Nữ Phụ Quay Đầu

Chương 9



Bùi Thần nói, anh không thể cứu được cô bé đó.



Máy bay địch dội từng đợt b.o.m xuống nơi ấy, anh được cán bộ phụ trách bảo vệ các nhà báo kéo xuống hầm trú ẩn.



Cô bé kia đâu rồi?



Sau này Bùi Thần hoảng hốt bới tung từng đống đổ nát, nhưng chỉ có thể tìm thấy những mảnh vải màu hồng nhạt rời rạc…



Anh gần như sụp đổ…



Nhiều lúc tôi cảm thấy số mệnh như đang trêu đùa chúng tôi.



Những thứ tôi kể cho Bùi Thần nghe trong thư cũng thê t.h.ả.m không kém.



Tôi bị nhà thiết kế dưới trướng phản bội, còn anh thì suýt bay mất một chân bởi một quả b.o.m.



Về sau, dường như số mệnh đã buông lỏng cánh tay vốn đang giữ c.h.ặ.t lấy chúng tôi ra một chút.



Công ty thiết kế của tôi dần khởi sắc, còn Bùi Thần có một tấm hình được bày trong triển lãm quốc tế.



Khi lên nhận giải thưởng, anh đã nói thế này: “Nếu đạn b.o.m rơi xuống không đủ để đ.á.n.h thẳng vào linh hồn bạn, vậy thì viên đạn được hóa thân thành đôi mắt trong sáng của đứa bé thì sao?”



Có hàng ngàn đứa bé như vậy trong chiến tranh.



Bùi Thần chụp rất nhiều, lần nào anh cũng gửi cho tôi xem.



Đôi khi tôi sẽ lựa ra một vài tấm hình để anh đóng góp cho mấy tờ báo và trang web.



Có một ngày, tôi thấy Bùi Thần viết một dòng chữ ở bên phải phía sau một tấm hình.



Nét chữ vội vã nhưng lực b.út lại rất kiên định.



If your pictures aren’t good enough,



You aren’t close enough.



“Nếu hình bạn chụp chưa đủ đẹp, chứng tỏ khoảng cách của bạn chưa đủ gần.”



Đây có lẽ là lẽ sống của những người luôn sẵn sàng dâng hiến cả sinh mạng như Bùi Thần.

 

Năm thứ năm từ khi rời khỏi cố hương, cuối cùng công ty của chúng tôi đã đi vào quỹ đạo.



Tác phẩm thiết kế của tôi đã đạt được một giải thưởng vô cùng giá trị ở nước ngoài.



Rốt cuộc số mệnh cũng đứng về phía tôi rồi.



Tôi đứng trên bờ biển lắng nghe tiếng sóng và đón chào những tia nắng đầu tiên trong ngày dần ló dạng.



Tôi không tìm được Bùi Thần.



Đã rất lâu rồi anh chưa liên lạc với tôi, suốt một năm trời tôi chẳng có tin tức từ anh.



Nhiếp ảnh gia chiến trường là vậy, có thể ngày hôm trước vẫn đang cười nói vui vẻ, nhưng sang hôm sau thì vĩnh viễn bỏ mạng ở nơi chiến trường khắc nghiệt.



Làm sao cũng không thể liên lạc được với Bùi Thần, rất lâu rồi tôi mới lại cảm thấy lo lắng đến vậy.



Rốt cuộc tôi để ý đến Bùi Thần từ khi nào nhỉ?



Là khi anh kiên trì gửi thư cho tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Là khi thỉnh thoảng anh mượn điện thoại quân dụng nói với tôi đôi câu trong làn mưa đạn.



Là khi lúc nào anh cũng nghĩ đến việc gửi đống hình mình đã chụp được cho tôi.



Anh nói: “Lâm Hà, nếu như một ngày nào đó tôi không còn nữa, em hãy sắp xếp những tấm hình này và đăng nó lên giúp tôi nhé.”







Đến khi lấy lại tinh thần thì tôi đã dùng tất cả các mối quan hệ để điều tra thông tin về anh. Tôi cũng xem đi xem lại những lá thư anh viết cho tôi.



Nhưng mà thời gian Bùi Thần biến mất quá dài, có phải những người ở cạnh anh ấy cũng thay đổi rồi không?



Tuy Bùi Thần biến mất nhưng vận khí của tôi lại may mắn hơn nhiều.



Công ty càng lúc càng lớn, địa vị của tôi cũng dần tăng cao, giống như có một bàn tay vô hình nào đó đang kéo tôi lên vậy.



Đáng nhẽ đấy là niềm vui sướng mà tôi hằng mong đợi, nhưng chẳng hiểu sao nỗi mất mác cứ bao trùm lấy tôi.



Đêm 30, tôi lững thững đi dọc trên con phố ở Luân Đôn.



Thật ra mấy năm nay người Anh cũng rất hứng thú với Tết Trung Quốc, thậm chí có đường phố còn treo cả đèn l.ồ.ng đỏ.



Thế nhưng những ngày lễ đoàn viên ấm áp thế này lại chẳng có chút ý nghĩa nào với tôi cả.



Tôi cúi đầu đi mãi, cho đến khi trước mặt xuất hiện một đôi ủng da.



Chẳng biết vì sao vào giây phút đó, cảm giác uất hận, khó chịu và tủi thân vẫn luôn chất chứa trong tôi chợt bộc phát.



Tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, sau đó tôi vừa đẩy anh vừa hét lên: “Anh đi đâu vậy? Hả? Em hỏi anh đã đi đâu? Sao anh không nói với em tiếng nào? Gửi tin nhắn hay viết vài bức thư khó đến vậy sao? Anh có biết không, em cứ ngỡ, cứ ngỡ là anh đã…”



Những lời còn lại tôi chẳng nói ra được, bởi vì tôi bị người kia ôm vào trong lòng.



Đã bao lâu rồi tôi chưa ôm người khác nhỉ?



Thế cho nên tôi đưa tay ra, nhiệt độ ấm áp trên người anh khiến tôi cứ ngỡ như là mơ.



“Xin lỗi.” Giọng anh khàn khàn.



“Lúc tới đưa tin ở chiến khu Syria, bọn anh bị quân đội địa phương giam giữ.”



Anh đặt cằm lên vai tôi, vừa xoa đầu tôi vừa nói: “Bọn anh bị quân phiệt nhốt chín tháng. Đến bây giờ anh vẫn còn thấy sợ, Lâm Hà. Mấy tên sĩ quan đó g.i.ế.c người ngay trước mắt bọn anh, anh không sợ c.h.ế.t, anh chỉ sợ… chỉ sợ không còn gặp được em nữa.”



Đột nhiên trên không trung xuất hiện những chùm pháo hoa rực rỡ.



Những câu nói đầy oán giận của tôi bị trôi ngược trở lại.



Tôi nắm c.h.ặ.t lấy áo khoác của anh.



Tôi chỉ không biết… mình còn có thể giữ lại được những gì…

Thời gian sẽ khiến con người thay đổi dù ít hay nhiều.



Vào ngày bay ra nước ngoài, trong lòng tôi chỉ toàn là nỗi căm phẫn và uất hận, thầm mang quyết tâm sẽ quay về và trả thù tất cả.



Song bây giờ trở lại cố hương, tôi lại chỉ cảm thấy dường như mình đã trải qua mấy đời người.



Tất cả mọi người đều đã khác.