Nữ Phụ Tổ Đối Chiếu Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp

Chương 6



 

 

​Cô vốn chẳng để tâm. Cho đến một ngày... cô phát hiện chồng mình hẹn gặp một người phụ nữ xa lạ trong rạp chiếu phim. Người phụ nữ ấy khoác tay chồng cô. Anh dịu dàng vuốt ve đôi môi đỏ của cô ta. Tư thế thân mật giữa hai người cùng ánh mắt nồng nhiệt đến quấn quýt của chồng khiến trái tim cô hoàn toàn lạnh giá.

​Điều khác biệt là... cô chỉ cứng người trong chớp mắt, cũng không hề kích động lao tới vạch trần mối quan hệ của họ. Lâm Vy xoay người rời đi, bỏ lại hai người phía sau. Thế nhưng hốc mắt cô bỗng đỏ hoe, ánh nước mắt lấp lánh như những tinh thể băng đông cứng.

​"Tốt lắm!" Đạo diễn Trịnh nhìn cô đầy kinh ngạc. Gương mặt mũm mĩm chất đầy nụ cười, vẻ vui mừng hiện rõ khiến ai cũng biết ông hài lòng với màn trình diễn của Lạc Tri Ý đến mức nào.

​Đây chính là nữ chính mà ông muốn tìm. Lạc Tri Ý đã hoàn hảo thể hiện được sự mạnh mẽ cùng d.ụ.c vọng khống chế ẩn sâu trong cốt lõi của Lâm Vy. Cho dù đau khổ đến đâu... nỗi đau ấy cũng chỉ đông cứng thành những mũi băng sắc nhọn trên người cô.

​Một minh tinh, một diễn viên lớn lên dưới ánh đèn sân khấu từ nhỏ... đáng lẽ phải cực kỳ thông minh và mạnh mẽ. Chỉ có như vậy mới có thể chen chân vào tầng lớp thượng lưu trong giới giải trí đầy rẫy cạm bẫy, nơi người ta có thể nuốt chửng nhau không nhả xương. Mới có thể theo đuổi danh lợi giữa chốn phù hoa, nhìn thấu mọi ảo ảnh hào nhoáng.

​Lạc Tri Ý đã nắm được linh hồn của nhân vật Lâm Vy: d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt, bản chất lạnh lùng. Để đạt được thứ mình muốn, cô sẽ không tiếc bất cứ giá nào, thậm chí còn lấy chính cơ thể mình ra làm con bài đ.á.n.h cược.

​"Cảm ơn đạo diễn Trịnh. Phần diễn của tôi kết thúc rồi." Lạc Tri Ý lập tức tách mình khỏi nhân vật. Những cảm xúc mãnh liệt còn sót lại khiến nhịp thở cô vẫn chưa ổn định. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của đạo diễn Trịnh, cô thầm thở phào. Có lẽ... mình diễn cũng không tệ.

​Đâu chỉ là không tệ, phải nói là hoàn hảo.

​"Cô Lạc, cô diễn rất tốt. Tôi..." Quá kích động, đạo diễn Trịnh suýt nữa đã quyết định ngay tại chỗ, giao vai Lâm Vy — nữ chính tuyệt đối của bộ phim — cho Lạc Tri Ý. Đáng tiếc... chỉ là suýt nữa.

​"Đạo diễn Trịnh." Một giọng nam đột ngột vang lên. Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh đạo diễn Trịnh cau mày cắt ngang lời ông.

​Phí Hồng Đào nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt với ánh mắt đầy khinh bạc. Trong lòng không khỏi tặc lưỡi cảm thán. Đúng là minh tinh nổi tiếng năm xưa. Dù đã rời khỏi giới giải trí nhiều năm... vẫn đẹp đến vậy.

​Ánh mắt nhơ nhớp chậm rãi lướt qua người cô. Phí Hồng Đào cảm thấy, với tư cách là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này, mình hoàn toàn có quyền phát biểu ý kiến.

