Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 78: Kiếm Toái Tinh xuất, vạn kiếm triều bái



“Lần đầu tiên ta thấy, lại có khế thú dám phản chủ.” Người đàn ông nhìn về phía này, trong mắt tràn đầy hứng thú.

Cảm nhận được khí tức mạnh mẽ từ hắn, Vân Niệm chống người ngồi dậy. Táng Cốt Lang cũng lập tức nhận ra nguy hiểm, nhe răng gầm gừ về phía người kia.

“Ngươi rốt cuộc muốn gì?” Vân Niệm khàn giọng hỏi.

Xem ra, kẻ bày trận ở nơi này chính là hắn. Kẻ thả con hồng mao cương thi lúc nãy cũng là hắn. Trong T.ử Nhân Thành này không phải tồn tại hai người một trận pháp sư và một luyện thi nhân mà cả hai thân phận ấy đều thuộc về cùng một người.

Mà người này… tuy khí tức hỗn loạn, nhưng có thể khẳng định tu vi tuyệt đối đã đạt đến cảnh giới Xuất Khiếu.

“Ha ha ha…” Con mắt trái còn lại của hắn khẽ nheo lại: “Ngươi quả thật thông minh. Nhưng thông minh với ta chẳng có tác dụng gì, thứ ta cần… chỉ là thân thể của ngươi.”

“Thân thể?” Vân Niệm nheo mắt, xâu chuỗi lại mọi chuyện gần đây, ánh mắt chợt lạnh đi: “Vậy nên ngươi dùng trận pháp dụ người xung quanh vào T.ử Nhân Thành… là để chọn thân xác thích hợp? Ngươi muốn luyện thi vương?!”

“Tuổi còn nhỏ mà hiểu biết không ít.” Người đàn ông cười lớn, ánh mắt sáng rực: “Không sai! Ta đã chờ ba trăm năm, suốt ba trăm năm vẫn không tìm được một thân thể thích hợp để luyện thành thi vương. Cuối cùng… khi ngươi bước vào T.ử Nhân Thành, ta đã biết chính là ngươi!”

“Thi vương trong truyền thuyết… cuối cùng cũng sẽ ra đời dưới tay ta!”

Đầu óc Vân Niệm rối loạn. Vì sao lại là nàng? Chẳng lẽ hắn không nhìn nhầm?

Dù thân thể nàng từng được rèn luyện, mạnh hơn phần lớn tu sĩ, nhưng trong tu chân giới đâu thiếu những người vượt xa nàng!

Có lẽ… cũng chính vì vậy mà khi vừa bước vào nơi này, họ mới không bị g.i.ế.c ngay.

Ánh mắt Vân Niệm chợt chuyển sang Táng Cốt Lang. Còn không quay về?!

Táng Cốt Lang sững lại, rồi lập tức hóa thành một làn sương đỏ, chui vào cơ thể nàng.

Thấy cảnh này, ánh mắt người đàn ông càng thêm hứng thú.

“Không ngờ trong người tiểu nha đầu ngươi còn giấu nhiều bí mật như vậy… Nếu ta không nhìn nhầm, thứ này không thuộc về tu chân giới…” Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên nghiêm nghị: “Là ma?!”

“Ma?” Vân Niệm khẽ nhíu mày. Theo ghi chép cổ, từ hàng vạn năm trước, ma tộc đã tuyệt tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Một đạo tu, tu luyện công pháp đạo gia, tay cầm binh khí Phật môn, trong cơ thể lại khế ước với ma tộc…” Người đàn ông từng bước tiến về phía nàng, giọng đầy thích thú: “Quả thật… thú vị, thú vị…”

Trên bầu trời, sao trời lấp lánh, màn đêm đen trải rộng. Bên dưới, các trận pháp sư vẫn đang bận rộn đến mức đầu óc quay cuồng. Trên mái nhà, Trường lão Từ Từ ngẩng đầu uống một ngụm rượu, đôi mắt phượng đẹp đẽ lặng lẽ nhìn những vì sao.

“Các vị trưởng lão, có tiến triển gì chưa?” Tống Ly đi tới hỏi.

“Có thì có, nhưng trận pháp này đã tồn tại ba trăm năm, lại bị thi khí bao phủ, nếu xử lý không cẩn thận sẽ lại rơi vào bế tắc.”

“Haiz… có thể đẩy nhanh tiến độ không? Đệ t.ử tông ta có thể đang gặp nguy hiểm, thật không giấu gì, hồn đăng của họ đã vô cùng yếu ớt…”

“Chuyện này… lúc này tuyệt đối không thể nóng vội! Nếu chọc giận trận pháp, khiến càng nhiều t.h.i t.h.ể dị biến thì…”

Chưa dứt lời, cuồng phong nổi lên!

Toàn bộ T.ử Nhân Thành như bị cuốn vào cơn gió. Một luồng đạo khí thanh thuần không biết từ lúc nào đã bao trùm cả thành. Trên bầu trời đêm, tinh quang đại thịnh, trong phạm vi ấy vạn kiếm đồng loạt rung lên.

“Chuyện gì vậy?!” Những tu sĩ mang kiếm hoảng hốt, cố gắng giữ c.h.ặ.t kiếm của mình, nhưng vô ích.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Cả thành chấn động, mọi người ào ào chạy ra ngoài.

Kỳ Nhu cũng bước ra, vừa nhìn lên trời liền chấn động: “Đây là…”

Trên mái nhà, áo tím tung bay phần phật trong gió, người kia vẫn ung dung uống rượu, như thể mọi chuyện không liên quan đến mình.

Ngay sau đó một tiếng kiếm rút khỏi vỏ x.é to.ạc bầu trời.

Tinh tú trên trời như sống dậy, ánh sao hội tụ. Mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy một thanh trường kiếm treo lơ lửng giữa không trung, người cầm kiếm mặc t.ử bào, phong thần tuấn lãng, ánh mắt vô bi vô hỉ nhìn xuống thành trì. Mái tóc đen tung bay trong gió, dưới ánh sao hội tụ tựa chiến thần giáng thế.

“Toái… Toái Tinh Kiếm đã xuất vỏ…” Kỳ Nhu kinh hãi nhìn lên, tim như treo lơ lửng.

Nàng nhớ lần đầu giao thủ với Trường lão Từ Từ, tưởng rằng tu vi không chênh lệch nhiều. Nhưng đối phương chưa bước một bước, chưa xuất một chiêu, đã suýt khiến nàng trọng thương. Sau đó nàng càng thêm tò mò về người này, tìm hiểu quá khứ của hắn, lại càng chấn động hơn.

Lấy Toái Tinh Kiếm làm trung tâm, kiếm khí lan tỏa. Những thanh kiếm vốn chỉ rung động, giờ đồng loạt xoay chuyển, mất kiểm soát, tất cả đều hướng về phía Trường lão Từ Từ mà cúi rạp xuống như triều bái.

“Hắn… chẳng lẽ định…” Tống Ly ngẩng đầu nhìn cảnh tượng ấy, sắc mặt đại biến.