Nhân viên mỉm cười giải thích: "Cô Lạc Tri Ý, cô Lâm Vọng Thư đã đặc biệt dặn dò chúng tôi. Cô ấy nói cô không ăn tỏi và rau mùi, khẩu vị thiên về món miền Nam, thích nhất là ẩm thực Dương Châu. Vì vậy đầu bếp của chúng tôi đã đặc biệt chuẩn bị những món thanh đạm hợp khẩu vị cô."
Tiểu Mễ kinh ngạc thốt lên: "Chu đáo quá! Chị Lạc, ngay cả em còn không biết chị kiêng ăn gì, vậy mà cô Lâm lại biết. Cô ấy đối xử với chị tốt thật."
Lạc Tri Ý mím môi: "Sở thích của chị cũng chẳng phải bí mật gì. Có lẽ... chỉ là cô Lâm làm việc cẩn thận và chu đáo thôi. Em đừng nói linh tinh như vậy, lỡ bị người khác nghe thấy thì không hay."
Tiểu Mễ lập tức nhớ đến cảnh ồn ào lúc nãy, cô mở to mắt, gật đầu lia lịa. Chắc chắn cô sẽ không nói ra ngoài, lỡ bị người khác hiểu lầm thì phiền lắm.
Lạc Tri Ý nhìn những món ăn phong phú trước mặt, sống mũi chợt cay xè. Trong lòng cô hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ ngoài, một dòng nước ấm như đang chảy khắp trái tim, ánh nước mắt thoáng hiện nơi đáy mắt. Cô âm thầm thề nhất định phải cố gắng làm việc, tuyệt đối không thể để Lâm Vọng Thư thua lỗ!
Sau bữa trưa vẫn còn một khoảng thời gian nghỉ ngơi, mọi người đều tranh thủ chợp mắt. Chỉ có Lạc Tri Ý rời khỏi phòng nghỉ. Trong lòng cô như đang ôm một chú nai nhỏ, vừa hồi hộp lại vừa phấn khích. Cô muốn đích thân cảm ơn Lâm Vọng Thư.
Là nhà đầu tư lớn nhất, cũng là duy nhất của đoàn phim, Lâm Vọng Thư có phòng nghỉ riêng. Còn chưa đến gần cửa, Lạc Tri Ý đã nghe thấy tiếng trò chuyện một cao một thấp, cùng với tên của chính mình. Cô bất giác sững người.
Trong phòng, chị Lưu sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai. Nhìn Lâm Vọng Thư đang thảnh thơi ngồi trên ghế, chị thật sự sắp tức c.h.ế.t rồi: "Rốt cuộc em nghĩ gì vậy?"
Lưu Kỳ chỉ biết cô định đầu tư một bộ phim, trong lòng tuy thấy kỳ lạ nhưng cũng không ngăn cản. Dù sao số tiền đầu tư chỉ vài chục triệu, đối với khối tài sản của Lâm Vọng Thư chỉ như muối bỏ biển. Thậm chí chị còn khá vui, chắc nghệ sĩ nhà mình nhìn trúng vai diễn nào đó, nếu không sao tự dưng lại đi đầu tư phim?
Đến nơi rồi mới biết, nữ chính của bộ phim Lâm Vọng Thư đầu tư lại là Lạc Tri Ý. Cô vậy mà để Lạc Tri Ý đóng nữ chính trong bộ phim mình bỏ tiền! Lưu Kỳ kinh ngạc đến trợn mắt há miệng, nhân lúc nghỉ ngơi cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: "Sao em lại để cô ấy làm nữ chính? Đó là Lạc Tri Ý đấy! Cô ấy mới tái xuất không bao lâu, ai biết tình hình bây giờ thế nào. Em không sợ lỗ vốn à?"
