Lão hòa thượng trầm mặc hồi lâu. Sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu ông nghe có người hỏi như vậy. Nếu không phải thấy hắn còn giữ lễ, e đã tưởng là đến gây sự.
Ông kiên nhẫn giải thích một phen, rồi dẫn Lạc Cảnh đến nơi rút quẻ, đưa ống thẻ cho hắn. Nhưng vấn đề lại xuất hiện.
“Ta nên rút quẻ nào?”
Lão hòa thượng thành tâm niệm một tiếng Phật hiệu, rồi nói: “Nhân duyên là do trời định, không phải sức người có thể thay đổi.”
“Trời? Ý ngươi là thiên đạo?” Lạc Cảnh cảm thấy có chút buồn cười: “Nhưng thiên đạo không quản được chuyện của ta.”
“A di đà Phật, vậy công t.ử đến đây là vì điều gì?”
Lạc Cảnh im lặng một lúc.
“Cũng được.”
Vậy thì không ngại xem thử, thiên đạo muốn nói gì với hắn.
Hắn không dùng yêu lực hay thần thức, sau vài lần lắc nhẹ, một thẻ gỗ rơi ra.
“Vốn là mệnh quạ lạnh cô đơn, mưa gió lạnh lẽo bầu bạn tháng năm. Nếu chấp niệm của ngươi sâu như biển, chỉ có thể lấy chân tâm đổi lấy tình hoa.”
Lạc Cảnh nhíu mày, nhưng vẫn hỏi: “Ý là gì?”
“A di đà Phật, trong mệnh thí chủ vốn không có nhân duyên, vẫn nên đừng cưỡng cầu.”
“Còn nửa sau thì sao? Sao không giải?”
Lão hòa thượng nuốt nước bọt.
“Nếu thí chủ muốn cưỡng cầu, thì chỉ có thể lấy chân tâm đổi lấy chân tình.”
“Ý ngươi là trái tim này của ta sao?”
Ngay khi lời vừa dứt, tim Lạc Cảnh lại đau nhói, sắc mặt lập tức trắng bệch, sát khí quanh người dâng lên.
Hắn nghiến răng: “Đừng hòng.”
“... Thí chủ.”
Lão hòa thượng im lặng một lúc.
“Không phải đào tim của ngươi, chân tâm chính là chân tình, cốt lõi đều ở chữ ‘chân’.”
Sau khi cơn đau nơi tim qua đi, Lạc Cảnh cũng không muốn ở lại nơi này nữa. Vốn định trực tiếp phá hủy phân thân để quay về bản thể, nhưng trên đường đi lại có người qua lại, không tiện ra tay.
Bất giác, hắn lại đi ngang qua trước quán trà. Người kể chuyện đã đổi sang một hồi mới, kể xong hào tình giang hồ, lại chuyển sang chuyện tình duyên của con cái quan gia.
“... Mệnh như tơ rối quấn thân, thân như nước lửa khó dung.
Đêm nay qua đi, người trong lòng sẽ gả làm vợ kẻ khác, từ đây không thể nhìn, không thể nhớ, không thể vượt lễ, mỗi lần nghĩ đến, tim đau như vỡ.”
Ngoài lầu, Lạc Cảnh chợt dừng bước.
“Duyên tình hai người bị thế gian không dung, nhưng chữ tình vốn huyền diệu, đến lúc nào chẳng hay, ngoảnh lại đã tình sâu như rễ, đời này chỉ có nàng là không thể thay thế.
Trong lòng Lý công t.ử giày vò khổ sở, đúng lúc này, nha hoàn bên cạnh Lâm tiểu thư mang đến một bức thư tay của nàng.
‘Trăng lên đầu cành liễu, cầu đá phía nam thành. Nếu chàng còn có ý, hãy đợi đến trước bình minh.’
Bức thư vừa xuất hiện, hắn không khỏi nhớ đến lời Lâm tiểu thư từng nói: nếu một ngày từ bỏ thân phận, địa vị, vinh quang hiện tại, để thế gian không còn ai nhận ra họ, thì sẽ thế nào?”
“Vậy thì tung hoành sơn hải, tiêu d.a.o một đời, làm điều mình muốn, cưới người mình yêu nhất.”
Lý công t.ử đã hiểu. Chỉ là… hắn có thể buông bỏ tất cả những gì đang có, cùng người mình yêu bỏ trốn, bên nhau đến bạc đầu hay không?
Trong quán trà, không khí lắng xuống rất nhiều, mọi người chờ đợi kết cục của câu chuyện. Lạc Cảnh cũng như bị dẫn dắt, vô thức bước vào trong.
Đúng lúc này, hắn cảm nhận được bên phía bản thể xảy ra vấn đề, không kịp để ý đến việc sẽ bị người xung quanh phát hiện, liền trực tiếp nghiền nát phân thân, quay về bản thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha. Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sau khi hắn rời đi, trong quán trà lại vang lên giọng nói ung dung của Kỷ Quân An.
