Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 799: CHÚNG TA MUỐN RA NGOÀI



 

Sau khi hiểu rõ những gì nhóm người Nhược Tà đã trải qua, Khương Kỳ liền kiến nghị họ đi nghỉ ngơi, dù sao ở đây cũng đủ an toàn không cần phải lo lắng gì cả.

Mọi người cũng đang có ý định như vậy lập tức liền đi nghỉ ngơi.

Nhìn bóng lưng của mọi người lên lầu, Tô Ngữ đột nhiên gọi Lục Du Kỳ lại.

“Hoàng Oánh đâu?”

Vừa rồi vẫn luôn không chú ý tới, bây giờ lại phát hiện ra trong số họ không có Hoàng Oánh và Tây Môn Tiên Nhi. Chỉ là vừa rồi nghe Long Huyên nói, hai người họ rõ ràng là đã đi cùng nhau ra ngoài!

Sau khi nghe xong lời của nàng, Lục Du Kỳ lại mang một khuôn mặt đưa đám:

“Lại đi rồi!”

Tô Ngữ kinh ngạc, lại đi rồi là có ý gì?

Trong lúc nàng còn đang không hiểu, Khương Kỳ lại mở miệng hỏi:

“Là Tây Môn trưởng lão đã mang nàng ấy rời đi?”

Lục Du Kỳ uể oải gật đầu.

Tô Ngữ lập tức sáng tỏ. Lúc ở Đại Tần, Tây Môn Tiên Nhi đã mang theo Hoàng Oánh đến Huyền Minh đại lục.

Lục Du Kỳ khó khăn lắm mới đuổi tới đây chỉ là còn chưa gặp nhau được bao lâu, hai người thậm chí còn chưa xác định được quan hệ thì bà ấy đã lại mang Hoàng Oánh đi rồi.

“Lần này là đi đâu?”

Nàng tò mò hỏi.

Nhưng đừng lại xuất hiện một đại lục nào khác, như vậy nàng e rằng Lục Du Kỳ cả đời này đều không đuổi kịp được bước chân của Hoàng Oánh.

Hai người đừng nói là ở bên nhau muốn gặp mặt một lần cũng là vô cùng khó khăn.

Lục Du Kỳ có lẽ cũng đã nghĩ đến vấn đề này, vẻ uể oải trên mặt lại càng thêm rõ ràng lời nói ra cũng tràn ngập vị chua xót:

“Không có nói, chỉ nói có duyên sẽ tự gặp lại.”

Nghe thấy lời này không cần hỏi nàng cũng biết nhất định là do Tây Môn Tiên Nhi nói.

Nàng thậm chí có thể tưởng tượng được biểu cảm lãnh đạm trên mặt bà ấy lúc nói những lời này.

Nếu không phải nàng biết bà ấy không phải là loại người coi trọng thân phận tối thượng, môn đăng hộ đối, nàng đều phải cho rằng bà ấy đây là đang làm cho Lục Du Kỳ biết khó mà lui.

Nhưng nàng hiểu rằng, lời nói này của Tây Môn Tiên Nhi thật sự không có một chút ý khác chỉ là vô cùng đơn giản, theo nghĩa đen có duyên sẽ gặp lại. Ý là họ vẫn còn duyên vẫn sẽ gặp lại nhau, cho nên có nói hay không cũng không quan trọng.

Có điều nhìn xem biểu cảm của Lục Du Kỳ, hiển nhiên hắn là không nghĩ tới điểm này, chỉ cho rằng Tây Môn Tiên Nhi là muốn để hắn không còn chấp nhất.

Ba người đang nói chuyện thì không ngờ tới Ninh Khả Nhân đột nhiên lại sáp tới. Bà ấy hướng về phía Lục Du Kỳ dịu dàng cười:

“Ngươi nói là Tây Môn Tiên Nhi?”

Tô Ngữ nghe bà ấy hỏi vậy, lập tức cảm thấy mình đã biết được điều gì đó:

“Lẽ nào người quen biết bà ấy?”

Ninh Khả Nhân đắc ý nhướng mày:

“Đương nhiên. Ở Đông Linh Vực này, phàm là người có uy tín danh dự, ta có ai mà không quen biết?”

Nhìn bộ dạng đắc ý nhỏ bé của bà ấy, nàng chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.

Dù sao còn có người khác ở đây, trước mặt tiểu bối không thể đoan chính một chút khí thế làm điện chủ của mình sao?

Lại nhìn về phía Lục Du Kỳ, quả nhiên thấy hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Ninh Khả Nhân.

Lục Du Kỳ lúc này chỉ cảm thấy trong đầu “hống hống” tưởng.

Người trước mặt này thật sự là điện chủ của Trường Sinh Điện sao?

Tại sao nói chuyện lại bình dị gần gũi như vậy?

Ngay cả tông chủ của Thiên Viêm Tông, Viêm Như Liệt, cả ngày còn ra vẻ cao thâm, Ninh Khả Nhân so với ông ta quả thực giống như một tiểu cô nương mới ra đời.

Mới vừa nghĩ đến đây, Lục Du Kỳ lập tức nhớ lại những lời mà Tô Ngữ đã nói trước đây.

Không thể vì dung mạo và cách nói chuyện của một người mà đi phán đoán người đó là người thế nào. Ngươi phải dùng tâm để cảm nhận.

