Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn

Chương 109



Khổng Hồng Phương nhìn nhìn Đoàn trưởng Triệu, rồi lại nhìn nhìn Lưu Lộ.

Hừ lạnh một tiếng: "Thôi bỏ đi, tôi không chấp các người nữa."

Nói xong bà ta liền bỏ đi.

Khương Tuyết Thiến thấy không còn kịch hay để xem nữa cũng hậm hực rời đi.

Lưu Lộ tiễn Khương Tuyết Di ra khỏi nhà, vẻ mặt đầy cảm kích nói: "Tuyết Di, thật sự cảm ơn cô nhiều lắm." Lại nói: "Nếu cô không đến, mẹ chồng tôi chẳng biết còn làm loạn đến lúc nào nữa."

Khương Tuyết Di vỗ vỗ mu bàn tay Lưu Lộ: "Tôi biết trong lòng cô khổ mà." Lại nói: "Nói với cô một chuyện vui nhé, Chủ nhật tuần tới nhà tôi mời khách, tổ chức tiệc đầy tháng cho Bánh Bao và tiệc thăng chức cho nhà tôi đấy."

Mắt Lưu Lộ sáng lên: "Thật sao? Chuyện này đúng là tin mừng." Lại nói: "Chủ nhật tuần tới tôi nhất định sẽ qua sớm để phụ giúp cô một tay."

Khương Tuyết Di đưa chiếc váy vải xô may cho Tiểu Nhụy cho cô ấy: "Cất cho kỹ vào, đừng để mẹ chồng cô nhìn thấy." Lại nói: "Nhớ dặn Tiểu Nhụy phải đợi lúc mẹ chồng cô không thấy mới được mặc, kẻo bà ấy lại gây chuyện."

Lưu Lộ đỏ hoe mắt, ấm ức đến mức suýt rơi nước mắt: "Cái ngày tháng này sống mà cứ như đi làm trộm vậy, mặc chiếc áo trong chính nhà mình mà cũng phải trốn trốn tránh tránh."

Khương Tuyết Di thở dài, an ủi Lưu Lộ thêm vài câu rồi mới chào tạm biệt cô ấy.

Về đến nhà, Hạ Thừa Trạch đang bế Bánh Bao ra đón: "Sao em đi lâu thế?" Lại nói: "Nhà họ Triệu lại cãi nhau à?"

Khương Tuyết Di vừa cởi giày vừa gật đầu: "Vâng, anh cũng nghe thấy rồi à."

Hạ Thừa Trạch: "Ừm, tiếng to quá, muốn không nghe thấy cũng khó."

Khương Tuyết Di kể lại đầu đuôi câu chuyện cho anh nghe: "Chuyện đã giải quyết xong rồi, chuyện Chủ nhật tuần tới nhà mình mời khách ăn cơm cũng đã thông báo xong."

Hạ Thừa Trạch: "Vất vả cho em quá."

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của Bánh Bao, khẽ đung đưa như một chú mèo chiêu tài nhỏ, nói: "Mẹ vất vả rồi nhé."

Khương Tuyết Di bật cười: "Được rồi, đừng có dẻo mồm nữa."

Cô bùi ngùi nói: "Bây giờ em mới biết thế nào gọi là nhà có một người già như có một báu vật rồi đấy, người già này mà không phải là báu vật thì có thể làm cho cả nhà đảo lộn hết cả lên."

Không biết mẹ chồng cô có khó chiều như vậy không?

Khương Tuyết Di nhìn nhìn Hạ Thừa Trạch.

Hạ Thừa Trạch đưa tay lên miệng hắng giọng một cái: "Mẹ anh ấy à, tuy có hơi thanh cao một chút nhưng vẫn rất dễ nói chuyện."

Khương Tuyết Di đón lấy Bánh Bao, hôn một cái lên má thằng bé: "Chuyện của chúng mình anh đã nói với gia đình anh chưa?"

