Nữ Phụ Biểu Thị Rất Vô Tội

Chương 1332: Đại Chiến (phần 32)



Dung Ly hung hăng lau đi vết m.á.u trên khóe miệng, ánh mắt nhìn Lưu Nhược Tịch ngày càng tàn nhẫn.

Lúc này đây, hắn làm sao còn nhớ đến những lời thề non hẹn biển năm xưa?

Những quá khứ ngọt ngào đó, hắn đã sớm lãng quên, chỉ để lại một mình Lưu Nhược Tịch giãy giụa trong đó.

“Nhược Tịch, đạo lữ của ta sẽ chỉ là nàng, cũng chỉ có thể là nàng.”

“Những ngày tháng sau này, ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh nàng.”

“Lưu Nhược Tịch, nàng có nguyện ý kết làm đạo lữ với ta không?”



Từng màn quá khứ hiện lên trước mắt Lưu Nhược Tịch, thế nhưng người trong ký ức lại không thể nào dung hợp với kẻ có khuôn mặt dữ tợn trước mắt này.

Lưu Nhược Tịch nhắm nghiền hai mắt, tất cả mọi chuyện, hãy kết thúc tại đây đi!

Nàng lao mạnh về phía Dung Ly, lựa chọn đồng quy vu tận với hắn.

Dung Ly vừa thấy Lưu Nhược Tịch muốn tự bạo, trong lòng lập tức thắt lại, hắn muốn né tránh, nhưng chân khí trong cơ thể lại vào khoảnh khắc này trở nên hỗn loạn.

Dung Ly hoảng hốt, bởi vì hắn cảm nhận được linh lực trong cơ thể vậy mà đang trôi tuột đi.

Hắn không tránh thoát được!

Long Thiên vốn dĩ mới tỉnh lại không lâu, thực lực cũng chưa khôi phục, lúc này thấy Dung Ly sắp mất mạng tại đây, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Nó từ trong cơ thể Dung Ly lao mạnh ra ngoài, xông thẳng về phía Lưu Nhược Tịch, trước khi nàng ta kịp tự bạo đã cắt đứt cổ họng nàng ta.

Chỉ một chiêu này, đã tiêu sạch toàn bộ tinh lực ít ỏi còn sót lại của nó, khiến nó không thể không rụt về trong Hồn Châu cất giấu ở thức hải Dung Ly, một lần nữa chìm vào giấc ngủ say.

Nó nghĩ, chỉ cần có thể giữ được mạng cho Dung Ly, nó sẽ có ngày tỉnh lại lần nữa.

“Bành!” Lưu Nhược Tịch từ giữa không trung ngã nhào xuống, m.á.u từ cổ họng không ngừng tuôn ra.

Nàng trân trân nhìn về phía Dung Ly ở đằng xa, đôi mắt dần dần mất đi tiêu cự.

Trong cơn hoảng hốt, nàng dường như nhìn thấy lúc nhỏ khi vừa mới bước chân lên con đường tu hành.

Lúc đó, nàng đã nghĩ gì nhỉ?

Nàng muốn nỗ lực tu luyện, muốn không bị bất cứ kẻ nào ức h.i.ế.p.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng sau này, giấc mộng của nàng đều vỡ vụn.

Vào lúc đó, nàng gặp được Sư tôn.

Vốn dĩ nàng tưởng rằng, Sư tôn sẽ là sự cứu rỗi của nàng, nhưng sau này nàng mới phát hiện, nàng đã sai rồi.

Hắn không phải là sự cứu rỗi, ngược lại còn là khởi đầu cho cơn ác mộng của nàng.

Đến sau này, nàng gặp được Dung Ly.

Hắn đã khắc nhát d.a.o cuối cùng vào cuộc đời nàng, c.h.ặ.t đứt mọi đường lui của nàng.

Cả cuộc đời này, khoảng thời gian trước năm tuổi ngược lại mới là lúc nàng vui vẻ nhất.

“Tịch Tịch, muội nhìn xem, ở đây có một con sâu róm này!”

“A! Mau lấy ra đi, muội sẽ mách thẩm thẩm là huynh bắt nạt muội!”

Lưu Nhược Tịch nhớ lại khoảng thời gian bị "bắt nạt" mà từng muốn trốn chạy kia, chậm rãi mỉm cười.

Nàng thực sự mệt mỏi rồi.

Cuối cùng, Lưu Nhược Tịch vẫn nhắm hai mắt lại, triệt để mất đi khí tức sinh mệnh.

Dung Ly vừa khống chế linh lực đang chạy loạn trong cơ thể, vừa nhìn Lưu Nhược Tịch c.h.ế.t đi.

Hắn mím môi, trong lòng thở dài một tiếng.

Dù sao trước đây cũng từng có tình nghĩa, nay nàng cứ thế mà c.h.ế.t đi, khiến hắn cảm thấy có chút bùi ngùi.

Nhưng nghĩ đến việc hắn và Tương Ngọc đều bình an vô sự, trong lòng hắn phần nhiều vẫn là vui mừng.

“Tương Ngọc, chúng ta không sao rồi, đừng sợ.” Dung Ly mỉm cười xoay người lại, vừa định đưa tay ra an ủi Lưu Tương Ngọc, n.g.ự.c lại đột nhiên nhói đau.

Trong chớp mắt, linh lực trong cơ thể dường như tìm được lỗ hổng, toàn bộ đều từ chỗ n.g.ự.c tuôn ra ngoài.

Dung Ly ngơ ngác cúi đầu, không dám tin nhìn cây linh trâm đang cắm trên n.g.ự.c mình.

Cây linh trâm này là linh trâm phòng ngự hắn tặng cho Lưu Tương Ngọc, ngoài việc bảo vệ nàng, còn có thể dùng làm linh khí công kích.

Nhưng lúc này, một đầu của cây linh trâm này đang cắm vào n.g.ự.c hắn, đầu kia lại nằm gọn trong tay Lưu Tương Ngọc.