Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1432: Phá Giải Tàn Cuộc, Thạch Môn Mở Ra



Dạ Chỉ Dao căn bản không hề chú ý tới thái độ của Nguyệt Mạnh Bạch, chỉ cảm thấy tiếng tim đập ngày càng dồn dập của hắn khiến bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng. Hiện tại ngay cả nhịp tim của chính nàng cũng đập nhanh hơn đôi chút.

Nàng nhíu mày, Nguyệt Mạnh Bạch không thể nào căng thẳng đến mức độ này được, chắc chắn có thứ gì đó đang ảnh hưởng đến nhịp tim của hắn.

Nguyệt Mạnh Bạch cũng cảm thấy không được thoải mái, trái tim hắn lúc này giống như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến tinh thần hắn ngày càng trở nên áp ức. Do đó, tốc độ di chuyển của hắn ngày một nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đi đến tận cùng của lối đi.

Hiện ra trước mắt bọn họ là một cánh cửa đá, trên cửa đá có khắc một bàn cờ, bên trên vẫn còn lưu lại một ván cờ tàn.

“Ngươi có biết đ.á.n.h cờ không?” Nguyệt Mạnh Bạch nhíu mày, quay đầu nhìn Dạ Chỉ Dao hỏi.

“Biết một chút, nhưng kỳ nghệ quả thực không tinh thông.” Dạ Chỉ Dao nhàn nhạt lắc đầu. Nàng tuy có học qua cờ vây, nhưng những người từng đ.á.n.h cờ với nàng đều nói nàng không có thiên phú này, là một tay cờ dở tệ. Cũng chỉ có Nam Cung sư huynh thỉnh thoảng mới nhường nước, để nàng thắng được vài ván. Bất quá nàng vẫn rất có tự tri chi minh, ván cờ này nàng tuyệt đối không giải được.

Nguyệt Mạnh Bạch thấy Dạ Chỉ Dao không biết, có chút phiền não quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào ván cờ tàn kia. Hắn tuy từng học qua cờ vây, nhưng cũng không tính là tinh thông. Dù sao thời gian một ngày dành cho việc nghiên cứu kiếm đạo còn không đủ, ai rảnh rỗi đâu mà suốt ngày đi nghiên cứu thứ này.

Nhưng hiện tại, hắn cũng chỉ đành nhắm mắt làm liều, thử vận may một phen. Hắn bắt đầu mường tượng trong đầu các nước đi, cũng như những tình huống có thể xảy ra.

Dạ Chỉ Dao đứng phía sau, quay lưng lại với hắn để hộ pháp, trong lòng cũng kỳ vọng hắn có thể nhanh ch.óng giải khai ván cờ...

Một canh giờ sau, Nguyệt Mạnh Bạch vẫn luôn bất động rốt cuộc cũng có động tĩnh.

“Dạ sư muội, muội cẩn thận một chút.” Nguyệt Mạnh Bạch lên tiếng nhắc nhở Dạ Chỉ Dao trước, sau đó mới vươn tay điểm xuống một vị trí trên bàn cờ.

Mà Dạ Chỉ Dao ngay khi nghe thấy tiếng hắn cũng lập tức quay đầu lại, căng thẳng nhìn chằm chằm vào cửa đá, hoàn toàn không chú ý tới việc Nguyệt Mạnh Bạch đã thay đổi cách xưng hô, từ "Dạ Chỉ Dao" chuyển thành "Dạ sư muội".

“Cạch!” Ngón tay Nguyệt Mạnh Bạch rõ ràng chỉ điểm nhẹ một cái, nhưng lại phát ra tiếng động rất lớn, giống như có thứ gì đó gõ mạnh vào tường vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nguyệt Mạnh Bạch gắt gao nhìn chằm chằm vào bàn cờ, rất nhanh liền phát hiện bàn cờ lóe sáng một cái, sau đó lại khôi phục vẻ tĩnh lặng.

“Ầm ầm ầm!”

Ngay lúc hắn tưởng chừng như đã thất bại, cửa đá đột nhiên bắt đầu dịch chuyển lên trên.

Hai người còn chưa kịp vui mừng, đã đột nhiên phát hiện phía dưới cửa đá vậy mà lại xuất hiện chân của nhân tu. Nguyệt Mạnh Bạch lập tức lùi lại, đứng sát bên cạnh Dạ Chỉ Dao, đầy vẻ đề phòng nhìn về phía bên kia cửa đá, chờ đợi cửa đá hoàn toàn mở ra.

Cửa đá từ từ nâng lên, Dạ Chỉ Dao cũng nhìn thấy chân của nhiều tu sĩ hơn. Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy một đám tu sĩ lúc này đều đang đưa mắt nhìn về phía bọn họ.

Dạ Chỉ Dao sửng sốt, nơi này vậy mà lại có nhiều người đến thế!

“Nguyệt sư đệ, Dạ sư muội, mau qua đây.” Bạch Hủ vốn dĩ vẫn đang lo lắng cho hai người bọn họ, không ngờ sau khi cửa đá mở ra lại nhìn thấy Dạ Chỉ Dao và Nguyệt Mạnh Bạch.

“Bạch sư huynh.” Dạ Chỉ Dao nhàn nhạt chào hỏi, sau đó quay sang nhìn Nguyệt Mạnh Bạch.

“Chúng ta qua đó đi.” Nguyệt Mạnh Bạch nhìn thấy đám người Bạch Hủ cũng rất vui mừng, phần lớn đệ t.ử Kiếm Tông đều đang ở đây.

“Được.” Dạ Chỉ Dao gật đầu đáp ứng, cùng Nguyệt Mạnh Bạch đi về phía đám người Bạch Hủ.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ, nhưng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ, dù sao hiện tại cũng chưa phát hiện ra điểm gì bất thường. Hơn nữa ở đây còn có một đám cuồng nhân tu luyện của Kiếm Tông, nếu chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, không ai muốn đắc tội với một đám kiếm tu cả.