ở bãi săn đã trôi qua nửa tháng.
“Trong nửa tháng mà c.h.ế.t nhiều yêu tộc như vậy, không phải bị xử t.ử ngay tại chỗ thì cũng là bị ám sát… chẳng lẽ vị quân chủ yêu tộc kia thật sự phát điên rồi sao?”
Trong túp lều ngoài thành, Trần Tinh Vũ nghe xong tin tức mới nhất được báo lại, không nhịn được mà nói.
“Chưa chắc đâu, biết đâu là vì làm đẹp lòng hồng nhan thì sao?” Lục Diễn ngồi bên cạnh vừa gặm bánh màn thầu vừa nói hùng hồn: “Ta nghe nói lúc ở bãi săn, đám yêu tộc đó từng giương cung chĩa tên về phía vị Tống cô nương kia.”
“Ta nói thật đấy!” Lục Diễn ra sức biện luận: “Tống cô nương đó ta với Tiêu Vân Hàn đều từng gặp rồi, rất xinh đẹp! Lão Khúc cũng từ trong cung ra, chắc chắn ông cũng từng gặp Tống cô nương, ông nói xem ta nói có đúng không!”
Khúc Mộ U ngồi một bên trầm mặc hồi lâu, nghe Lục Diễn nói vậy mới lên tiếng, bất đắc dĩ cười nói: “Ta cơ bản đều ở trong trà viên, dung mạo của vị Tống cô nương kia thế nào… e là đứa con nuôi của ta hiểu rõ hơn.”
Thực ra trong lòng ông lúc này cũng cảm thấy rất khó tin, hiện giờ trong cung rối loạn thành một đoàn, vậy mà không có một yêu tộc nào ra ngoài truy bắt mình.
Còn về chuyện vừa nói kia, ông cũng có suy nghĩ riêng , những yêu tộc bị g.i.ế.c kia, hẳn vốn dĩ là đối tượng mà Lạc Cảnh định g.i.ế.c từ trước, chỉ là sau chuyện ở bãi săn, hắn có lẽ thêm vài phần tức giận, ra tay càng nhanh hơn.
Nhưng nếu nói tất cả nguyên nhân đều là vì “làm vui lòng mỹ nhân”… thì ông không thể nào đồng tình được.
Lạc Cảnh là bạo quân, nhưng chưa chắc đã ngu muội. Ngược lại, hắn phân rõ lợi ích cực kỳ rõ ràng ai đáng c.h.ế.t, ai không, từ đầu đã định sẵn.
Nhưng Khúc Mộ U lại mong đám người trong phản loạn đảng nghĩ theo hướng đó. Chỉ khi họ tin rằng quyền lực Tống Ly nắm giữ càng lớn, thì giá trị của ông trong phản loạn đảng mới càng cao, dù sao ông còn có một đứa con đang làm việc bên cạnh Tống Ly.
Chỉ là chuyện xảy ra đêm ở bãi săn cũng đã truyền tới tai phản loạn đảng. Ai nấy đều biết mục đích của Tống cô nương không phải là g.i.ế.c Lạc Cảnh, điều này khiến lập trường của nàng vẫn bị nghi ngờ.
“Yêu tộc thống trị giới tu chân, nhân tộc yếu thế, căn nguyên vẫn nằm ở Hắc Hồ tộc. G.i.ế.c một quân chủ Hắc Hồ, sẽ có kẻ khác lên thay. Nếu cục diện đại loạn, phản loạn đảng chúng ta lại không biết phải c.h.ế.t bao nhiêu người. Cho nên Tống cô nương hẳn là đang tìm một con đường cứu thế ổn thỏa hơn, hy sinh ít hơn.”
Khúc Mộ U lập tức nói thêm, nâng cao hình tượng của Tống Ly trong lòng mọi người.
“Tống Cô nương quả thật là người mang đại nghĩa!”
Lục Diễn gật đầu tán thành: “Đúng, ta nhìn nàng là thấy không phải người xấu!”
“Ngươi á? Có phải ngươi thấy ai cũng không giống người xấu không?”
Một giọng nữ xa lạ vang lên. Khúc Mộ U lập tức nhìn theo.
Không xa, một nữ t.ử ăn mặc gọn gàng đang kéo một xe hàng tiến lại, nàng vung tay, một đạo linh lực đ.á.n.h bay chiếc màn thầu trong tay Lục Diễn.
“Dì Miêu!” Lục Diễn giật mình, vội vàng chạy đi nhặt màn thầu, “Tối nay không có cái ăn là ta đói c.h.ế.t mất!”
Hắn là thể tu, lượng ăn vốn đã lớn, mà hoàn cảnh nhân tộc lại khiến hắn ăn no cũng khó.
“Ngươi không hỏi xem ta đến làm gì à?” Miêu Nghiên nhìn bộ dạng hắn, cười bất đắc dĩ: “Mấy cái màn thầu đó ăn nhiều có thể c.h.ế.t người đấy. Ta mang yêu thú săn được trong núi về, đủ làm lương thực mấy ngày.”