Câu cuối cùng mới là trọng điểm. Theo Lưu Kỳ, trong giới giải trí có biết bao nữ diễn viên, dù chỉ là phim kinh phí thấp cũng có rất nhiều người muốn đóng, hà tất phải mời một ngôi sao đã hết thời. Lỡ tiền đầu tư đổ sông đổ biển thì sao? Điều đó cũng đủ chứng minh chị đúng là bạn thân của Lâm Vọng Thư, việc gì cũng đặt sự nghiệp lên hàng đầu.
Ngoài cửa, hơi thở của Lạc Tri Ý khựng lại, hai chân như mọc rễ, không thể nhúc nhích.
Trong phòng, Lâm Vọng Thư như vô tình liếc nhìn khoảng không ngoài cửa, sau đó mới nhìn về phía quản lý.
Chương 7: Trời đã ban cho mà không nhận, ắt sẽ tự chuốc lấy tai họa!
"Em không sợ."
Sự quả quyết trong lời nói khiến chị Lưu cạn lời. Chị thật sự nghi ngờ nghệ sĩ nhà mình có phải bị ai yểm bùa rồi không. Nếu không, sao đột nhiên lại nói tốt cho Lạc Tri Ý? Trước kia hai người còn là đối thủ cơ mà.
Lâm Vọng Thư nhìn chị, nghiêm túc nói: "Thật ra em đã suy nghĩ rất kỹ mới quyết định như vậy. Vừa rồi chị cũng thấy rồi, diễn xuất của Lạc Tri Ý có tốt không?"
Lưu Kỳ không lên tiếng. Dù thiên vị đến đâu, chị cũng không thể mở mắt nói dối. Diễn xuất của Lạc Tri Ý ai nhìn cũng thấy rất tốt.
Nhìn phản ứng của chị, Lâm Vọng Thư đã biết đáp án. Cô cười tinh nghịch: "Vậy chẳng phải xong rồi sao? Lạc Tri Ý cát-xê rẻ, diễn xuất lại tốt. Chị nói xem... trong giới giải trí còn ai có tỷ lệ hiệu quả trên chi phí cao hơn cô ấy không?"
"Nhưng lưu lượng của cô ấy..."
Lâm Vọng Thư nhướng mày: "Chị quên rồi sao? Việc cô ấy rời giới rồi tái xuất bản thân đã là chủ đề nóng. Người trong nghề đều biết, nhưng khán giả bên ngoài thì không. Điều chị cho là bất lợi, biết đâu lại chính là ưu thế. Chị Lưu, em biết chị lo cho em. Nhưng vốn dĩ em và cô ấy đâu có thù sâu oán nặng, lại càng không phải kẻ thù không đội trời chung. Hơn nữa, diễn xuất của Lạc Tri Ý tốt như vậy, em còn mong cô ấy diễn xuất sắc hơn nữa. Có thế phim mới bùng nổ được, dù sao em cũng đầu tư không ít tiền vào đó."
Nói một hồi, Lâm Vọng Thư thấy khát nước. Nhân lúc chị Lưu còn đang suy nghĩ, cô cầm cốc lên uống vài ngụm.
Lưu Kỳ buộc phải thừa nhận mình đã bị thuyết phục. Không ngờ, chưa kịp lên tiếng, Lâm Vọng Thư lại ném ra một quả b.o.m khác.
"Chị Lưu, em không định tiếp tục đóng phim nữa. Em chuẩn bị chuyển sang làm nhà đầu tư."
Lưu Kỳ nghe xong, trong lòng chấn động dữ dội. Chị nhìn cô từ trên xuống dưới, ngược lại, Lâm Vọng Thư vẫn vô cùng bình tĩnh, như thể việc mình vừa nói chỉ là chuyện rất nhỏ.
Thật ra, Lâm Vọng Thư rất rõ diễn xuất của cô không hề kém. Thậm chí trong bối cảnh giới giải trí ngày càng đi xuống, nhờ các đồng nghiệp quá lười biếng mà cô càng nổi bật hơn. Nhưng so với Lạc Tri Ý, cuối cùng vẫn kém một chút. Đâu phải ai cũng giống Lạc Tri Ý, yêu diễn xuất đến tận trong xương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hơn nữa... "So với đóng phim, thật ra em thích kiếm tiền hơn." Có bình luận trực tiếp làm bàn tay vàng biết trước tương lai, còn lo gì không kiếm được tiền!
