Nói xong, cô ta đẩy cửa bước vào trước: "Cơ ca ca, anh vào nhanh đi!"
Quân Vô Cực khẽ mỉm cười, bước chân theo sau.
Vừa vào phòng, cánh cửa đã khép lại lặng lẽ phía sau lưng nàng.
Quân Vô Cực liếc nhìn tấm bình phong trong phòng, đi vòng qua nó.
Đúng như dự đoán, phía sau bình phong có một người "quen mặt" đang ngồi chờ.
Quân Vô Cực cười nhẹ, tự nhiên ngồi xuống ghế: "Quả nhiên là ngươi, Trường Bình công chúa."
Lâm Thái Vy càng thêm bối rối: "Xin... xin lỗi Cơ ca ca! Mẹ em nói có việc cần gặp anh, lại không thể để người khác biết, nên em đành... đành phải dùng cách này. Anh đừng trách em!"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Chu Hy Đồng thở dài: "Lần này là ta tự ý làm chủ, cũng là ta ép Vy nhi dẫn ngươi tới. Ngươi đừng trách nó."
"Linh thực ở đây nấu khá ngon, ta đã sai người chuẩn bị một bàn đặc sản, chỉ không biết có hợp khẩu vị ngươi hay không."
Quân Vô Cực lúc này mới lên tiếng: "Công chúa quá khách sáo, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện vậy."
Nói xong, nàng lấy ra một chiếc bình rượu tinh xảo, rót cho Lâm Thái Vy một chén: "Đây là rượu ta tự tay ủ, Thái Vy thử xem sao."
"Ồ? Rượu này thơm quá, lại còn màu hồng nữa, đẹp thật!"
Lâm Thái Vy ôm chén rượu, nhìn ngắm thứ chất lỏng lấp lánh bên trong, không kìm được mà hít một hơi dài.
"Đã là rượu Cơ ca ca tự tay làm, em nhất định phải nếm thử, chắc chắn ngon lắm!"
Chưa dứt lời, cô ta đã vội vàng uống cạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Chu Hy Đồng bản năng nhíu mày, lo lắng nhìn theo.
Quả nhiên, sau khi uống xong, biểu cảm Lâm Thái Vy trở nên mơ màng: "Hả? Sao em thấy... chóng mặt thế này?"
Vừa nói xong, cô ta đã gục xuống bàn, ngủ thiếp đi.
Chu Hy Đồng vội đứng dậy chạy tới, đặt tay lên mũi Lâm Thái Vy kiểm tra, giọng nôn nóng: "Cơ công tử, ta biết lần này mời ngươi tới thật sự đột ngột, nhưng Vy nhi vô tội, mong ngươi cao tay tha cho nó!"
Quân Vô Cực khẽ cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn Chu Hy Đồng: "Công chúa nói đùa rồi. Thứ ta cho nó uống là Túy Mộng Tiên Lâm, công chúa hẳn đã nghe qua chứ?"
Chu Hy Đồng sửng sốt: "Túy... Túy Mộng Tiên Lâm? Chẳng lẽ là..."
"Đúng vậy, chính là bình rượu từng được Trân Bảo Các bán đấu giá với giá trên trời."
"Nhưng ngươi vừa nói... ngươi tự tay... nấu rượu này!"
"Đúng là ta tự tay nấu. Tuy tài luyện dược của ta chưa bằng sư tôn, nhưng một bình Túy Mộng Tiên Lâm thì ta vẫn làm được."
Nụ cười Quân Vô Cực vẫn nhạt, dù hiểu được tấm lòng yêu thương con của Chu Hy Đồng, nhưng nhiều lần bị đề phòng, nàng khó lòng sinh lòng thiện cảm.
"Chắc hẳn công chúa cũng không muốn Thái Vy nghe thấy những lời sắp nói phải không?"
Chu Hy Đồng bị nói trúng tâm sự, đành thở dài: "Xin lỗi, là ta quá căng thẳng."
"Công chúa có gì cứ nói thẳng."
Ý nói, những chuyện không quan trọng thì đừng đề cập nữa.
Chu Hy Đồng hiểu ý, trong lòng lại một lần nữa hối hận.
Bà ta quá lo lắng cho Lâm Thái Vy, nhưng lại quên mất Cơ Tà trước mặt không phải người tầm thường, sao có thể chịu được sự nghi ngờ liên tục?
Biết nói nhiều cũng vô ích, Chu Hy Đồng trở về chỗ ngồi: "Chuyện ngươi nhờ ta điều tra, ta đã có kết quả."