Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng

Chương 353



“Ồ.” Phó Đình Xuyên cài cúc đến cổ áo, mở rương gỗ bên giường tìm quần áo.

Tủ quần áo vẫn chưa làm xong, đồ dùng trong nhà đều là bàn ghế đơn giản, không có mấy món đồ đạc ra hồn.

Mở rương ra thấy trên cùng xếp ngay ngắn một chiếc áo khoác đen, còn nguyên mác, là đồ nam. Anh giũ ra xem: “Cho anh à?”

Khương Nguyệt đỏ mặt: “Tự luyến, không phải, em mua về để mặc.”

Phó Đình Xuyên quay đầu nhìn cô, Khương Nguyệt như bị nhìn thấu tâm tư, cãi cùn: “Sao, mua cho anh một cái áo thì không được à, không muốn thì trả lại cho em.”

Phó Đình Xuyên mặc luôn, vừa vặn cả kích thước lẫn chiều dài.

Giống như Khương Nguyệt nghĩ, chiếc áo này như được may đo riêng cho anh, mặc vào tôn lên bờ vai rộng eo thon, phong độ phiên phiên, toát lên khí chất cao quý lạnh lùng, Khương Nguyệt nhìn đến mê mẩn.

Trong phòng không có gương, Phó Đình Xuyên yêu quý vuốt ve lớp vải len ở vạt áo, anh chưa từng mặc quần áo đẹp như vậy, cũng không có ai nhớ đến việc mua quần áo cho anh, Khương Nguyệt là người đầu tiên.

Mặc quân phục quanh năm, anh đã quên mất mình cũng cần mua quần áo.

Tiếc là hôm nay còn phải làm việc, không mặc được.

Anh cởi áo khoác ra.

Khương Nguyệt hơi tiếc.

“Đợi nghỉ phép rồi mặc.” Nhận ra tâm trạng của cô, Phó Đình Xuyên an ủi.

“Ai muốn anh mặc chứ!” Khương Nguyệt cứng miệng.

Đợi cô thay quần áo ra ngoài thì Phó Linh đã làm xong bữa sáng, Phó Đình Xuyên và bọn trẻ đang ăn.

Bọn trẻ thức dậy thấy Phó Đình Xuyên về, đứa nào cũng phấn khích không chịu được, nếu không phải Phó Linh ngăn lại thì Phó Giang Hà đã nhảy lên người bố rồi.

Tiểu Quả ôm Phó Tiểu Sơn, rụt rè nhìn bố.

Cô bé không quen bố, còn hơi sợ sát khí trên người bố, mỗi lần đều phải nhờ anh trai chỉ bảo mới nhớ được đây là bố.

Nhìn cảnh tượng vui vẻ của họ, Khương Nguyệt vừa đánh răng vừa sờ mặt dây chuyền mới trên cổ, đó là một thứ giống ngọc lại giống đá, được chạm khắc thành hình trăng khuyết, dùng dây đỏ xâu lại.

Tối qua trước khi ngủ còn chưa có, vừa rồi dậy mặc quần áo mới phát hiện, hẳn là Phó Đình Xuyên nhân lúc cô ngủ mà đeo cho cô.

Cô có chút buồn bã, lại có chút nghiêm túc nghĩ, cô không muốn ly hôn nữa.

Nếu không ly hôn, không biết Phó Đình Xuyên có đồng ý không.

Sau này cô và nữ chính Giang Tâm Nhu coi như kết thù, giành đàn ông với nữ chính không dễ dàng.

Sáng nay Khương Nguyệt và Phó Đình Xuyên cùng đến quân khu, Nguyên Dã đón họ ở cổng.

Khương Nguyệt mặc áo len cổ chữ V, quàng chiếc khăn quàng cổ màu xanh lam, vừa khéo để lộ một mảng da nhỏ trên cổ.

Nguyên Dã liếc mắt đã thấy mặt dây chuyền hình trăng khuyết trên cổ Khương Nguyệt.

Anh ta trêu chọc nhìn Phó Đình Xuyên, nói với Khương Nguyệt: “Chị dâu không biết đâu, hôm qua kiểm tra đồ đạc trên người anh ấy, tôi muốn kiểm tra miếng ngọc này, anh ấy còn trợn mắt với tôi, không cho tôi sờ một cái, tôi còn nói một người đàn ông to xác như anh ấy sao lại đeo thứ đồ chơi này, hóa ra là muốn tặng chị dâu.”

Sau khi Phó Đình Xuyên trở về, đồ đạc anh mang về đều phải kiểm tra, Khương Nguyệt có thể hiểu được.

Chỉ là anh lại bất chấp nguy cơ bị kiểm tra bị chế giễu, mang về cho cô một miếng ngọc, trong lòng Khương Nguyệt có chút xúc động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nguyên Dã ghé vào tai cô nhỏ giọng nói: “Chị dâu, có chiến sĩ mách với tôi, đây là do anh ấy tự tay chạm khắc.”“Ồ.” Phó Đình Xuyên cài cúc đến cổ áo, mở rương gỗ bên giường tìm quần áo.

