Nữ Hoàng Khẩu Chiến

Chương 4



An Hoa cười tít mắt: “Không sao, tôi vô đạo đức, cô ta không bắt ép được tôi đâu.”

Mặt Thôi Thiến Thiến cứng đờ.[Giá trị phẫn nộ của Thôi Thiến Thiến: +13]

Tôi với An Hoa liếc nhau, thưởng thức lẫn nhau, rồi bắt tay:“Đồng chí là người trong ngành đúng không!”“Chào đồng chí, mong được giúp đỡ nhiều hơn.”

Buổi chiều.

Cơn đói cồn cào ập đến với tất cả.

Tôi trở về nhà, ra vườn nhổ hai củ cải trắng, lục lọi ổ nhặt vài quả trứng ngỗng, hái vài quả hồng chuẩn bị bữa ăn.

Ngay sau đó, An Hoa theo mùi tìm đến.

“Tôi không nấu cơm, có thể qua chỗ cô ăn ké được không?”

“Cơm ở đây không miễn phí, một bữa mười đồng.”

An Hoa cười: “Giá hợp lý quá nhỉ.”

Tôi xào trứng ngỗng với cà chua, nấu thêm mì sợi, kho cải trắng. Hai món đơn giản nhưng thơm ngon.

An Hoa ăn ngon lành, vừa ăn vừa khen: “Mười đồng cho bữa ăn thế này xứng đáng quá.”

Lúc này, Thôi Thiến Thiến và hai người kia cũng xuất hiện.

Ba người họ mệt mỏi, đói, lại không biết nấu. Nhìn tôi và An Hoa thưởng thức bữa mì, bụng họ sôi ùng ục.

Thiến Thiến e dè: “Chị Giang Hòa, chúng em không có gì để ăn, có thể ăn tối cùng chị không?”

Tôi mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên, mỗi người một ngàn.”

Thôi Thiến Thiến trợn mắt: “Một ngàn? Chỉ cho chén mì này thôi ư?”

Cảnh Siêu nghiến răng: “Sao cô không đi cướp đi?”

“Không phải tôi đang cướp đây sao?”

Thôi Thiến Thiến, Lương Trác, Cảnh Siêu: “…”[Giá trị phẫn nộ của Thôi Thiến Thiến: +20][Giá trị phẫn nộ của Lương Trác: +21][Giá trị phẫn nộ của Cảnh Siêu: +30]

Ba người bực nhưng đói, không thiếu tiền nên đành ngồi ăn mì.

Bình luận khán giả cuồng nhiệt:“Một chén mì bán một ngàn? Quá đắt!”“Giang Hòa bán cho An Hoa mười đồng, đến Thiến Thiến và hai người bạn bán một ngàn, phân biệt đối xử gì vậy?”“Ôi, con ả độc ác ghen ghét Thiến Thiến bảo bối của chúng ta thôi!”“Tưởng biết nấu cơm nên hét giá trên trời, ghê tởm!”

Đến tối, chủ đề “Giang Hòa nhằm vào Thiến Thiến” leo lên top ba hot search.

Thôi Thiến Thiến nhắn WeChat: “Chị Giang Hòa, chị nổi tiếng rồi.”

Tôi hả hê đáp: “Cảm ơn em gái thần tài đã đưa chị lên hot search miễn phí.”

Tôi không mỉa mai cô ta đâu, ý trên mặt chữ thôi. Cô ta đúng là thần tài của tôi.[Giá trị phẫn nộ của Thiến Thiến: +30]

Ngày hôm sau, đoàn phim đi theo người dân địa phương xuống ruộng lúa làm việc.

Cánh đồng lúa mênh mông khiến Thôi Thiến Thiến choáng ngợp. Sau cấy lúa, cô bỗng mệt, ư ử một tiếng rồi gục vào lòng Lương Trác.

Lương Trác hoảng hốt: “Thiến Thiến! Em làm sao vậy?”

Cô yếu ớt cố đứng dậy nhưng không nổi. “Có lẽ em… bị cảm nắng…”

Vừa nghe, cả đoàn vây quanh, người đưa thuốc, người quạt.

Thôi Thiến Thiến nghiến răng chịu đựng:“Em muốn tiếp tục làm việc, chương trình còn phải quay…”

“Không được, Thiến Thiến, em quá yếu rồi, không thể làm tiếp.”

“Nhưng nhiệm vụ…”

“Nhiệm vụ thì anh sẽ tìm cách giải quyết.”

Lương Trác đứng dậy: “Thiến Thiến bị say nắng, việc này chúng ta chia nhau giải quyết.”

Tôi cười khẽ:“Có thể, tiền cát xê một ngày đóng phim của Thôi Thiến Thiến là ba tỷ rưỡi, chúng ta cũng chia đi.”

“Cô đang nói nhảm gì vậy? Thiến Thiến đóng phim dựa vào đâu mà phải chia cho cô?”

“Vậy việc cô ta dựa vào đâu mà chia cho tôi? Mọi người đều cục cưng ở nhà, sao cô ta được hưởng quyền lợi đặc biệt? Bởi vì tóc dài? Kiến thức nông cạn? Trà pha đậm? Hay kỹ năng diễn xuất?”[Giá trị phẫn nộ của Thôi Thiến Thiến: +38]

Cô ta bị tôi trào phúng đến xanh mặt, vẫn ráng ra vẻ yếu đuối.

“Chị Giang Hòa, em không diễn kịch, em thực sự không thoải mái…”

Tôi che mặt hoảng sợ, chỉ tay về phía cô ta:“Rắn! Có rắn!”

Thôi Thiến Thiến bật tung khỏi lòng Lương Trác, nhảy dựng lên:“Á á á! Rắn ở đâu?!”