​"Tôi cũng thấy cô Lạc diễn rất tốt, nhưng mà..." Ông ta cố tình dừng lại, trong giọng nói pha lẫn ác ý khó che giấu. "Dù sao cô Lạc cũng đã rời giới giải trí nhiều năm. Hơn nữa đây chỉ là một bộ phim kinh phí thấp, vai nữ chính lại quan trọng như vậy. So với những nữ diễn viên khác đến thử vai, độ nổi tiếng của cô Lạc vẫn hơi thấp. Có phải nên..."

​"Tôi lại thấy rất tốt." Lâm Vọng Thư dứt khoát cắt ngang, một câu đã phủ định hoàn toàn lời nhà đầu tư.

​Vừa rồi cô vẫn luôn ngồi bên cạnh, dáng vẻ ung dung, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng. Thật ra nhà đầu tư đã chú ý đến cô từ sớm. Dung mạo nổi bật như vậy, lại còn là ngôi sao đang nổi, chỉ có người mù mới không nhận ra. Nhưng ông ta không chủ động chào hỏi. Trong mắt ông ta, đối phương dù nổi tiếng đến đâu cũng chỉ là một diễn viên, còn ông... là nhà đầu tư. Chỉ cần một câu nói là có thể phủ nhận mọi thứ của cô. Sự khinh thường trong lòng khiến ông ta cố tình phớt lờ Lâm Vọng Thư.

​Thế nhưng lúc này, ông ta không thể tiếp tục coi như không thấy nữa. Phí Hồng Đào nhíu mày nhìn Lâm Vọng Thư đầy bất mãn, trong lòng ngập tràn nghi hoặc.

​Sao cô lại lên tiếng? Nói khó nghe hơn... buổi thử vai này có chỗ cho cô phát biểu sao? Phí Hồng Đào đầy ẩn ý nhìn về phía đạo diễn, ý tứ đã quá rõ ràng.

​Điều khiến ông ta bất ngờ là trên gương mặt tròn của đạo diễn Trịnh chẳng hề có chút hoảng hốt. Ông mỉm cười hiền hòa: "Ôi, ông Phí, tôi quên chưa nói. Lần này cô Lâm tới là để bàn chuyện đầu tư cho bộ phim với tôi. Nếu không vì buổi thử vai làm chậm trễ thì hợp đồng giờ đã ký xong rồi. Đương nhiên, ông Phí vẫn là nhà đầu tư số một của đoàn phim Hôn Nhân Mất Kiểm Soát."

​Phí Hồng Đào như đ.ấ.m phải bông, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Nhìn gương mặt cười tươi của đạo diễn Trịnh, ông ta càng nhìn càng thấy chướng mắt, lửa giận trong lòng gần như không thể kìm nén.

​Phí Hồng Đào vẫn còn nhớ lúc trước đạo diễn Trịnh đã khúm núm cầu xin mình đầu tư thế nào. Tên mập c.h.ế.t tiệt này còn uống đến xuất huyết dạ dày trên bàn rượu mới kéo được 20 triệu tiền đầu tư từ ông ta, lúc đó còn trông chờ ông ta tiếp tục rót vốn cứu cái đoàn phim nát này. Chính vì thế, Phí Hồng Đào từ lâu đã xem đoàn phim là lãnh địa của riêng mình. Huống hồ... một người phụ nữ như Lâm Vọng Thư thì có thể đầu tư được bao nhiêu tiền chứ?

​"Tiểu Trịnh, cậu phải mở to mắt ra mà nhìn cho rõ ai mới là nhà đầu tư của bộ phim. Ngày trước tôi có thể đầu tư cho cậu, thì bây giờ cũng có thể rút vốn!" Sau khi dọa dẫm xong, Phí Hồng Đào ung dung chờ đạo diễn Trịnh xuống nước cầu xin. Một đạo diễn vô danh như ông ta, nếu không nhờ mình rộng lượng thì giờ còn chẳng biết đang ngồi xó nào, lấy đâu ra tư cách đối đầu với mình?

​Không ngờ, có người còn lên tiếng nhanh hơn cả đạo diễn.

