Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 231: Dạ Ly Lão Tổ



“Nếu ở địa hạ thành, vậy để mấy huynh muội chúng ta đi tìm đi.” Tam tỷ Dạ Chỉ Di đứng ra đề nghị.

Ở đây cô có tu vi cao nhất, đã tiến giai Kim Đan trung kỳ, do cô dẫn đội là thích hợp nhất.

“Vậy thì để mấy tiểu bối các con ra tay vậy. Mấy ngày này các con cứ ở lại Dạ gia, đợi ta chuẩn bị cho các con một số thứ rồi hãy đi.” Dạ Phong suy nghĩ một chút, rồi đồng ý.

Đã có nguồn tin, tự nhiên phải thử một lần.

“Đúng vậy, địa hạ thành này ngày nào cũng có vô số tu sĩ vẫn lạc, thực sự nguy hiểm vô cùng, quả thực cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng.” Dạ Kỳ cũng tiếp lời, có chút lo lắng nhìn mấy người Chỉ Dao.

Họ đều là tương lai của Dạ gia, nếu xảy ra chuyện gì, thì phải làm sao?

Mọi người thương lượng xong, liền giải tán, mỗi người đi chuẩn bị việc của mình.

Dạ Phong cũng không kịp nói chuyện với Chỉ Dao, liền vội vàng đi chuẩn bị vật tư bảo mệnh cho họ.

“Nương!” Chỉ Dao đợi mọi người rời đi, mới tiến lên làm nũng khoác tay Triệu Thiển Nguyệt, cùng bà trở về viện lạc.

“Ở bên ngoài mọi chuyện đều ổn cả chứ?” Triệu Thiển Nguyệt mỉm cười nhìn Chỉ Dao, vốn tưởng chuyện này không còn lối thoát, không ngờ nha đầu này lại mang về một bất ngờ.

“Vâng, Thập Thất mọi chuyện đều tốt, chỉ là nhớ cha mẹ thôi.” Chỉ Dao làm nũng cọ cọ vào Triệu Thiển Nguyệt.

“Con đó, bây giờ càng ngày càng biết làm nũng rồi.” Triệu Thiển Nguyệt nhẹ nhàng điểm vào trán Chỉ Dao, hơi trêu chọc nói.

Chỉ Dao nghe vậy cười híp mắt, cũng không phản bác, chỉ nhẹ nhàng lắc lư cánh tay của nương thân.



Hai ngày sau, mấy huynh muội Chỉ Dao cùng nhau đến hậu sơn của Dạ gia, nơi đây có một tòa các lầu, Dạ Ly lão tổ sống ở bên trong.

“Vào đi!” Mọi người vừa đến trước các lầu, liền nghe thấy một giọng nói già nua từ trong lầu truyền ra, sau đó cửa tự động mở ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mấy người trực tiếp đi vào, liền thấy một lão nhân tóc bạc trắng đang ngồi quỳ trước bàn trà, trên bàn trà đặt một bàn cờ, mà lão tổ đang cầm một quân cờ, suy nghĩ nên đặt ở đâu. “Kính chào lão tổ!” Mấy người lập tức hành lễ.

“Không cần đa lễ, qua đây ngồi đi.” Dạ Ly hơi ngẩng đầu, mỉm cười nhàn nhạt với mọi người, vẻ mặt ôn hòa.

Mấy người Chỉ Dao tiến lên cùng ngồi quỳ bên bàn trà, ngoan ngoãn chờ lão tổ lên tiếng.

Dạ Ly đặt một quân cờ xuống, mỉm cười, trực tiếp nhìn Chỉ Dao hỏi: “Con là Thập Thất phải không?”

“Vâng, lão tổ, con là Thập Thất.” Chỉ Dao ngoan ngoãn gật đầu.

“Lúc con sinh ra vừa lúc ta thương thế tái phát, nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.” Dạ Ly nói rồi từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một hộp ngọc, đưa cho Chỉ Dao.

“Nghe nói con là kiếm tu, viên Ngộ Kiếm Thạch này tặng cho con là thích hợp nhất.”

Chỉ Dao vừa nhận lấy hộp ngọc, nghe lão tổ nói là Ngộ Kiếm Thạch, tim đập thình thịch, vội vàng đưa hộp ngọc lại: “Lão tổ, thứ này quá quý giá, Thập Thất không thể nhận.”

“Ha ha, thứ này chỉ có tác dụng với kiếm tu, là ta có được khi đi lịch lãm trước đây. Mà Dạ gia ta cũng chỉ có một mình con là kiếm tu, không cho con thì cho ai?” Dạ Ly vẻ mặt tươi cười kiên quyết nhét hộp ngọc vào lòng Chỉ Dao.

Chỉ từ cái nhìn đầu tiên, ông đã có thể nhận ra nha đầu này là một đứa trẻ có tâm tính không tồi, Ngộ Kiếm Thạch này cho nó cũng rất thích hợp.

“Đa tạ lão tổ.” Chỉ Dao có chút cảm động nhận lấy, không ngờ lão tổ lại tặng cho mình một cơ duyên lớn như vậy.

Ngộ Kiếm Thạch là một phương pháp mà một số đại năng kiếm đạo dùng để phong ấn kiếm đạo ý cảnh của mình, thường là để truyền thừa y bát, cho hậu nhân tham ngộ.

Mà kiếm tu muốn tiến giai Nguyên Anh, thì bắt buộc phải ngộ ra kiếm đạo ý cảnh.

Vì vậy, đây chính là viên gạch gõ cửa dẫn mình đến Nguyên Anh.