Lưu Kỳ nhất thời không biết nói gì. Nghĩ kỹ lại thấy cũng có vài phần hợp lý. Đến khi hoàn hồn, chị chỉ biết thở dài. Tính cách nghệ sĩ nhà mình chị còn không hiểu sao? Bình thường lười biếng, nằm được thì không ngồi, ngồi được thì không đứng, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì, tám con ngựa cũng kéo không lại.
Thật ra, Lưu Kỳ cũng sớm có dự cảm. Từ khi debut đến nay, tác phẩm của Lâm Vọng Thư mỗi năm một ít đi. Chị làm quản lý cho cô từ lúc mới ra mắt, sao có thể không nhận ra.
"Được rồi, em đã quyết như vậy... thì chị còn biết nói gì nữa."
Lâm Vọng Thư nở nụ cười rạng rỡ, đôi mày giãn ra, ánh mắt như vô tình lướt về phía trước.
【A a a tiêu rồi! Sao nữ phụ lại nói như vậy chứ? Lạc Tri Ý đang đứng ngoài cửa, chắc chắn cô ấy sẽ nghe thấy!】
【Tôi còn tưởng nhân cơ hội này sẽ vạch trần bộ mặt độc ác của Lâm Vọng Thư. Ai ngờ cô ấy lại tốt bụng như vậy. Hu hu hu... Là tôi hiểu lầm cô ấy. Tôi sai rồi.】
【Đáng sợ quá! Sao tôi lại có thiện cảm với nữ phụ? Chắc chắn là vì thiết lập của Hắc Hải! Rõ ràng trước giờ tôi luôn đứng về phía nhân vật chính mà!】
【Ừm... Có khả năng bây giờ nữ phụ cũng là nhân vật chính không? Mấy người không phát hiện góc nhìn chính đều là của Lâm Vọng Thư sao?】
【!!!】
【Thật ra như vậy cũng tốt. Lâm Vọng Thư vừa giàu vừa hào phóng, thay thế gã nhà đầu tư đáng ghét kia, để Lạc Tri Ý có thể phát huy tốt hơn.】
【Tại sao nhất định phải đặt nữ chính và nữ phụ ở hai phía đối lập? Giống như bây giờ, cùng nhau chăm chỉ làm sự nghiệp chẳng phải rất tốt sao?】
【Lạ thật! Sao nữ phụ lại đột nhiên thoát khỏi cốt truyện? Tôi phải đi hỏi chính thức bên Hắc Hải mới được!】
Những dòng bình luận hỗn loạn nối tiếp nhau lướt qua. So với những lời c.h.ử.i bới và căm ghét mấy ngày trước, dường như chỉ sau một đêm, tất cả đã thay đổi.
Lâm Vọng Thư thu hồi ánh mắt. Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của cô. Cô đã thử nghiệm tác dụng của những dòng bình luận này. Đến bây giờ, cô vẫn cảm thấy khó tin. Con tàu cuộc đời vốn thuộc về cô đã vô tình rẽ sang một đường ray khác, cuộc sống bình lặng trước kia cũng sẽ không bao giờ trở lại nữa. Nhưng Lâm Vọng Thư không hề hối hận.
Có câu nói rất hay: Trời đã ban cho mà không nhận, ắt sẽ tự chuốc lấy tai họa.
"Vọng Thư." Lưu Kỳ bỗng lên tiếng, vẻ mặt đầy do dự. "Nếu em đã tin cô ấy thì cũng được. Nhưng em phải nhớ, đây là lần đầu tiên em làm nhà đầu tư, chuyện gì cũng phải cẩn thận."
