“Sáu ngàn vạn!” Chỉ Dao trực tiếp tăng giá, thể hiện rõ quyết tâm của mình.
Phần lớn tu sĩ đều không có nhiều linh thạch đến vậy, lúc này ánh mắt nhìn Chỉ Dao đều có chút thay đổi!
Mà Ngộ Đạo Trà tuy trân quý, nhưng mức giá hiện tại đã vô cùng đắt đỏ rồi, những kẻ có tiền trong các gian phòng bao cũng bắt đầu cân nhắc xem có nên tiếp tục ra giá hay không.
Cuối cùng, phần Ngộ Đạo Trà đầu tiên đã được Chỉ Dao mua lại với giá sáu ngàn vạn.
“Đỉnh!” Lý Cảnh Văn giơ ngón tay cái về phía Chỉ Dao, trong lòng nước mắt chảy thành sông. Hắn cực khổ làm ăn buôn bán tích cóp mấy năm trời, vậy mà ngay cả một phần Ngộ Đạo Trà cũng không mua nổi.
Chỉ Dao mỉm cười, dự định tiếp tục cố gắng. Dù sao cô cũng đã chơi trội rồi, vậy thì dứt khoát chơi trội thêm chút nữa.
Suy cho cùng, thứ đồ tốt này thì chẳng ai chê nhiều cả.
Tiếp theo đó, Chỉ Dao bắt đầu hành trình đấu giá của mình, liên tiếp mua thêm năm phần Ngộ Đạo Trà nữa.
Lý Cảnh Văn từ sự khâm phục ban đầu, đến bây giờ đã cho rằng Chỉ Dao bị điên rồi.
Không chỉ có hắn, những người khác cũng bị trận thế này của Chỉ Dao làm cho hoảng sợ. Dường như những viên linh thạch kia trong mắt cô căn bản không phải là linh thạch, mà chỉ là những hòn đá bình thường?
Ngay cả những người trong phòng bao cũng bị Chỉ Dao dọa cho sợ hãi, lúc ra giá đều rụt rè e ngại.
Chẳng lẽ người này là tu sĩ cao giai nào đó? Nếu không sao dám vung tay tiêu xài linh thạch bừa bãi như vậy, mà không sợ bị kẻ khác nhắm tới?
Lúc này, hai mắt của Hổ Môn Tam Kiệt đều đỏ ngầu vì ghen tị. Ba huynh đệ bọn chúng để tâm nhất chính là linh thạch, lúc này hận không thể chọc thêm vài lỗ thủng trên người Chỉ Dao.
Chỉ Dao nhìn Ngộ Đạo Trà vừa thu vào tay, thỏa mãn híp mắt lại.
Số lượng đồ vật ở đây đã đủ để cô mang đi tặng người khác rồi.
Những phần đấu giá tiếp theo, cô sẽ không nhúng tay vào nữa, nếu không thật sự sẽ bị người ta xé xác mất.
Phần Ngộ Đạo Trà thứ bảy bắt đầu được đấu giá, những người trong phòng bao đều do dự không muốn ra giá, sợ đắc tội với tu sĩ cao giai.
Chỉ đến khi thấy Chỉ Dao không có ý định ra giá nữa, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu tham gia cạnh tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi đấu giá lần này kéo dài tổng cộng nửa canh giờ, bởi vì chỉ đấu giá Ngộ Đạo Trà, nên cũng không làm mất quá nhiều thời gian.
Chỉ Dao đứng dậy, kéo Lý Cảnh Văn đi ra ngoài.
“Cầm lấy!” Chỉ Dao lấy ra hai tấm định hướng truyền tống phù, nhét một tấm vào tay Lý Cảnh Văn.
Hôm qua cô đã đi dò la địa hình, tìm sẵn vị trí truyền tống rồi.
Hai người vừa kích hoạt truyền tống phù, trong chớp mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Người biến mất rồi!”
“Chạy đi đâu rồi?”
Không ít tu sĩ vẫn luôn chú ý đến Chỉ Dao, định bụng đợi cô ra khỏi phòng đấu giá sẽ đi cướp bóc.
Chỉ là không ngờ các cô lại nghĩ sẵn đường lui từ trước, khiến bọn chúng vồ hụt một phen.
“Vậy mà lại để bọn chúng chạy thoát!” Trong lòng Hổ Môn Tam Kiệt lửa giận bùng lên, không cam tâm tản ra bên ngoài tìm kiếm.
Lan Tâm nhìn bóng lưng của bọn chúng, nhớ lại hai người vừa đấu giá Ngộ Đạo Trà lúc nãy.
Nếu cô ta đoán không lầm, hai người đó chính là Dạ Thập Thất và nam nhân bên cạnh cô.
Dù sao các cô đã đến Đan Thuần Lâm, không thể nào bỏ lỡ Ngộ Đạo Trà được, nhưng vừa rồi lại căn bản không nhìn thấy bóng dáng của các cô đâu.
Nghĩ đến khả năng này, Lan Tâm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Đám đệ t.ử của các đại gia tộc này, đúng là tùy hứng như vậy đấy.
Linh thạch mà người khác kiếm mấy đời cũng không ra, các cô lại coi như đồ chơi, căn bản không thèm để vào mắt!
“Hừ!” Lan Tâm cười lạnh một tiếng, nếu bản thân không đối phó được Dạ Thập Thất, vậy thì tìm người hợp tác!
…
“Này, ngươi sao thế? Ngươi không sao chứ?” Tư Đồng nhìn nam t.ử đột nhiên từ trên không trung rơi xuống đã bất tỉnh nhân sự, lo lắng hô lên.
“Sao vậy?” Lưu Nhược Tịch nhận ra có người rơi xuống, một cái lướt mình đã đến bên cạnh Tư Đồng, liền nhìn thấy một bóng người đang nằm trên mặt đất.