Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 913: Nam Cung Triệt Xuất Hiện, Thất Nguyệt Đặt Chân Cửu U



“Ừm.” Nam Cung Dục gật đầu, những quỷ hồn này dù sao cũng chưa từng tu luyện, lại chưa chạy đến phàm giới, hiện tại uy h.i.ế.p còn không lớn.

Vừa hay có Dạ sư muội ở đây, có thể triệt để khiến chúng biến mất.

Chỉ là nhất định phải tìm ra hết bọn chúng mới được, nếu cứ để chúng ở bên ngoài, sau này tu luyện rồi đi gây họa cho nhân gian, phiền phức sẽ rất lớn.

“Vậy chúng ta đi tìm Nam Cung Triệt trước, sau đó ra ngoài tìm những hồn phách chạy trốn này đi.” Chỉ Dao đề nghị, bởi vì đa số quỷ hồn đều không hiểu biết về tu chân, có thể xông vào đây như quỷ hồn này đều là số ít, muốn tìm được chúng, vẫn là ra ngoài xác suất lớn hơn.

“Được.” Nam Cung Dục gật đầu, cùng Chỉ Dao đi tìm Nam Cung Triệt.



“Ê, đại ca, ta ở đây!” Nam Cung Triệt vừa ra khỏi chùa đã thấy Chỉ Dao và Nam Cung Dục đi tới, hắn lập tức nhiệt tình vẫy tay với họ.

“Chậc, ngươi làm chúng ta tìm muốn c.h.ế.t à!” Chỉ Dao lên tiếng trêu chọc Nam Cung Triệt, hai người đã tìm hắn cả một ngày trời.

“Haha, ta biết ngay là các ngươi vẫn quan tâm ta mà.” Nam Cung Triệt tiêu sái vuốt tóc, vẻ mặt đắc ý.

“Nằm mơ đi, tìm ngươi chẳng qua là để lúc có nguy hiểm thì đẩy ngươi ra phía trước đỡ đòn thôi.” Chỉ Dao giật giật khóe miệng, ghét bỏ nhìn hắn một cái.

“Đồ vô lương tâm nhà ngươi, nghĩ lại xem lúc đầu là ai cứu ngươi về? Hả? Nếu không phải ta, bây giờ ngươi vẫn còn một thân cơ bắp ở trong bộ lạc đấy!” Nam Cung Triệt hai tay chống nạnh, tức giận trừng mắt nhìn Chỉ Dao.

“Câm miệng, không được nhắc lại!” Chỉ Dao vội liếc nhìn Nam Cung Dục, cái lịch sử đen tối “Kim Cương Barbie” này của mình nàng không muốn nhắc đến chút nào.

Nam Cung Dục quả nhiên không biết một thân cơ bắp này là lúc nào, cúi đầu nhìn về phía Chỉ Dao.

“Ờ… lúc luyện thể có mọc một chút xíu thịt.” Chỉ Dao ngượng ngùng cười cười, đưa ngón cái và ngón trỏ ra làm một khe hở nhỏ, tỏ vẻ mình không mọc bao nhiêu thịt.

“Ngươi chỉ mọc có chút thịt đó thôi à? Rõ ràng là khỏe như trâu ấy.” Nam Cung Triệt nhìn Chỉ Dao chép miệng, nàng nói khoác mà mặt không đỏ chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nam Cung Triệt, ngươi muốn c.h.ế.t phải không?” Chỉ Dao mấy bước xông lên, giơ nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h hắn.

“Ối giời ơi, không cho người ta nói thật, thật là vô thiên lý mà!” Nam Cung Triệt la lớn rồi bắt đầu chạy về phía trước, hắn lại không thể đ.á.n.h trả, mới không ngốc đứng yên chịu đòn.

Nam Cung Dục nhìn hai người rượt đuổi đùa giỡn, cũng không can thiệp, chậm rãi đi theo sau bảo vệ họ.



Bên kia, sau một thời gian dài đi đường không ngừng nghỉ, ba người Thất Nguyệt cuối cùng cũng đã đến Cửu U.

“Thất Nguyệt, lát nữa xuống dưới ngươi cứ đi theo sau chúng ta biết chưa?” Thượng Quan Nam Huyền dặn dò Thất Nguyệt, đồ đệ này của hắn gặp nguy hiểm không chạy thì thôi, lại còn luôn xông lên phía trước, thật sự khiến hắn không yên tâm.

“Ta biết rồi.” Thất Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, mình là một Kim Đan kỳ, không nói giúp được gì thì ít nhất cũng không thể kéo chân bọn họ.

“Đi thôi.” Lạc Xuyên vẻ mặt điềm nhiên, đi trước một bước vào thông đạo, cũng không biết sư muội có ở trong này không, có gặp nguy hiểm không, hắn phải đi bảo vệ mới yên tâm.

Hai người Thất Nguyệt cũng đi theo vào.



Chỉ Dao còn không biết hảo tỷ muội và sư huynh của mình đều đã đến, nàng vẫn đang tìm kiếm những quỷ hồn kia khắp Cửu U.

Trong Cửu U hiện giờ có quá nhiều tu sĩ, thường xuyên có tu sĩ vì tranh đoạt cơ duyên mà đ.á.n.h nhau, cuối cùng vẫn lạc.

Bọn họ đã phát hiện không ít t.h.i t.h.ể, nhưng lại không thấy bóng dáng của quỷ hồn nào.