​"Thật sao? Thế thì tốt quá!" Lâm Vọng Thư vui mừng từ tận đáy lòng, cô lập tức quay sang hỏi đạo diễn: "Trước đây ông Phí đầu tư bao nhiêu tiền? Tôi đầu tư gấp đôi!"

​Tốt nhất... để một mình cô đầu tư cả bộ phim luôn! Trong lòng Lâm Vọng Thư, đây chính là vụ làm ăn chỉ lời chứ không lỗ.

​Đạo diễn Trịnh sửng sốt trong chốc lát. Ngay sau đó, gương mặt mũm mĩm nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt nhỏ gần như híp thành một đường. Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy? Thần Tài tự mình tìm tới cửa rồi! Nếu thật sự có nhiều tiền như vậy, ông cũng chẳng cần phải chắt bóp từng đồng khi quay phim nữa.

​Thấy hai người chẳng ai coi mình ra gì, Phí Hồng Đào tức đến muốn nổ phổi. Ông ta sa sầm mặt, ra vẻ người từng trải mà dạy dỗ: "Cô Lâm đúng là giàu thật đấy. Nhưng quay phim với đầu tư tuy đều thuộc giới giải trí, song khác biệt lớn lắm. Cô Lâm phải cẩn thận, tiền cực khổ kiếm được rất dễ đổ xuống sông xuống biển."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Lâm Vọng Thư cười tươi đáp trả: "Không sao cả. Tôi cái gì cũng thiếu... chỉ không thiếu tiền. Nghe ông Phí nói cứ như rất có kinh nghiệm vậy, không biết ông đầu tư kiếm được bao nhiêu rồi? Một trăm triệu?"

​Nghe vậy, mặt Phí Hồng Đào lập tức xanh mét. Kiếm được 100 triệu? Toàn bộ tài sản của ông ta cộng lại cũng chỉ miễn cưỡng chạm tới con số đó. Thế nên, sắc mặt lúc này đâu chỉ có thể dùng hai chữ "khó coi" để hình dung, đúng là chẳng khác nào cha vừa mới c.h.ế.t.

​"Cô Lâm đã tự tin như vậy... vậy tôi sẽ chờ tin tốt từ cô!" Nói xong, Phí Hồng Đào tức giận phất tay áo bỏ đi. Còn khoản đầu tư cho bộ phim... đợi về ông ta sẽ lập tiếp rút vốn! Chỉ là một đoàn phim nhỏ mà thôi, ở Hoa Quốc có vô số đoàn phim như thế, chỉ cần trong tay có tiền thì khối người cầu xin ông ta đầu tư.

​【Lâm Vọng Thư là kẻ thù không đội trời chung của Lạc Tri Ý, sao có thể giúp cô ấy được? Chẳng lẽ lại định giở trò?】

【Tuy nữ phụ số khổ, nhưng mắt nhìn người đúng là tốt. Đầu tư vào Lạc Tri Ý của chúng ta tuyệt đối không lỗ!】

【Cốt truyện gốc phát triển như thế này à?】

Thư Sách

【Cốt truyện gốc gì chứ? Hắc Hải đã chọn chuyển thể thì cứ xem thôi.】

【Mình thấy thế này còn tốt hơn. Dù sao cũng đỡ hơn gã nhà đầu tư trước ghê tởm kia. Đoàn phim đang yên đang lành, ông ta cứ nhất quyết nhét tình nhân b.a.o n.u.ô.i của mình vào. Diễn xuất thì dở, tính tình lại tệ, suốt ngày gây khó dễ cho Lạc Tri Ý, tức c.h.ế.t đi được!】

【Giờ đổi thành Lâm Vọng Thư, vốn đầu tư cũng đủ rồi. Biết đâu sau này nữ chính còn nổi hơn bây giờ ấy chứ!】

【Lần này đúng là nữ phụ hời rồi. Bộ phim này tỷ suất hoàn vốn cao lắm!】

【He he he... Quả phụ thanh thuần × vợ người ta quyến rũ, tôi ship cặp này phát cuồng!】

【Lầu trên đỉnh thật. Thế cũng ship được sao?!】

​Do đọc quá nhanh... đến khi Lâm Vọng Thư kịp phản ứng thì nội dung đã in sâu vào đầu cô. Cô lập tức rùng mình. Cái quỷ gì vậy! Cô tới đây để kiếm tiền! Biết rõ đây là khoản đầu tư siêu lợi nhuận, có tiền mà không kiếm thì đúng là đồ ngốc! Chứ mới không phải... cái gì đó như họ nói đâu.

