Sau này, Tư Nhược Trần bái nhập Thanh Mộc Tông, được một vị Nguyên Anh chân quân thu nhận làm môn hạ.
Hắn khắc khổ tu luyện, chưa từng than vãn, chỉ vì muốn sớm ngày trở nên cường đại.
Thế nhưng, những kẻ của Tư gia vẫn ra tay với hắn.
Lúc này Tư Nhược Trần đã trưởng thành, trở thành một thiếu niên thiên tài có dung mạo xuất chúng.
Hắn bị người ta đ.á.n.h ngã xuống đất, trơ mắt nhìn những kẻ đó sắp sửa hạ sát thủ với mình, nhưng hắn lại không có cách nào chống cự, cuối cùng không chịu nổi thương thế mà ngất lịm đi.
Vốn dĩ, hắn tưởng rằng sinh mệnh của mình đã đi đến hồi kết, lại không ngờ vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một thiếu nữ mặc hắc y trước mặt.
Tư Nhược Trần giật mình, tưởng rằng đây lại là sát thủ do ai phái tới, liền đưa tay bóp c.h.ặ.t cổ thiếu nữ.
Nhưng thiếu nữ không hề đ.á.n.h trả, ngược lại chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Tư Nhược Trần do dự vài nhịp thở, cuối cùng vẫn buông tay ra.
Bây giờ hắn đang trọng thương, căn bản không thể g.i.ế.c được đối phương, chi bằng xem thử đối phương rốt cuộc đang có ý đồ gì.
“Khụ, ngươi đã đỡ hơn chút nào chưa? Trên người có đan d.ư.ợ.c liệu thương không?” Thiếu nữ hắng giọng hỏi.
Tư Nhược Trần không đáp lời, chỉ gật đầu một cái rồi nuốt đan d.ư.ợ.c xuống. Lúc nhắm mắt đả tọa, hắn vẫn phân ra một phần tâm thần để đề phòng thiếu nữ hắc y.
“Ngươi muốn ăn không?” Thiếu nữ cầm miếng thịt thỏ đã nướng chín, đưa đến trước mặt hắn.
“Không ăn.” Tư Nhược Trần mở mắt ra, nhìn thiếu nữ đang sáp lại gần, không được tự nhiên nhíu c.h.ặ.t mày.
Nhưng đúng lúc này, bụng hắn lại sôi lên ùng ục.
Sắc mặt Tư Nhược Trần lập tức nóng ran, vành tai cũng đỏ bừng lên.
“Ồ!” Thiếu nữ lại làm như không nghe thấy gì, quay về bên đống lửa vui vẻ ăn tiếp.
Tư Nhược Trần nhìn thiếu nữ ăn uống ngon lành, trong lòng vừa muốn ăn, nhưng ngoài mặt lại phải cố giữ thể diện.
Vất vả lắm mới đợi được đến lúc thiếu nữ rời đi, hắn vội vàng đứng dậy, vừa dáo dác nhìn quanh vừa ăn ngấu nghiến miếng thịt thỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu nữ quay lại cũng không vạch trần hắn, ngược lại còn cùng hắn ở lại trong sơn động.
Vài ngày trôi qua, Tư Nhược Trần bây giờ cũng đã chắc chắn thiếu nữ này không phải là sát thủ được phái đến g.i.ế.c hắn, ngược lại còn cứu hắn một mạng.
Hắn muốn nói một tiếng cảm ơn, nhưng lại ngượng ngùng không mở miệng được.
Đúng lúc này, sơn động đột nhiên rung chuyển, chôn vùi cả hai người xuống dưới.
“Này, ngươi tên là gì?”
“Ta á? Ta tên là Dạ Chỉ Dao.”...
“Nhược Trần.” Tiếng gọi của Lâm Tuệ Nghi cắt ngang dòng hồi tưởng của Tư Nhược Trần, kéo hắn về với thực tại.
“Tuệ Nghi.” Tư Nhược Trần nhìn người tới, khẽ mỉm cười, trên người đã không còn chút lệ khí u ám nào của thời thơ ấu.
“Chàng đang nghĩ gì vậy?” Lâm Tuệ Nghi đi đến bên cạnh Tư Nhược Trần, theo thói quen khoác lấy cánh tay hắn.
“Nghĩ đến chuyện hồi nhỏ.” Tư Nhược Trần đưa tay vén lọn tóc trên mặt Lâm Tuệ Nghi ra sau tai, không hề giấu giếm.
“Có phải lại nhớ đến ân nhân không?” Lâm Tuệ Nghi mỉm cười nhìn Tư Nhược Trần hỏi.
“Ừm.” Tư Nhược Trần gật đầu. Chỉ Dao đối với hắn mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt, khác hẳn với tất cả mọi người.
Thất Nguyệt là sự rung động thời niên thiếu của hắn, còn Chỉ Dao lại là một sự cứu rỗi.
Nàng là người đầu tiên thực sự quan tâm đến hắn, để ý đến sự sống c.h.ế.t của hắn.
Cũng là người đầu tiên coi hắn là bằng hữu.
Cũng từ lúc đó, hắn mới biết, hóa ra không phải tất cả mọi người đều chán ghét hắn.
“Chúng ta có thể ở bên nhau, cũng phải nhờ ơn của ân nhân.” Lâm Tuệ Nghi siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, cảm thán nói.
Năm xưa, chính vì ân nhân, nàng mới có thể quen biết Nhược Trần, càng đừng nói đến việc ân nhân còn cứu nàng một mạng.
Tư Nhược Trần nghe vậy khẽ mỉm cười, dắt tay Lâm Tuệ Nghi, cùng nhau đi về nhà.