“Đáng thương thay, hắn chìm đắm trong giấc mộng do người kia dệt nên, mãi không chịu tỉnh, cũng không thể tỉnh lại.
Một kẻ tung hoành nửa đời, có thể lạnh nhạt nhìn từng sinh mạng trôi qua trong tay mình, cuối cùng lại sa vào vòng xoáy của ‘tình’.
Hắn đương nhiên không biết thế nào là chân tình, bởi chưa từng có ai thật lòng đối đãi với hắn.
Vì vậy, điều này trở thành điểm yếu vĩnh viễn của hắn, cũng là điểm yếu mà chính hắn chưa từng nhận ra dễ dàng nhầm lẫn giữa ‘chân tình’ và ‘ảo ảnh’.
Đêm đó, gió trên cầu đá hẳn rất lạnh, bởi vì,
Trước khi trời sáng, sẽ không có ai đến đưa hắn bỏ trốn nữa.
…”
Trong khách điếm, thần thức của Lạc Cảnh kịp thời quay về bản thể, dùng yêu lực hóa giải con d.a.o mà Tống Ly đ.â.m vào tim hắn.
Nơi lưỡi d.a.o đ.â.m vào hóa thành một đoàn hắc vụ không có thực thể.
Nàng ngẩng mắt, vừa hay chạm phải ánh nhìn chăm chú của Lạc Cảnh. Tống Ly chớp chớp mắt, rồi với tâm trạng rất tốt, ngửa cổ đưa về phía hắn.
Ý tứ rất rõ ràng: đây, g.i.ế.c ta đi.
Nhưng Lạc Cảnh lại lấy con d.a.o trong tay nàng xuống, khẽ thở dài: “Ngày mai còn muốn ăn kẹo đường nữa không?”
Lời vừa dứt, nụ cười ngang ngược trên mặt Tống Ly dần thu lại, khẽ nhíu mày.
Sau đó không nói một lời, vòng qua bình phong, lên giường ngủ.
Lạc Cảnh vẫn ngồi bên bàn, chén trà trong tay đã nguội từ lâu mà hắn không hay.
Đêm dài mài mòn ánh trăng. Từ chỗ hắn nhìn ra ngoài qua cửa sổ hé mở, có thể thấy một cây cầu đá cách đó không xa.
Cành liễu lay động trong gió lạnh, trên cầu trống không, mãi đến khi trời sáng.
Sáng hôm sau, Tống Ly ngáp một cái rồi ngồi dậy, đoán rằng chẳng bao lâu nữa Lạc Cảnh sẽ buông lời trêu chọc ,hắn hẳn đã ngồi ngoài canh nàng suốt đêm.
Nhưng khi nàng vòng qua bình phong, lại thấy ngoài phòng trống không, chỉ có trên bàn bày đầy kẹo đường.
Trước cổng chùa, lão hòa thượng nhìn vị khách hành hương đầu tiên trong ngày, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
“A di đà Phật, xem ra trong lòng thí chủ đã có nghi hoặc.”
Lạc Cảnh phe phẩy quạt, mỉm cười ôn hòa: “Hôm nay rảnh rỗi, đến xem nhân duyên.”
Lão hòa thượng nhìn thấu nhưng không nói ra “rảnh rỗi” mà đến từ lúc trời còn chưa sáng sao.
Khi đi ngang qua cây cổ thụ treo đầy dải lụa đỏ, hắn đứng lại rất lâu.
“Cầu cho thế nhân có lương duyên giai ngẫu… vậy tức là, lương duyên giai ngẫu có thể cưỡng cầu được?”
“Khổ của phàm nhân là cầu mà không được, mọi thứ có được đều do nhân quả nghiệp lực. Nhân duyên ở đâu, nhân quả ở đó. Nếu thí chủ tích đức hành thiện, phúc duyên sâu dày, tất có lương duyên.”
“Ta nói là, cưỡng cầu.”
“A di đà Phật, lời thí chủ nói vẫn chưa đủ rõ.”
“Cũng được, ngươi không cần hiểu,” Lạc Cảnh bước thẳng về phía trước, chỉ để lại một câu nhàn nhạt: “Nếu nhân quả trên đời cũng có thể thao túng, thì còn gì là không thể cưỡng cầu?”
Lão hòa thượng chỉ cảm thấy tức khí dâng lên, suýt nữa phun ra một ngụm m.á.u.
Hôm nay Lạc Cảnh rút hơn mười quẻ, nhưng mỗi thẻ gỗ khi rơi xuống đều biến thành trống không.
Hiện tượng kỳ lạ này khiến các hòa thượng trong chùa đều kéo đến xem. Thấy thiên đạo không muốn giao tiếp thêm, Lạc Cảnh cũng rời đi.
Khi đi ngang qua quán trà lần nữa, hắn định vào nghe một hồi, lại thấy cửa đóng then cài, tấm biển “đóng cửa” đã treo suốt một đêm.