Tủ quần áo vẫn chưa làm xong, đồ dùng trong nhà đều là bàn ghế đơn giản, không có mấy món đồ đạc ra hồn.

Mở rương ra thấy trên cùng xếp ngay ngắn một chiếc áo khoác đen, còn nguyên mác, là đồ nam. Anh giũ ra xem: “Cho anh à?”

Khương Nguyệt đỏ mặt: “Tự luyến, không phải, em mua về để mặc.”

Phó Đình Xuyên quay đầu nhìn cô, Khương Nguyệt như bị nhìn thấu tâm tư, cãi cùn: “Sao, mua cho anh một cái áo thì không được à, không muốn thì trả lại cho em.”

Phó Đình Xuyên mặc luôn, vừa vặn cả kích thước lẫn chiều dài.

Giống như Khương Nguyệt nghĩ, chiếc áo này như được may đo riêng cho anh, mặc vào tôn lên bờ vai rộng eo thon, phong độ phiên phiên, toát lên khí chất cao quý lạnh lùng, Khương Nguyệt nhìn đến mê mẩn.

Trong phòng không có gương, Phó Đình Xuyên yêu quý vuốt ve lớp vải len ở vạt áo, anh chưa từng mặc quần áo đẹp như vậy, cũng không có ai nhớ đến việc mua quần áo cho anh, Khương Nguyệt là người đầu tiên.

Mặc quân phục quanh năm, anh đã quên mất mình cũng cần mua quần áo.

Tiếc là hôm nay còn phải làm việc, không mặc được.

Anh cởi áo khoác ra.

Khương Nguyệt hơi tiếc.

“Đợi nghỉ phép rồi mặc.” Nhận ra tâm trạng của cô, Phó Đình Xuyên an ủi.

“Ai muốn anh mặc chứ!” Khương Nguyệt cứng miệng.

Đợi cô thay quần áo ra ngoài thì Phó Linh đã làm xong bữa sáng, Phó Đình Xuyên và bọn trẻ đang ăn.

Bọn trẻ thức dậy thấy Phó Đình Xuyên về, đứa nào cũng phấn khích không chịu được, nếu không phải Phó Linh ngăn lại thì Phó Giang Hà đã nhảy lên người bố rồi.

Tiểu Quả ôm Phó Tiểu Sơn, rụt rè nhìn bố.

Cô bé không quen bố, còn hơi sợ sát khí trên người bố, mỗi lần đều phải nhờ anh trai chỉ bảo mới nhớ được đây là bố.

Nhìn cảnh tượng vui vẻ của họ, Khương Nguyệt vừa đánh răng vừa sờ mặt dây chuyền mới trên cổ, đó là một thứ giống ngọc lại giống đá, được chạm khắc thành hình trăng khuyết, dùng dây đỏ xâu lại.

Tối qua trước khi ngủ còn chưa có, vừa rồi dậy mặc quần áo mới phát hiện, hẳn là Phó Đình Xuyên nhân lúc cô ngủ mà đeo cho cô.

Cô có chút buồn bã, lại có chút nghiêm túc nghĩ, cô không muốn ly hôn nữa.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nếu không ly hôn, không biết Phó Đình Xuyên có đồng ý không.

Sau này cô và nữ chính Giang Tâm Nhu coi như kết thù, giành đàn ông với nữ chính không dễ dàng.

Sáng nay Khương Nguyệt và Phó Đình Xuyên cùng đến quân khu, Nguyên Dã đón họ ở cổng.

Khương Nguyệt mặc áo len cổ chữ V, quàng chiếc khăn quàng cổ màu xanh lam, vừa khéo để lộ một mảng da nhỏ trên cổ.

Nguyên Dã liếc mắt đã thấy mặt dây chuyền hình trăng khuyết trên cổ Khương Nguyệt.

Anh ta trêu chọc nhìn Phó Đình Xuyên, nói với Khương Nguyệt: “Chị dâu không biết đâu, hôm qua kiểm tra đồ đạc trên người anh ấy, tôi muốn kiểm tra miếng ngọc này, anh ấy còn trợn mắt với tôi, không cho tôi sờ một cái, tôi còn nói một người đàn ông to xác như anh ấy sao lại đeo thứ đồ chơi này, hóa ra là muốn tặng chị dâu.”

Sau khi Phó Đình Xuyên trở về, đồ đạc anh mang về đều phải kiểm tra, Khương Nguyệt có thể hiểu được.

Chỉ là anh lại bất chấp nguy cơ bị kiểm tra bị chế giễu, mang về cho cô một miếng ngọc, trong lòng Khương Nguyệt có chút xúc động.

Nguyên Dã ghé vào tai cô nhỏ giọng nói: “Chị dâu, có chiến sĩ mách với tôi, đây là do anh ấy tự tay chạm khắc.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com