"Lão nương đặc biệt đến tặng ngươi vàng, sao lại trốn?"
Thôi thị vừa gào thét vừa xông vào, tay nắm chặt "trứng vàng" được bọc bằng lá rau thối.
Mỗi bước bà ta tiến lên, mọi người xung quanh lùi xa cả trượng, sợ bị vạ lây.
Dù những "trứng vàng" kia đã được bọc kỹ, nhưng đến gần vẫn thối không chịu nổi.
Không ít người đã bị mùi hôi làm cho nôn ọe, nhưng lại không nỡ rời đi.
Dù có chút không đúng, nhưng rõ ràng đây là một vở kịch hay, nếu không xem cho kỹ thì có phí công không?
Không biết lão điên kia là ai, sao Lâm Tĩnh Di lại trêu chọc bà ta?
Kỷ Nhân Kiệt trốn càng kỹ hơn.
Sợ Thôi thị nhìn thấy, hắn khẽ khom lưng, núp sau lưng gia nhân họ Lâm.
Gia nhân họ Lâm cũng kinh tởm không dám lại gần.
Cứ thế, Thôi thị dựa vào "uy lực" vũ khí trên tay, thẳng một mạch tiến vào cổng chính nhà họ Lâm.
Lúc này, Lâm Tĩnh Di đã chạy trốn vào trong, Thôi thị đi một lúc thấy mệt, lại không thấy Lâm Tĩnh Di đâu, đành ném hết "vũ khí" trong giỏ lên hoa cỏ, bàn ghế trong vườn.
Các tình yêu ơi, mình có lên bộ nam chủ mới, truyện nằm trong top Qidian Trung Quốc. Mong các tình yêu ủng hộ thể loại mới nha ^^
Để tiếp đón Sở Hùng và Lâm Bích Vân, Lâm Tĩnh Di đã tiêu một khoản tiền lớn trang trí khắp nhà, đặc biệt là khu vườn tiếp khách, không chỉ hoa nở rộ, đủ loại khoe sắc, còn bày đầy bàn ghế.
Trên bàn bày biện cẩn thận các loại hoa quả bánh ngọt, còn cắm hoa tươi trong bình sứ tinh xảo.
Kết quả Thôi thị xông vào, tất cả tâm huyết của Lâm Tĩnh Di đều bị phá hủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Khi khách mời tò mò đi vào, nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn, chất bẩn văng khắp nơi, nhớ lại bản thân vừa thưởng thức hoa quả bánh ngọt, lập tức buồn nôn lần nữa.
Nhìn cảnh này, Kỷ Nhân Kiệt chỉ muốn chui xuống đất, sợ người khác biết Thôi thị là mẹ hắn.
Nhưng ngay khi hắn trốn trong đám đông định lẻn đi, đột nhiên có lực đẩy mạnh từ phía sau, đẩy hắn ngã vào bụi hoa bên cạnh.
Bụi hoa nở rực rỡ yêu diễm, khiến người ta nhìn thấy vui mừng.
Nhưng lúc này cánh hoa đã dính đầy chất bẩn, từ yêu kiều lộng lẫy biến thành xấu xí kinh tởm.
Kỷ Nhân Kiệt ngã nhào, cả người đè lên bụi hoa.
Hắn hoảng hốt kêu thét, hối hận thì đã muộn.
Quả nhiên, Thôi thị đang không biết trút giận vào đâu, vừa thấy hắn lập tức xông tới, cầm "vũ khí" vừa ném vừa mắng: "Kỷ Nhân Kiệt, đồ bất hiếu! Mày dám cướp trang sức của tao, dám lấy tiền riêng của tao, dám nâng niu đứa con hoang đó lên!"
Nói xong, bà ta chợt nhớ đến Lâm Bích Vân, lập tức bỏ Kỷ Nhân Kiệt chạy ra ngoài.
Lúc này, Lâm Bích Vân đang không biết làm thế nào.
Nàng đứng ngoài cổng nhà họ Lâm, cách xa vẫn ngửi thấy mùi thối.
Nàng không dám lại gần, sợ bản thân buồn nôn, càng sợ mang tiếng xấu.
Nào ngờ đang do dự, Thôi thị đã lao ra, cầm "vũ khí" ném về phía nàng.
Nếu không phải Sở Hùng kịp thời ra tay, Lâm Bích Vân đã bị dính đầy chất bẩn.
Nàng không nhịn được nữa: "Lão điên kia, ai cho phép ngươi đến nhà họ Lâm gây rối?"
Thôi thị thấy nàng chỉ là đứa trẻ, không hề sợ, mắng lại: "Đồ con hoang còn dám chửi người? Mày giống hệt cái đồ không biết xấu hổ là mẹ mày!"