“Hả?” Tống Ly ngẩng đầu nhìn lên, lúc nãy nàng còn thấy một lão hòa thượng quét sân.
“Ừ, ta đã xem rồi. Ngươi lên đó cũng chỉ uổng công thôi,” hắn nói tiếp.
Tống Ly lại nhìn lên.
Lão hòa thượng đã biến mất, mặt đất cũng không còn dấu vết quét dọn, xem ra đúng là chưa mở cửa.
“Hay đi chỗ khác dạo đi.”
“Không cần,” Tống Ly lắc đầu, “khởi hành luôn đi.”
Vốn nàng định xin một quẻ, muốn xem thiên đạo hoặc là… bản thân mình ở thế giới thật có điều gì muốn nói với nàng.
Giờ xem ra không được rồi.
Nàng quay người rời đi.
Cùng lúc đó, lão hòa thượng vừa bị một trận cuồng phong thổi ngược vào trong chùa vẫn còn ngồi bệt dưới đất, mắt trợn tròn.
Vừa rồi là… Bồ Tát hiển linh sao?
Rời khỏi Thiên Ngoại Thiên, hai người cũng không vội về cung.
Thứ nhất, trong cung chắc chắn có mai phục. Thứ hai, muốn khởi động kế hoạch “tình cổ” của Tống Ly, cần âm thầm chuẩn bị một thời gian.
Sau khi mọi thứ sẵn sàng, mới công bố tin quân chủ hồi cung.
Ngày đó, bá quan văn võ tụ tập kín trước cổng cung, không phải để nghênh đón, mà là ép bức.
Các đại thần đưa ra đủ loại lý do nếu Lạc Cảnh không công khai xử t.ử Tống Ly, thì họ sẽ không tránh đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong thời gian Lạc Cảnh rời cung, bên ngoài đầy rẫy tin đồn và chiến loạn, không thiếu phần của các đại thần Hắc Hồ thao túng.
Giờ đây, lại có một yêu Hắc Hồ đ.â.m đầu c.h.ế.t ngay trước xe của Tống Ly.
Tên này chức vị không cao, hẳn là bị mấy kẻ quyền cao chức trọng đẩy ra chỉ hô hào suông thì không đủ, phải có m.á.u mới tạo được hiệu quả.
Đương nhiên, Tống Ly không tin hắn c.h.ế.t thật.
Nhận ra có vấn đề, nàng lập tức xuống xe, mặc cho dưới chân toàn là m.á.u.
Nàng vừa lộ diện, đám đại thần càng kích động hơn. Nhận ra biến hóa này, Lạc Cảnh quay đầu nhìn lại.
Ánh mắt hắn rơi vào “thi thể Hắc Hồ” đang dựa bên xe, lông mày khẽ nhíu.
Tống Ly tăng tốc, gần như chạy.
Đúng lúc đó, “thi thể” kia bỗng hóa thành một đoàn hắc hỏa, đốt cháy cả cỗ xe, rồi “bùm” một tiếng nổ tung ngay sau lưng nàng.
Nếu lúc nãy nàng vì sợ mà ở lại trong xe, thì giờ đã c.h.ế.t rồi.
Khoảnh khắc hắc hỏa nổ tung, đồng t.ử Lạc Cảnh co rút mạnh, ngay sau đó hắn giận dữ nhìn về phía đám đại thần, một luồng yêu lực cường đại trực tiếp đ.á.n.h bật tất cả.
“Làm càn—!”
Ngay sau đó, hắn tung thêm một đạo yêu lực về phía đám lửa, trực tiếp bóp nát linh hồn con yêu đang định chạy trốn.
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên rồi im bặt.
“Gan các ngươi lớn thật, dám làm chuyện này ngay trước mắt trẫm!”
Lạc Cảnh nổi giận, nhiệt độ xung quanh hạ xuống đột ngột, không khí như đông cứng lại.
Đám đại thần bị đ.á.n.h văng đều ngã nhào xuống đất, vô duyên vô cớ bị đ.á.n.h một trận, mà con yêu kia thật sự không phải do họ sắp xếp…
Đúng lúc họ còn đang vắt óc suy nghĩ, một giọng nói mềm mại vang lên nhưng đủ khiến họ tức đến hộc m.á.u:
“Bệ hạ bớt giận,” Tống Ly đã đứng bên cạnh Lạc Cảnh, “may mà ta không bị thương, bệ hạ đừng trách tội chư vị đại nhân.”
“Ngươi suýt c.h.ế.t, còn cầu xin cho họ?” Lạc Cảnh nhìn đám đại thần, “Các ngươi miệng thì nói vì thiên hạ, khí độ lại không bằng một nữ t.ử nhân tộc!”
Chỉ vài câu nói, đã mặc định con yêu kia là do họ sắp đặt.
Trong thế yếu, họ buộc phải tránh đường. Chỉ có thể trơ mắt nhìn Lạc Cảnh đưa Tống Ly đi qua.
Lúc này, một số đại thần cũng dần nhận ra.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha. Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Con yêu kia không giống do bất kỳ ai trong họ sắp xếp, ngược lại rất có thể là do Lạc Cảnh và Tống Ly dựng lên để phá vỡ cục diện bị vây ép hôm nay.
Nhưng dù đã hiểu, họ cũng không thể nói gì. Chỉ cần có ai đứng ra, tội danh ám sát sẽ bị đổ lên đầu họ.
Dù kế này là ai nghĩ ra, các đại thần đều nhận ra một điều nữ t.ử nhân tộc này, không hề đơn giản như vẻ ngoài.
Nếu trước đây g.i.ế.c nàng chỉ là cái cớ để khiêu khích hoàng quyền, thì bây giờ nàng đã trở thành người nhất định phải g.i.ế.c.
Tống Ly cảm nhận được ánh mắt chăm chăm từ phía sau, nhưng biết họ không dám ra tay.
Lúc này, ánh mắt nàng đặt lên Lạc Cảnh phía trước.