Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 794: CẢM ỨNG GIỮA MẪU TỬ



 

Thấy vậy, Tô Ngữ không thể không thầm nói một câu: nghiệt duyên sâu nặng.

Gặp nhau được như thế này không phải nghiệt duyên thì là gì?

Long Huyên hiển nhiên cũng không ngờ tới sự tình lại ra nông nỗi này. Rõ ràng là đã đi ngược chiều, thế mà cuối cùng vẫn có thể gặp được. Đây nên là vận khí thế nào chứ?

Dĩ nhiên đối với nàng ta mà nói, đây căn bản không thể xem là vận khí.

Chỉ cần liếc mắt một cái Tô Ngữ cũng đã đoán ra được, trong lòng nàng ta bây giờ không chừng đang mắng c.h.ử.i thế nào.

Có điều chuyện này cũng rất dễ lý giải. Suy cho cùng vừa mới bị làm mất mặt, bây giờ lại gặp được, dùng ngón chân út mà nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt.

--

Ba người Ninh Khả Nhân lại không hề nhìn về phía Long Huyên, bởi vì người đang ngồi cách bà ta không xa chính là Viêm Như Liệt.

Sắc mặt ông ta không được tốt cho lắm, hốc mắt trũng sâu, trong mắt đầy tơ m.á.u, vừa nhìn liền biết là do không được nghỉ ngơi tốt.

Có điều nghĩ lại cũng bình thường, suy cho cùng ngày hôm qua đã xuất huyết nhiều, nếu ai hôm nay còn có thể vui vẻ cười nói thì mới là lợi hại.

Viêm Như Liệt sớm đã từ lúc nhóm người Ninh Khả Nhân xa xa đi tới đã nhìn thấy họ. Lúc này hai mắt ông ta lại càng gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Ngữ.

Nàng đối với chuyện này rất cạn lời.

Rõ ràng hôm qua người ra mặt vẫn luôn là Lý Hâm, hơn nữa lúc này ông ta liền đang đứng bên cạnh nàng. Tại sao Viêm Như Liệt lại cứ nhìn chằm chằm vào nàng không buông?

Thế nhưng Tô Ngữ không biết chính là trong lòng Viêm Như Liệt đang nghĩ rằng, ông ta và Trường Sinh Điện ngần ấy năm qua vẫn luôn yên ổn không có chuyện gì cũng chưa từng đắc tội với Lý Hâm. Tại sao ông ta hôm qua lại muốn chỉnh mình?

Nghĩ tới nghĩ lui ông ta vẫn cảm thấy vấn đề là ở trên người Tô Ngữ.

Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp như vậy? Nàng bên này mới vừa về Trường Sinh Điện, bên kia trưởng lão của Trường Sinh Điện đã bắt đầu đối phó với ông ta.

Nếu nói trong đó không có mờ ám gì ai sẽ tin tưởng?

Tô Ngữ bị ông ta nhận định là người đã hố mình, tự nhiên chính là kẻ thù không đội trời chung trong lòng ông ta.

Tục ngữ có câu kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt. Lúc này thấy Tô Ngữ, ông ta quả thực hận không thể xông lên lột da rút gân.

Chỉ tiếc ba người Ninh Khả Nhân còn ở đó nhìn, ông ta chỉ có thể dùng ánh mắt để biểu đạt sự phẫn hận trong lòng mình.

Mà Tô Ngữ sau khi suy nghĩ nửa ngày không nghĩ ra được, dứt khoát cũng đem chuyện này vứt sang một bên, quay đầu nhìn về phía Ninh Khả Nhân.

“Chúng ta là nên đi hay là?”

Nàng muốn chạy. Nàng bây giờ một chút cũng không muốn ở lại đây xem cái mặt lạnh của ông ta.

Biết rõ đối phương đối với mình không có hảo cảm gì mà còn muốn ở lại xem ánh mắt của đối phương, chỉ có thể nói là đầu óc có bệnh.

Ninh Khả Nhân cũng không thích ánh mắt của ông ta nhìn về phía Tô Ngữ. Nghe được lời dò hỏi của nàng, bà ấy cũng liền chuẩn bị dẫn nhóm người nàng rời đi.

Thế nhưng ai ngờ họ còn chưa có động tác, ông ta lại đã mở miệng.

Ông ta cuối cùng cũng thu lại ánh mắt âm hiểm từ trên người Tô Ngữ, nhìn về phía Ninh Khả Nhân bên cạnh.

“Ninh điện chủ sao lại vội đi vậy? Hay là vào đây ngồi một lát. Ta đã ngưỡng mộ Ninh điện chủ từ lâu, vẫn luôn vô duyên gặp mặt. Hôm nay khó khăn lắm mới gặp được, sao cũng phải cùng người nói vài câu, để thỏa lòng tâm nguyện.”

Ninh Khả Nhân nghe vậy lại cũng không quay đầu lại:

“A miêu a cẩu gì cũng dám nói muốn cùng ta ngồi xuống nói chuyện sao?”

Quả nhiên lời này vừa nói ra, sắc mặt của Viêm Như Liệt trở nên càng thêm khó coi.

Ông ta thật sự không ngờ tới Ninh Khả Nhân thế mà lại trước mặt bao nhiêu người mà không cho ông ta chút mặt mũi nào.

Lập tức ông ta cũng lạnh mặt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ninh điện chủ đây có phải là quá đáng quá không? Người tuy là điện chủ của Trường Sinh Điện nhưng Thiên Viêm Tông của ta cũng không phải là thuộc hạ của người. Sao có thể nói chuyện với bản tông chủ như vậy?”