Là quản lý, chị chưa từng làm đầu tư nhưng cũng từng thấy người khác làm. Đầu tư điện ảnh không đơn giản chỉ là bỏ tiền. Từ lúc lập dự án đến khai máy, rồi hậu kỳ, cho đến khi công chiếu... mỗi một bước đều ảnh hưởng đến doanh thu phòng vé.
Thật ra, người chị lo nhất vẫn là Lạc Tri Ý. Ngày trước còn là đối thủ, thời điểm cạnh tranh gay gắt nhất, chị thậm chí còn từng làm truyền thông đối phó cô ấy. Chớp mắt lại thành người hợp tác, quả thật hơi ngượng.
Chị đổi chủ đề: "Nếu Lạc Tri Ý yêu diễn xuất như vậy thì đáng lẽ nên tiếp tục phát triển sự nghiệp. Bây giờ đâu còn như trước. Mà chị nhớ... hình như người cô ấy lấy cũng không phải xuất thân danh gia vọng tộc? Khụ khụ... chị nói sai, giờ còn đâu danh gia vọng tộc, nước Hoa Hạ mới của chúng ta không có giai cấp phong kiến. Đúng là tiếc cho một mầm non tốt."
Lưu Kỳ không nhịn được thở dài. Vì Lâm Vọng Thư coi trọng Lạc Tri Ý nên chị cũng lập tiếp đổi lập trường, cảm thấy tiếc cho những năm tháng cô đã lãng phí. Diễn xuất của Lạc Tri Ý thật sự rất tốt. Năm đó, ai trong giới cũng đoán xem cô sẽ mất bao nhiêu năm để giành giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Bạch Diệp Lâm. Không ngờ đúng lúc đang nổi tiếng nhất, Lạc Tri Ý lại dứt khoát rút khỏi giới về nhà kết hôn, làm vợ hiền mẹ đảm.
"Em nói xem... nếu Lạc Tri Ý sớm biết sẽ có ngày hôm nay, cô ấy có hối hận vì lựa chọn năm đó không?"
Ngoài cửa, toàn thân Lạc Tri Ý chấn động. Một giọt nước lạnh rơi xuống mu bàn tay, lạnh đến mức cả người cô run lên. Đưa tay sờ mặt, cô mới phát hiện không biết từ lúc nào mình đã khóc đầy mặt. Một cảm xúc khó gọi tên dâng lên trong lòng. Cô siết c.h.ặ.t vạt áo, đầu ngón tay trắng bệch, cố sức đè nén nỗi hối hận đang lan tràn như dịch bệnh.
Lâm Vọng Thư liếc nhìn quản lý: "Em làm sao biết Lạc Tri Ý nghĩ gì, dù sao em cũng đâu phải cô ấy."
Nhưng nếu là cô, chắc chắn cô sẽ không cưới Chu Húc Lâm. Cho dù bây giờ đã biết anh ta là cái gọi là nam chính, cô vẫn chẳng coi trọng. Khi Chu Húc Lâm kết hôn với Lạc Tri Ý, gia thế của anh từng bị cư dân mạng đào bới rất kỹ, Lâm Vọng Thư cũng từng hóng chuyện.
Thư Sách
Chu Húc Lâm là đời thứ ba nhà giàu, ông nội năm xưa ra nước ngoài lập nghiệp, sau này trong nước ổn định mới quay về thành lập Tập đoàn Húc Nhật. Đó là doanh nghiệp lớn được thành lập từ năm 1996, có hơn chục nghìn nhân viên. Vậy mà Chu Húc Lâm vẫn có thể khiến tập đoàn phá sản, không cần nhìn thêm, Lâm Vọng Thư cũng biết anh ta đúng là đồ vô dụng!
Cô khoanh hai tay trước n.g.ự.c: "Lấy hiện tại làm ví dụ, nếu Chu Húc Lâm thật sự có năng lực thì sao Tập đoàn Húc Nhật lại phá sản được chứ?"