"Lúc trước khi nộp báo cáo kết hôn anh đã gửi thư về nhà rồi." Hạ Thừa Trạch chột dạ chớp chớp mắt: "Bố mẹ anh lúc đó đã đòi qua đây thăm em nhưng bị anh từ chối, nghe nói bố anh ở nhà còn giận dỗi ghê lắm."

"Giận dỗi gì thế ạ?" Khương Tuyết Di chớp chớp mắt hỏi.

Hạ Thừa Trạch: "Giận vì anh đã không tổ chức một bữa tiệc đàng hoàng cho em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Tuyết Di cười nói: "Chỉ có vậy thôi sao."

Tình hình lúc đó đúng là đặc thù, nếu cô và Hạ Thừa Trạch thật sự tổ chức tiệc tùng gì đó thì e là sẽ ngượng ngùng vô cùng.

Cô lại hôn hôn Bánh Bao, cười rạng rỡ, bây giờ thế này là tốt lắm rồi đúng không.

Hạ Thừa Trạch tiếp tục chột dạ: "Chuyện sinh Bánh Bao anh cũng chưa nói với họ..."

Khương Tuyết Di trợn tròn mắt: "Chuyện này mà anh cũng chưa nói sao?"

Hạ Thừa Trạch ngượng ngùng gãi gãi sau gáy: "Khó mở lời quá."

Khương Tuyết Di có phần hiểu được rồi.

Hạ Thừa Trạch từ nhỏ đã là "con nhà người ta", mọi chuyện đều suôn sẻ, bỗng nhiên phạm lỗi nên luôn có tâm lý vướng mắc, không muốn cho người nhà biết.

Khương Tuyết Di bế Bánh Bao đung đưa, Bánh Bao vô tội chớp chớp đôi mắt to tròn như quả nho đen: "Thế bây giờ tính sao đây? Đứa bé lớn thế này rồi, chẳng lẽ lại nhét ngược vào bụng sao?"

Hạ Thừa Trạch khẽ hắng giọng: "Dù sao thì qua hai ngày nữa anh sẽ viết thư cho họ, báo cho họ biết chuyện có thêm cháu nội, còn họ phản ứng thế nào thì anh mặc kệ đấy."

Đúng là "hố" bố mẹ mà!

Khương Tuyết Di suy nghĩ một chút xem hai ông bà nhà họ Hạ sẽ có phản ứng gì, nhưng nghĩ mãi chẳng ra nên dứt khoát không nghĩ nữa.

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi.

Hạ Thừa Trạch viết một phong thư dài dằng dặc, chẳng biết trong thư viết những gì, Khương Tuyết Di muốn xem mà anh còn không cho, rồi đem thư ra bưu điện gửi.

Gửi thư xong, anh tiện đường ghé qua đồn công an xem chuyện của Lý Xuân Hà xử lý đến đâu rồi.

"Đồng chí công an." Hạ Thừa Trạch nói: "Tôi là người báo án vụ tráo đổi trẻ sơ sinh lần trước ạ."

Đồng chí công an liếc nhìn anh một cái rồi vỗ trán: "Ồ, tôi nhớ ra rồi, là anh à."

Anh ấy ấn tượng với Hạ Thừa Trạch vô cùng, chủ yếu là vì con người Hạ Thừa Trạch, chỉ cần đứng đó thôi đã như một thanh kiếm sắc bén sắp tuốt vỏ, rất khó để không chú ý đến.

Đồng chí công an lại liếc nhìn anh một cái: "Anh là quân nhân phải không?"

Hạ Thừa Trạch nhướng mày: "Anh nhìn ra rồi à?"

Hôm nay rõ ràng anh đâu có mặc quân phục.

Đồng chí công an vui vẻ nói: "Anh nhìn cái dáng đứng của anh xem, ít nhất cũng phải mười lăm năm tuổi quân rồi, sao mà không nhìn ra được chứ."

Anh ấy lại nói: "Thôi nói chuyện chính đi, anh muốn hỏi chuyện Lý Xuân Hà xử lý thế nào rồi phải không?"

Hạ Thừa Trạch gật đầu.