Nghe thấy ông ta nói vậy, Ninh Khả Nhân cuối cùng cũng quay đầu nhìn lại.

Ông ta vốn tưởng rằng là do mình đã mạnh mẽ nên làm cho bà ấy phải lau mắt mà nhìn, thế nhưng sau khi nghe thấy lời của bà ấy, ông ta chỉ cảm thấy mình bị tức đến gần như muốn hộc m.á.u ba thăng.

“Chỉ bằng ngươi mà cũng xứng làm thuộc hạ của Trường Sinh Điện? Ngươi thật là quá đề cao chính mình rồi. Một người tự tin như vậy ta còn là lần đầu thấy. Vẫn là phải cảm ơn ngươi đã làm cho ta mở rộng tầm mắt.”

Lời này của Ninh Khả Nhân nói cực kỳ thành khẩn. Không chỉ là ngữ khí, mà ngay cả trên mặt cũng mang theo một tia cảm kích.

Thế nhưng điều này xem ở trong mắt Viêm Như Liệt lại là một sự sỉ nhục trần trụi.

Ông ta dù sao cũng là một tông chi chủ, chưa từng nghĩ tới mình thế mà lại phải chịu sự sỉ nhục như vậy.

Tô Ngữ nhìn l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng không ngừng của ông ta, trong lòng không khỏi dâng lên một tia lo lắng.

Nếu Ninh Khả Nhân mà làm cho ông ta tức c.h.ế.t, Thiên Viêm Tông có thể sẽ vì ông ta mà báo thù không?

Đang nghĩ như vậy thì lại nghe thấy Long Sân, người vẫn luôn không mở miệng ở một bên, cuối cùng cũng đi đến bên cạnh ông ta.

“Tông chủ, Ninh điện chủ tâm tính nhi nữ, có lúc nói chuyện khó tránh khỏi mang theo một tia tính tình trẻ con. Tông chủ thân là một nam nhân, sao lại còn muốn so đo chuyện này với điện chủ?”

Tô Ngữ nhìn chằm chằm vào gương mặt mang theo nụ cười nhạt nhẽo của hắn ta, trong đầu chỉ có hai chữ - trời đất!

Đây là người nguyên thủy từ đâu tới vậy? Lá gan lớn quả thực tràn ngập sức mạnh hồng hoang.

Hắn ta nói như vậy, là thật sự có át chủ bài, có tự tin, hay là nói ông ta cảm thấy ở nơi công cộng như thế này, Ninh Khả Nhân dù có tức giận cũng sẽ không làm gì ông ta.

Tô Ngữ thở dài một hơi. Chỉ tiếc bất luận ông ta có ý đồ gì cuối cùng cũng đều là công dã tràng.

Bởi vì Tô Ngữ đã thấy được nụ cười nhạt nhẽo trên mặt Ninh Khả Nhân, dưới đó ấp ủ chính là mưa rền gió dữ.

Về điểm này chính nàng cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Rõ ràng thời gian tiếp xúc với bà ấy không dài, nhưng lại có thể dễ như trở bàn tay mà nhìn ra được cảm xúc thật sự của bà ấy là gì.

Có lẽ đây là một loại cảm ứng giữa thân sinh mẫu t.ử cũng không chừng.

Bên này Tô Ngữ đang nghĩ ngợi thì đã thấy thân ảnh của Lý Hâm hư ảo lóe lên, chẳng qua trong chớp mắt đã đến trước mặt Long Sân.

Chưa đợi hắn ta phản ứng lại cả người cũng đã bị ném lên giữa không trung.

Nhìn cánh tay không ngừng múa may giữa không trung, sống sượng như một con rối, nàng cuối cùng cũng không nhịn được mà “xì” một tiếng bật cười.

Tuy nàng không biết tu vi của Long Sân là gì, nhưng từ tình huống trước mắt cũng có thể nhìn ra được, sự chênh lệch giữa ông ta và Lý Hâm quả thực giống như một vực sâu ngăn cách.

Trên mặt hắn ta lúc này kinh hoảng một chút cũng không phải là giả vờ. Hắn ta thật sự sợ hãi.

Lý Hâm thân phận và thủ đoạn hắn ta đều biết. Vừa rồi sở dĩ hắn ta dám nói chuyện như vậy là vì đã quyết định rằng Ninh Khả Nhân sẽ không làm ra chuyện gì có vi thân phận.

Thế nhưng ai có thể ngờ được Lý Hâm lại một chút cũng không bận tâm đến điểm này, một lời không hợp đã xông lên động thủ.

Hắn ta bây giờ chỉ cảm thấy thân thể của mình như không phải của mình nữa. Rõ ràng hắn ta đã rất dùng sức giãy giụa thế nhưng thân thể lại bị đóng đinh c.h.ặ.t chẽ trên không trung, tứ chi duỗi ra, một chút cũng không thể nhúc nhích.

Nhìn thần sắc lạnh lùng của Lý Hâm, tim hắn ta lại đập vừa nhanh vừa loạn.

Lý Hâm có thể sẽ dưới cơn tức giận mà trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ta không?

Thế nhưng hắn ta còn chưa muốn c.h.ế.t!

Long Sân càng nghĩ càng sợ, cuối cùng kinh hãi kêu lên.

Lúc này hắn ta mới phát hiện ra thân thể tuy không thể nhúc nhích nhưng lại có thể nói chuyện.

--

Hết chương 794.