​Lâm Vọng Thư lúng túng nhìn Lạc Tri Ý. Không còn nhà đầu tư cũ suốt ngày chỉ tay năm ngón nữa, cô cũng tuyên bố mọi việc cứ để đạo diễn Trịnh — người trong nghề — quyết định. Vì vậy, đạo diễn Trịnh lập tức chốt luôn: Vai nữ chính của bộ phim Hôn Nhân Mất Kiểm Soát sẽ do Lạc Tri Ý đảm nhận.

​"Chúc mừng cô. Cô thử vai thành công rồi." Lâm Vọng Thư nói.

​Nghe vậy, đôi mắt Lạc Tri Ý lập tức ngấn nước. Ánh mắt cảm kích chân thành nhìn cô như thể cô là một đại ân nhân, khiến da đầu Lâm Vọng Thư tê rần.

​"Cảm ơn cô..."

"Cảm ơn cô..."

"Cảm ơn cô..."

​Lạc Tri Ý lập tức biến thành chiếc máy phát "cảm ơn". Cả đời này Lâm Vọng Thư chưa từng nghe nhiều câu cảm ơn đến vậy.

​"Cô không cần cảm ơn tôi. Tôi đâu có thiên vị cô. Tôi chỉ thấy chướng mắt thôi. Thêm nữa, tôi thấy diễn xuất của cô rất tốt nên mới đầu tư. Điều cô cần làm bây giờ là cố gắng diễn thật tốt... kiếm tiền cho tôi!"

​"Vâng." Nụ cười của Lạc Tri Ý càng rực rỡ hơn, đẹp như một đóa hồng đang nở rộ.

​Ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu dừng trên người phụ nữ đang lúng túng kia. Cô biết Lâm Vọng Thư chỉ đang mạnh miệng. Cô không muốn làm Lâm Vọng Thư mất mặt nên chỉ lặng lẽ đáp trong lòng: Có gì khác nhau sao? Diễn xuất là năng lực của cô. Khen cô diễn giỏi... chính là đang khen cô. Trước đây chắc chắn mình đã hiểu lầm, Lâm Vọng Thư rõ ràng là một người tốt miệng cứng lòng mềm.

​Lâm·Người tốt·Vọng Thư lúc này đang ung dung ngồi trên sofa, hứng thú nhìn cậu em ngốc của mình.

​Thân Đình Vũ đứng thẳng tắp. Chỉ bị cô liếc nhẹ một cái, chút dũng khí vừa gom góp được lập tức xẹp xuống như quả bóng bị chọc thủng. Nhưng nghĩ đến Tương Tương, lửa giận lại bốc lên.

​Cậu cứng nhắc hỏi: "Tại sao chị lại khóa thẻ của em? Chị có biết lúc đó em..."

​Nhận ra mình sắp nói gì, Thân Đình Vũ lập tức ngậm miệng. Cậu không dám nói rằng lúc ấy mình đang chuẩn bị mua quà cho bạn gái. Đến lúc thanh toán mới phát hiện thẻ đã bị khóa. Trước mặt nhân viên cửa hàng và bạn gái... Thân Đình Vũ, người luôn kiêu ngạo bất kham, đã mất mặt đến cùng cực.

​Lâm Vọng Thư đặt tách trà xuống, bình thản hỏi: "Lúc đó thế nào? Em không nói... thì đến lượt chị nói. Đúng, chính chị cố ý khóa thẻ phụ của em."