Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng

Chương 420



Phó Linh: “Ngày kia.”

“Biết đâu đến lúc đó chúng ta đã về rồi.” Khương Nguyệt nói: “Chị cứ yên tâm đi, đến lúc đó nếu Phó Đình Xuyên không về được, em sẽ về bầu bạn với chị.”

“Không cần không cần, chữa bệnh cho Đình Xuyên là quan trọng nhất, một mình chị đi là được rồi.”

Khương Nguyệt nhìn cô ấy, cô ấy quả thực không giống trước kia nữa rồi, trưởng thành hơn nhiều, cũng có trách nhiệm hơn.

Tự nhận thức về mình cũng đã tăng lên.

Làm được một việc thì tin rằng mình có thể làm được hai việc, giống như lăn cầu tuyết, dần dần làm chủ cuộc sống của mình.

Đây là chuyện tốt.

...

Trong khách sạn, Lâm Nhược Hoa lo lắng ngồi trước điện thoại chờ tin tức.

Giang Tâm Nhu bị bắt, không biết có liên lụy đến bà ta không.

Có liên lụy hay không thì việc ghép tủy cho con trai vẫn là quan trọng nhất.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chỉ cần ghép được tủy cho con trai, bà ta tình nguyện đi ngồi tù.

Huống hồ với địa vị của nhà bà ta, căn bản sẽ không để bà ta vào tù.

Nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, không đợi bà chủ khách sạn phản ứng, Lâm Nhược Hoa lập tức nhấc máy.

“Thế nào, ghép được không?”

Trong điện thoại, giọng Phó Văn Tuyên nặng nề: “Không ghép được, tất cả mẫu đều không phù hợp.”

“Sao có thể, rõ ràng bác sĩ nói là phù hợp.” Lâm Nhược Hoa sốt ruột: “Có phải nhầm lẫn không, sao lại không ghép được, em lập tức đến đó.”

Cúp điện thoại, bà ta mặc áo khoác đi đến quân khu.

Văn phòng của quân khu, bà ta là người nhà của người cần giúp đỡ, bác sĩ quân y tiếc nuối mời bà ta vào, cho bà ta xem kết quả kiểm tra, quả thực không có mẫu nào phù hợp.

Lâm Nhược Hoa xem từng danh sách một, đếm đi đếm lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Xác định không thấy tên Phó Đình Xuyên.

“Sao lại không có Phó Đình Xuyên? Sao cậu ta không ghép tủy?”

Bác sĩ quân y thấy lạ: “Phó đoàn trưởng là nhóm m.á.u B, không tham gia ghép tủy. Hơn nữa Phó đoàn trưởng hiện đang nằm viện, căn bản không có đủ điều kiện sức khỏe để ghép tủy.”

“Sao có thể?”

Chắc chắn là Phó Đình Xuyên không muốn ghép!

Anh còn được gọi là anh hùng của nhân dân cơ đấy!

Để anh cứu một đứa trẻ mà anh cũng không chịu!

Lâm Nhược Hoa tiều tụy vô cùng, bà ta không chống đỡ nổi nữa rồi.

Bà ta đi ra khỏi quân khu, tuyệt vọng ngồi phịch xuống đất.

Phó Đình Xuyên, đúng là Phó Đình Xuyên mà!

Nhất định phải bắt anh cứu con trai bà ta, nhất định!

Để bà ta nghĩ xem, bà ta phải làm thế nào!

Trong một tiệm hoành thánh nhỏ, người đàn ông đối diện ăn hết bát hoành thánh trong ba bốn miếng, lau miệng, châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.

“Chuyện này tôi không làm được.”

Lâm Nhược Hoa căng thẳng nắm chặt túi xách: “Ông muốn bao nhiêu tiền, giá lần trước tôi đưa, tôi trả gấp đôi.”

Người đàn ông khạc một bãi đờm, cười lạnh: “Đừng nhắc đến lần trước, lần trước trói hai đứa nhóc đó suýt thì tôi vào tù. Đến lúc đó bà có quyền có thế bỏ đi, còn tôi thì phải vào bóc lịch, việc này tôi không làm, bà đi tìm người khác đi.”

Lâm Nhược Hoa: “Tôi đảm bảo an toàn cho ông.”

“Thôi đi, chuyện đập phá cửa hàng ở phía đông thành phố là do bà xúi giục đúng không, bây giờ người ta đã vào tù hết rồi, bà cứu được ai?”

Thấy ông ta lại châm một điếu thuốc, không có ý định đứng dậy bỏ đi.

Lâm Nhược Hoa hiểu rồi, cắn răng: “Số tiền trả trước lần trước, tôi trả gấp mười lần. Sau khi xong việc, cho dù ông có vào tù hai năm, số tiền này cũng đủ cho cả nhà ông tiêu cả đời.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com