Chu Tư Thần lại đưa Hứa Nhiên đến, rồi ngay trước mặt tất cả mọi người, hai người họ diễn một màn kịch như thế.
Tôi cố nén cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong lòng, mỉm cười nhìn mọi người.
"Đúng vậy."
"Chu Tư Thần đã nói với tớ rất nhiều lần rồi. Trong lòng anh ấy, Hứa Nhiên chỉ là em gái thôi."
Vừa nghe tôi nói xong, Chu Tư Thần lập tức thở phào nhẹ nhõm. Khóe môi anh ta khẽ cong lên, đáy mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.
Trái lại, Hứa Nhiên lại c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vành mắt đỏ hơn trước, như thể người chịu uất ức mới là cô ta.
Trì Dã vẫn không lên tiếng, chỉ là nụ cười mỉa mai nơi khóe môi anh đã biến mất từ lúc nào.
Anh lặng lẽ tựa người vào ghế, đôi mắt khép hờ, thần sắc hờ hững. Cả người toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách, tựa như một khối ngọc đen được mài giũa tỉ mỉ, đẹp đến mức khiến người ta chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn.
Tôi thu hồi ánh nhìn, hướng về phía người bạn đang cầm máy ảnh: "Được rồi. Chúng ta tiếp tục chụp ảnh đi."
"À... được, được rồi. Mọi người chuẩn bị nhé, chụp thêm tấm nữa!"
Cậu bạn cầm máy ảnh vội vàng lên tiếng phá tan bầu không khí ngượng ngập.
"Cho nên tôi cũng muốn nhân cơ hội này mà công khai luôn."
Nói đoạn, tôi nhìn sang Trì Dã, cong mắt cười với anh: "Bạn trai mới của tôi, Trì Dã, mọi người chắc cũng chẳng lạ lẫm gì, không cần tôi giới thiệu thêm nữa nhỉ?"
Đám bạn đều sững sờ. Mất một lúc lâu sau, vẫn không có ai lên tiếng, không gian im ắng đến lạ thường.
"Giang Ấu Vi!" Chu Tư Thần nhìn tôi, trên mặt là vẻ khó tin: "Em cố tình đúng không?"
"Chỉ vì vừa nãy tôi giúp Nhiên Nhiên hoàn thành cá cược mà hôn cô ấy một cái."