Bằng không bị bề ngoài lừa gạt cuối cùng người bị tổn thương chỉ có thể là chính mình.

Lục Du Kỳ lập tức nhắm mắt lại trong lòng yên lặng tự nhủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chờ hắn lại một lần nữa mở mắt ra, những cảm xúc suy sút, thương tâm hay kinh hãi vừa rồi đều đã biến mất không thấy.

Tô Ngữ thấy vậy lập tức liền hiểu ra Lục Du Kỳ đây là lại có tiến bộ.

Quả nhiên chỉ thấy hắn đã chính sắc nhìn về phía Ninh Khả Nhân, hướng về phía bà ấy cúi mình vái chào, miệng cung kính nói:

“Đa tạ Ninh điện chủ chỉ điểm.”

Ninh Khả Nhân mỉm cười đáp lại, lời nói ra lại là:

“Ngươi vừa mới nói người đó có phải là Tây Môn Tiên Nhi không?”

Đối với phản ứng của bà ấy, Lục Du Kỳ có chút không hiểu ra sao nhưng vẫn cung kính trả lời:

“Hồi điện chủ, đúng là Tây Môn trưởng lão.”

Tuy Tây Môn Tiên Nhi bây giờ đã rời khỏi Thiên Viêm Tông nhưng hắn thật sự không biết nên xưng hô bà ấy thế nào, cho nên dứt khoát vẫn gọi như trước đây.

“Trưởng lão?”

Ninh Khả Nhân lặp lại hai chữ này, cuối cùng cười nói:

“Quả nhiên là thừa nhận mình đã già rồi sao? Thế mà lại để cho người khác gọi mình là trưởng lão.”

Có điều lời này không phải nói với hắn nên cũng không chờ hắn trả lời, bà ấy liền lại một lần nữa mở miệng.

“Chờ lúc bản điện chủ tâm tình tốt, sẽ nói cho ngươi biết Tây Môn Tiên Nhi đã mang tiểu tình nhân của ngươi đi đâu, ha ha ha ha.”

Dứt lời bà ấy thế mà lại cười xoay người rời đi, ngay cả Tô Ngữ và Tô Ngôn cũng bị bỏ lại.

Lục Du Kỳ ngây ngốc nhìn bóng lưng bà ấy rời đi, hồi lâu sau mới nói:

“Tẩu t.ử, nương của người…”

“Khụ khụ, ngươi không phải đã mệt rồi sao? Mau đi nghỉ ngơi đi, có chuyện gì chờ ngươi ngủ dậy rồi hãy nói.”

Tô Ngữ ngắt lời hắn thúc giục.

Hắn giơ tay ôm trán cũng cảm thấy nhất định là mình đã quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác. Bằng không, đường đường là điện chủ của Trường Sinh Điện, sao lại có phong cách này được?

Có điều phong cách này cảm giác thật chân thật, phải làm sao bây giờ?

Tô Ngữ nhìn ánh mắt hoài nghi của hắn, không khỏi cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Quả nhiên là mẫu thân của nàng sẽ chỉ hố nàng thôi.

Xem ra nàng thật sự phải tìm một lúc, hảo hảo cùng bà ấy nói chuyện một phen. Trước mặt ngoại nhân, dù sao cũng nên giữ lại một ít, đừng để tính tình thật của mình biểu lộ ra trước mặt mọi người.

Bà ấy chẳng lẽ không biết, như vậy sẽ gây ra bao nhiêu phiền phức cho người khác sao?

Nhưng xem bộ dạng mơ mơ màng màng của hắn là có thể đủ biết, những lời không đầu không đuôi của Ninh Khả Nhân vừa rồi, cộng thêm tiếng cười không thể miêu tả cuối cùng, thật sự đã gây ra cho hắn rất nhiều hoang mang.

Chờ sau khi đưa hắn đi rồi, Tô Ngữ thở dài một cái trực tiếp cuộn người vào lòng Khương Kỳ: “Thật mệt quá!”

Thực ra quan trọng hơn là tâm mệt. Nghĩ muốn sống những ngày yên ổn mà sao lại khó đến vậy?

Đang nghĩ như vậy, nàng lại đột nhiên nghe thấy được giọng của Kiều Kiều.

“Mẫu thân, mẫu thân, chúng ta muốn ra ngoài.”

Nàng xoa xoa giữa mày, thật là mệt đến mức sắp liệt rồi đến cả ảo giác cũng đã xuất hiện.

Nàng bất đắc dĩ nói với hắn:

“Ta thế mà lại xuất hiện ảo giác, thế mà lại nghe thấy Kiều Kiều nói với ta rằng họ muốn ra ngoài.”

Khương Kỳ nghe vậy sắc mặt lập tức biến đổi:

“Nàng, nàng có chắc đó là ảo giác không?”

Đám người Kiều Kiều ở trong không gian của nàng, chúng có thể trực tiếp nói chuyện với nàng, hắn lại không thể nghe thấy.

Lúc này nghe nàng nói là ảo giác, hắn lại cảm thấy không giống lắm.

Trước đây lúc mệt mỏi hơn cũng chưa từng nghe nàng nói mình xuất hiện ảo giác gì.

Nghe được lời dò hỏi của hắn, nàng cũng cảm thấy không thích hợp.

Lẽ nào vừa rồi nàng thật sự không phải là ảo giác?

--

Hết chương 799.