“Sẽ không đâu, Tây Vực ngoài ma tu ra, còn có Phật tu, cũng có một bộ phận linh tu, linh thạch cũng có thể dùng được.” Tư Nhược Trần lắc đầu giải thích.
“Vậy thì tốt, nếu không ta và Thất Nguyệt chỉ có thể trơ mắt ếch ra nhìn rồi.” Chỉ Dao tựa vào người Thất Nguyệt, may mắn nói.
“Ta có ma thạch.” Thất Nguyệt nhướng mày, cố ý đắc ý nhìn Chỉ Dao.
“Được lắm, Thất Nguyệt, bây giờ ngươi cũng đứng về phe hắn rồi đúng không? Lại dám ức h.i.ế.p ta…”
Ba người một đường cười nói vui vẻ hướng về phía Ma Lăng Thành tiến phát.
……
“Sư muội, muội định đi đâu?” Thượng Quan Tây Trạch bất đắc dĩ nhìn Triệu Á Tây đang lén lút muốn rời khỏi tông môn trước mắt.
“Muội… muội chỉ là ra ngoài giải sầu một chút thôi.” Triệu Á Tây không ngờ lại bị sư huynh phát hiện, có chút chột dạ nói.
“Muội muốn rời khỏi Đan Tông?” Thượng Quan Tây Trạch lo lắng hỏi.
“Suỵt! Sư huynh huynh nhỏ tiếng chút.” Triệu Á Tây khẩn trương nhìn quanh bốn phía một vòng, xác định không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.
“Muội muốn ra ngoài lịch luyện!” Triệu Á Tây ưỡn n.g.ự.c, nàng không muốn bản thân ngoài luyện đan ra thì cái gì cũng không biết.
“Cái gì? Không được, ta đi báo cho sư tôn!” Thượng Quan Tây Trạch vừa nghe liền gấp gáp, với cái tính tình đơn thuần này của sư muội, ra ngoài không bị người ta đem bán mới là lạ.
“Huynh dám đi, muội sẽ không nhận người sư huynh này nữa!” Triệu Á Tây tức giận chống hai tay ngang hông, chuyện này nếu để sư tôn biết chắc chắn sẽ không cho nàng ra ngoài.
“Sư muội, muội đừng tùy hứng, lỡ như muội lén chạy ra ngoài, xảy ra chuyện thì làm sao?” Thượng Quan Tây Trạch nhíu c.h.ặ.t mày, không biết khuyên nhủ sư muội thế nào.
“Phi, huynh đừng có miệng quạ đen, sao muội có thể xảy ra chuyện được? Muội có mang theo bảo mệnh phù mà, huynh cứ yên tâm đi.” Triệu Á Tây không thèm để ý nói, bản thân nàng đã chuẩn bị vô cùng sung túc rồi.
“Tóm lại là không được.” Thượng Quan Tây Trạch kiên quyết lắc đầu.
“Sư huynh, huynh cứ để Tây Tây đi mà, muội nhất định sẽ bình an trở về.” Triệu Á Tây thấy uy h.i.ế.p không có tác dụng, đành phải làm nũng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy sư huynh đi cùng muội.” Thượng Quan Tây Trạch nhượng bộ.
“Không được, huynh đi cùng thì muội còn lịch luyện thế nào nữa?” Triệu Á Tây lắc đầu, không hề muốn.
Thượng Quan Tây Trạch thấy nàng kiên trì, cuối cùng vẫn phải nhượng bộ, dự định bản thân sẽ lặng lẽ đi theo nàng.
Nếu bây giờ bắt nàng về, nói không chừng ngày nào đó nàng lại tự mình chạy ra ngoài, đến lúc đó mới phiền phức.
“Sư huynh là tốt nhất.” Triệu Á Tây kích động tiến lên ôm hắn một cái, xoay người liền bỏ chạy, sợ Thượng Quan Tây Trạch đổi ý.
Đợi đến khi Triệu Á Tây chạy được một lúc, Thượng Quan Tây Trạch mới bám theo.
……
Vài ngày sau, ba người Chỉ Dao cũng đã đến Ma Lăng Thành. Tòa thành này đã tồn tại từ thời Thượng Cổ, ức vạn năm trôi qua, vẫn được bảo tồn nguyên vẹn.
Chỉ Dao vừa đến đã bị sự cổ kính đại khí của tòa thành này thu hút. Một tòa thành có thể bảo tồn ức vạn năm, quả thực là một chuyện bất khả tư nghị, cũng chỉ có ở Tu Chân giới mới có khả năng này.
Ba người nộp phí vào thành, liền tiến vào Ma Lăng Thành.
Phong cách kiến trúc bên trong cũng khác biệt so với hiện tại, chỉ nhìn thôi đã cảm nhận được dấu ấn của lịch sử.
Trong thành người qua kẻ lại tấp nập, bởi vì đấu giá hội sắp bắt đầu, linh tu, ma tu từ khắp nơi đổ về vô cùng đông đúc.
“Sư tôn, người nhìn kìa, trán của người kia…” Một tiểu Phật tu đầu trọc đang ngồi buồn chán trước cửa khách sạn, sư tôn bảo hắn quan sát những người này để lĩnh ngộ nhân sinh.
Không ngờ hắn đột nhiên nhìn thấy một nữ tu có một đóa hồng liên trên trán.
“Sao vậy?” Một vị Kim Đan Phật tu một tay cầm chuỗi hạt, vừa chậm rãi bước ra cửa.
“Hửm?” Phật tu nhìn thấy hồng liên trên trán Chỉ Dao, hai mắt lập tức sáng lên.