Nữ Đế Xuyên Không: Ta Vả Mặt Toàn Bộ Tam Giới

Chương 401: Nỗi khiếp sợ của Lâm Hạo Thiên



Quân Vô Cực nhận ra sự cảnh giác của Lâm Hạo Thiên, nụ cười trên mặt càng thêm sâu: "Tôn sư của tại hạ là Huyền Minh Đồng Lão, không biết Lâm dược sư có từng nghe qua?"

"Tôn sư của ngài là Huyền Minh Đồng Lão?" Sắc mặt Lâm Hạo Thiên đại biến, trong lòng lập tức trào lên một cỗ uất ức và khiếp sợ mãnh liệt!

Huyền Minh Đồng Lão!

Lại là Huyền Minh Đồng Lão!

Đồ đệ của bà ta sao lại tới Đế Kinh?

Chẳng lẽ... bà ta cũng sắp tới?

Không được, tuyệt đối không được!

Hắn khổ nhọc bao nhiêu năm, vất vả mới có được địa vị ngày hôm nay, tuyệt đối không cho phép ai đó cướp đi tất cả!

Lâm Hạo Thiên không thể giữ được vẻ cao nhân tiền bối nữa, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Quân Vô Cực lại như còn chưa đủ, cố ý hỏi thêm: "Lâm dược sư chẳng lẽ chưa nghe qua danh hiệu sư tôn của tại hạ?"

Lúc này, Lâm Thái Vi đột nhiên nói: "Cơ ca ca, sư tôn của ngươi lại là Huyền Minh Đồng Lão!"

Quân Vô Cực mỉm cười nhìn nàng: "Quận chúa biết sư tôn của tại hạ?"

"Đương nhiên rồi!" Lâm Thái Vi gật đầu liên tục, "Sư tôn của ngươi là nhân vật lừng lẫy như vậy, khắp Đế Kinh không ai là không biết!"

Quân Vô Cực cười khiêm tốn: "Chỉ là hư danh mà thôi, không cần để ý."

"Sao có thể không để ý!" Lâm Thái Vi bất mãn phản bác, *"Huyền Minh Đồng Lão có thể luyện chế ngũ giai thượng phẩm đan!

Còn mạnh hơn cả phụ thân ta!

Phụ thân ta bây giờ, mới chỉ luyện được ngũ giai trung phẩm đan thôi."*

Lâm Hạo Thiên nghe không nổi nữa: "Vi Nhi, không được nghịch ngợm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Con nhỏ c.h.ế.t tiệt này, đúng là xách ấm không mở nắp!

Lâm Thái Vi bĩu môi, đột nhiên nhớ tới Lâm Bích Vân và Lâm Tĩnh Di.

Đồng thời càng nhớ rõ, lúc nàng vừa muốn g.i.ế.c Lâm Bích Vân, là Lâm Hạo Thiên đột nhiên xuất hiện, ngăn cản nàng!

Lâm Thái Vi lập tức nói: "Phụ thân, hai người phụ nữ này to gan lớn mật, dám giả làm phu nhân và con gái của ngài, thật đáng giết!"

Lâm Hạo Thiên sắc mặt cứng đờ, đang muốn nói gì đó, Lâm Bích Vân và Lâm Tĩnh Di đột nhiên lao tới.

"Phụ thân! Con thật là con gái của ngài! Con không phải giả mạo!"

"Hảo thiên! Hảo thiên! Nị cứu cứu oa! Oa tứ Tĩnh Di a!" (Hạo Thiên! Hạo Thiên! Ngài cứu con! Con là Tĩnh Di mà!)

Lâm Bích Vân mắt linh hoạt chuyển động, lại nhanh nhảu nói: "Phụ thân, con là lục phẩm mộc linh căn, con còn là nhị giai luyện dược sư và nhị giai y sư! Con thật là con gái của ngài!"

Lâm Bích Vân xác thực là nhị giai luyện dược sư, chỉ là hiện tại nàng chỉ luyện được một loại nhị giai đan, tỷ lệ thành đan còn thấp kinh người.

Lâm Hạo Thiên bị Lâm Tĩnh Di mặt như đầu heo làm cho ghê tởm, đang định tránh ra, nghe lời Lâm Bích Vân, động tác của hắn đột nhiên dừng lại.

Chính là khoảnh khắc dừng lại này, Lâm Tĩnh Di đã thành công ôm chặt lấy hai chân hắn, khóc lóc không ngừng.

Khóc đến nỗi nước mũi, nước mắt và nước dãi đều chảy ra, nhỏ xuống vạt áo Lâm Hạo Thiên, khiến hắn ghê tởm vô cùng.

Hắn không thể nhịn được nữa, đành điểm một cái, trực tiếp khiến Lâm Tĩnh Di ngất đi.

Sau đó gọi tùy tùng của Lâm Thái Vi: "Đỡ nàng ta dậy."

Tên tùy tùng kia đã bị Lâm Thái Vi đánh sưng mặt, lúc này lại vội vàng chạy tới, đỡ Lâm Tĩnh Di dậy.

Lâm Thái Vi nổi giận: "Phụ thân! Ý ngài là gì?"

"Vi Nhi, ta đã nói, không được nghịch ngợm!" Lâm Hạo Thiên trầm giọng, ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo nàng, "Con cũng không nhỏ nữa, tính tình này nên sửa đổi."

Lâm Thái Vi ấm ức đến nỗi nước mắt lập tức trào ra, nhưng vẫn ngoan cường nhìn hắn: "Phụ thân muốn nhận bọn họ sao?"


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com