Miêu Nghiên kéo xe tiến lại, tiện thể liếc Khúc Mộ U một cái.
“Có người mới à?”
Lục Diễn lập tức vui vẻ đi dỡ hàng, Tiêu Vân Hàn đáp:
“Người từ trong cung ra.”
“Người nhân tộc mà ra từ cung, hiếm thấy đấy.” Miêu Nghiên lại nhìn hắn thêm một cái.
“Khụ khụ, tại hạ Khúc Mộ U, xin hỏi cô nương là…”
“Ta tên Miêu Nghiên, bọn họ đều gọi ta là dì Miêu, ngươi cứ gọi theo là được.” Nàng trả lời qua loa, rồi quay sang Trần Tinh Vũ: “Thanh tỷ gọi ta gấp về, có phải xảy ra chuyện gì không?”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha. Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Trần Tinh Vũ đáp: “Có vài việc hậu sự chỉ có ngươi làm được. Trước đó chúng ta nhận lệnh của Tống cô nương, tìm cách lôi kéo các tướng lĩnh bên cạnh quân chủ là Quản Mưu. Tuy làm được rồi nhưng vẫn còn để lại tai họa ngầm. Huyết mạch của ngươi tự nhiên khắc chế yêu tộc, mau đi xử lý những tai họa này, đừng để họa kéo đến phản loạn đảng.”
Miêu Nghiên vỗ tay, gật đầu: “Nói ta cần làm gì là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe xong nàng lập tức hành động, nhưng đi được hai bước lại dừng lại, hỏi:
“Nhưng các ngươi thật sự chắc chắn Tống cô nương đang làm việc cho phản loạn đảng sao?”
……
Trong cung
“Đây là t.h.u.ố.c trị sẹo sinh cơ.”
Giang Đạo Trần đặt xuống một hộp ngọc.
“Đây là trà Xuân Vụ, đồ tốt, mỗi năm chỉ có hai hộp, một hộp đã bị bệ hạ uống hết rồi.”
Hắn lại đặt xuống một hộp khác.
“Còn cái này…”
“Không cần đọc từng cái nữa, cứ để đó đi.”
Tống Ly ngắt lời hắn, mở hộp đầu tiên, bôi t.h.u.ố.c lên cổ tay mình.
Giang Đạo Trần lắc đầu: “Bệ hạ nói, phải đọc hết.”
“Đem nhiều thứ như vậy cho một người sắp c.h.ế.t, vô ích thôi.” Tống Ly liếc hắn một cái, “Ngươi mang hết đi đi, coi như lộ phí rời cung.”
“Nghĩa phụ ngươi đã trốn khỏi cung rồi. Nếu không phải ta còn ở đây, đám yêu tộc kia đã g.i.ế.c ngươi từ lâu. Nhìn hiện tại đi, càng ngày càng nhiều Hắc Hồ yêu bị g.i.ế.c, chờ bọn chúng c.h.ế.t sạch, sẽ đến lượt ta. Ta c.h.ế.t rồi, ngươi ở lại trong cung, ai bảo vệ ngươi?”
“Ngươi vì sao sẽ c.h.ế.t?”
“Thiên mệnh như vậy.”
Tống Ly nói qua loa, bôi t.h.u.ố.c xong liền đóng hộp lại, ném cho hắn.
“Những thứ này sau này đều là của ngươi, tốt nhất nên tìm một pháp bảo trữ vật để đựng. Khi thời cơ đến, ta sẽ nghĩ cách đưa ngươi ra khỏi cung. Đi tìm nghĩa phụ ngươi cũng được, gia nhập phản loạn đảng cũng được, đống đồ này đủ để ngươi lập nên một phen sự nghiệp.”
“Thật sao?!”
Tạm gác chuyện Tống Ly có c.h.ế.t hay không, nghĩ đến đống bảo vật đều thuộc về mình, mắt hắn lập tức sáng lên.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại vội đẩy hộp trà Xuân Vụ về phía Tống Ly.
“Cái này ta không thể nhận, không dám nhận.”
Đây là thứ Lạc Cảnh cực kỳ coi trọng, lúc hắn chia ra một hộp cho Tống Ly, Giang Đạo Trần đã kinh ngạc vô cùng.
Tống Ly nhìn hộp trà, trầm mặc hồi lâu.
Sau cuộc vây săn, nàng không còn gặp lại Lạc Cảnh. Hắn có lời hay vật gì đều thông qua Giang Đạo Trần chuyển giao.
Nửa tháng qua, bầu trời trên hành cung luôn âm u, vết m.á.u của Hắc Hồ yêu trên điện Kim Loan chưa từng khô.
Nhưng sáng nay, trời đã quang đãng.
Tống Ly ngẩng đầu nhìn Giang Đạo Trần: “Bệ hạ đi đâu rồi?”
“Thiên Ngoại Thiên.”
Giang Đạo Trần dừng lại một chút, rồi bổ sung: “Bệ hạ dặn, nếu ngươi hỏi thì nói, không hỏi thì thôi.”