Tôi có thể cảm nhận được anh không thích cô ả kia.
Nhưng tôi vẫn vô thức chau mày.
“Anh đừng đi tìm nó. Người nó như có tà ấy, tà lắm…”
Tôi cũng không biết nên diễn tả thế nào.
Thật ra thì tôi chả tin Bùi Thần cũng sẽ bị Lâm Kỳ đầu độc.
Anh ta chẳng giống đám người kia, ít nhất thì anh ta bị thần kinh, mà những người bị thần kinh thường rất khó đoán.
Nhưng tôi vẫn bất an lắm.
“Sao? Sợ tôi bị cô ta cướp mất à?”
Bùi Thần phấn khích trêu chọc tôi.
… Đúng vậy, tôi sợ.
Bùi Thần là người duy nhất đứng về phía tôi, dù anh ta bệnh thật.
“Tưởng thật đấy à? Sao tôi có thể rời bỏ cô được chứ?”
Bùi Thần cười rất thoải mái, ngay lúc đấy, phía sau tôi vang lên một giọng nói vô cùng dịu dàng.
“Ủa? Chị, sao chị lại ở đây?”
Chậm mất rồi.
Tôi thấy người con trai ngồi đối diện vừa rồi còn đang tươi cười vui vẻ, nhưng ngay giây phút nhìn thấy Lâm Kỳ thì anh ta lại sững sờ ngay tại chỗ.
Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy thứ gọi là số mệnh đang vươn một bàn tay khổng lồ tới bóp c.h.ặ.t lấy mình.
Khi Bùi Thần ở trong trại mồ côi, có một cô bé đã tặng một sợi dây chuyền cho anh ta, và anh ta vẫn đeo nó đến tận bây giờ.
Mà cô gái nhỏ kia là ai?
Em gái tôi tỏ ra vô cùng kinh ngạc, sau đó cô ả cười thật tươi với Bùi Thần.
“Anh Thần! Sao anh lại ở đây? Anh còn nhớ em không, trong trại mồ côi Mặt Trời Nhỏ nè!”
… Đâu chỉ là nhớ…
Bùi Thần từng nói… Người con gái ấy chính là hy vọng sống của anh ta…
Ngày hôm ấy tôi đã làm gì nhỉ?
Tôi xoay người rời đi, bởi vì tôi có thể tưởng tượng ra được khung cảnh phía sau cuộc hội ngộ đó.
Hai người quen biết nhau, Bùi Thần phát hiện ánh sáng cứu vớt cuộc đời mình lại chính là em gái của tôi, sau đó anh ta sẽ hoàn toàn đứng về phía cô ả.
Anh ta sẽ giễu cợt tôi, sẽ trách móc tôi, sẽ nói: Lâm Hà, hóa ra cô là kẻ chỉ biết bịa đặt bêu xấu em gái mình.
Tôi đã quá quen thuộc với câu thoại này rồi.
Lần này tôi có suy tính trước nên đã xóa tất cả phương thức liên lạc của người kia.
Sau này ngộ nhỡ anh ta muốn cắt đứt thì tôi đã chiếm thế thượng phong rồi.
…
Tôi vẫn không thể dừng lại.
Rõ ràng tôi đã nói là tôi muốn sống thật tốt, tôi muốn để mọi người thấy dáng vẻ xinh đẹp tỏa ánh hào quang của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sao tôi có thể ngã gục ở đây được chứ?
Tôi đã chủ động làm hòa với ba tôi.
Bây giờ căn cơ của tôi còn quá yếu nên tôi chẳng có năng lực chống lại ông ta.
Vì thế tôi đ.á.n.h cuộc với cha mình, tôi và Lâm Kỳ sẽ cùng tham dự một hạng mục của công ty.
Nếu tôi thắng thì ông ta sẽ cho tôi giữ vai trò chủ đạo trong việc quyết định sách lược của công ty.
Còn nếu tôi thua thì không cần trợ giúp cô em gái kia nữa mà cút thẳng ra khỏi nhà.
Ông ta nói, ông ta chẳng nhận tôi làm con gái nữa.
Thật ra tới nước này rồi thì tôi cũng hiểu vị trí của mình trong lòng ông ta.
Nhưng điều ông ta giấu tôi rốt cuộc là gì nhỉ?
Song tôi cũng chỉ mỉm cười tiếp nhận hạng mục này.
Gần tốt nghiệp rồi, đã đến lúc tôi phải suy tính đến việc vào công ty.
Đây là lần đầu tiên tôi nhận một hạng mục lớn đến vậy, nhờ kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được từ trước, tôi ra tay khá nhanh.
Tôi ngồi lì trong công ty để xem xét phương án đến tận khuya, mãi cho tới khi đèn trong tòa nhà đã tắt ngúm mà tôi vẫn chưa chịu rời đi.
Còn em gái tôi thì sao?
Cô ả vẫn còn rất mơ màng lúc nhận được nội dung của cuộc thi đấu này, cô ả nói: Chị à, em không muốn cạnh tranh với chị đâu.
Nhưng tôi chẳng dám lơ là, buông lỏng cảnh giác với cô ả.
Lần này công ty chúng tôi kêu gọi đầu tư là của tập đoàn Bùi Hâm, nghe họ Bùi là biết đấy là công ty con của nhà Bùi Thần rồi.
Nói cách khác, Bùi Thần có ảnh hưởng rất lớn đối với kết quả của đợt kêu gọi đầu tư này.
Nhưng lúc này đây, tên của người đó đã yên vị trong danh sách đen của tôi rồi.
…
Lại một lần nữa tôi soạn dự án đến tận đêm khuya.
Tôi day trán, cứ trăn trở chẳng biết lúc nào thì thành công, trong công ty đều kháo nhau rằng tôi là “đại tiểu thư” ngang ngược càn rỡ. Cho nên cấp dưới chẳng muốn phối hợp cùng tôi, ngược lại còn oán trách sao không phân họ đến chỗ Lâm Kỳ.
Tôi gõ lên lọ mực, đ.á.n.h vỡ bầu không khí cô tịch giữa đêm khuya lạnh lẽo.
Tôi cảm thấy sự vô lực và mất mác cứ ùa tới từng cơn.
Tại sao? Tại sao cho dù tôi có cố gắng thế nào thì lớp hàng rào vô hình kia vẫn không bị phá vỡ?
Tại sao người luôn phải nỗ lực đến bể đầu chảy m.á.u luôn là tôi chứ?
Trên đời thật sự có số mệnh sao?
Tôi tắt máy tính rồi đi xuống tầng dưới, đột nhiên một chiếc Phaeton màu đen dừng lại trước cửa công ty.
Tôi trông thấy Bùi Thần chậm rãi bước xuống xe, hôm nay người nọ mặc một bộ vest đen, mấy chiếc khuyên tai đã được lấy xuống. Anh ta cứ im lặng đứng đó nhìn tôi.
…
Tôi muốn đi vòng qua Bùi Thần, nào ngờ anh ta lại tiến tới nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi cười xùy, thản nhiên nhìn người nọ: “Anh muốn nói gì với tôi? Bảo tôi đừng làm tổn thương em gái của tôi nữa hả? Bảo tôi chủ động từ bỏ cuộc thi đấu này? Hay là bảo tôi xin lỗi cô em gái đáng yêu lương thiện, chẳng có chút tâm cơ kia?”