Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 779: KHÔNG NÊN LÀ CỦA NGƯƠI



 

“Còn có ai ra giá không?”

Sau một hồi lâu yên lặng trong phòng đấu giá, Tương Phi lại không cam lòng hô lên một câu.

Thật sự không có ai ra giá nữa sao?

Đáp lại nàng ta là một sự trầm mặc kéo dài.

Ngay lúc nàng ta chuẩn bị từ bỏ lại nghe thấy âm thanh truyền ra từ phòng chữ Thiên số tám.

“Ta ra hai mươi mốt vạn!”

Mắt Tương Phi lộ ra vẻ kinh hỷ, là người đã ra giá lúc nãy.

Xem ra nàng ta vô cùng thích tấm Phong Vân Tiên Lũ này, bằng không không thể nào đến bây giờ vẫn còn ra giá.

“Phòng chữ Thiên số tám ra giá hai mươi mốt vạn, còn có giá cao hơn không?”

Lời này của Tương Phi tuy là hỏi mọi người nhưng ánh mắt của nàng ta lại cố ý vô tình nhìn về phía phòng chữ Thiên số một.

Sự thật cũng không làm nàng ta thất vọng. Chỉ một lát sau phòng chữ Thiên số một liền lại hô giá.

“Ba mươi vạn!”

Lần này ngay cả Tương Phi cũng không khỏi mở to hai mắt.

Quả nhiên là có tiền tùy hứng!

Chỉ một lần mở miệng đã thêm hẳn mười vạn lục tinh tệ.

Đâu giống nữ nhân vừa rồi kia, muốn mà còn luyến tiếc tăng giá mới thêm có một vạn.

Trong phòng chữ Thiên số tám, Long Huyên tức đến mức gần như c.ắ.n nát cả hàm răng bạc.

Rốt cuộc là kẻ nào đang đối đầu với nàng!

Viêm Như Liệt liếc nhìn Long Huyên một cái trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét.

Đúng là một kẻ hoa si, cả ngày ngoài đua đòi và yêu mỹ ra thì không biết làm gì cả.

Nếu không phải vì phụ thân Long Sân của nàng ta còn có chút tác dụng thì một nữ nhân như vậy ông ta đã sớm đá đi rồi.

Bây giờ thế mà lại vì một tấm vải rách mà lại đối đầu với người không rõ bối cảnh.

Nếu vì thế mà rước phải phiền phức gì đó, ông ta thật sự phải suy xét xem có nên tiếp tục giữ lại nàng ta không.

Long Huyên lại mang ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Long Sân:

“Phụ thân~”

Trong giọng nói tràn đầy vẻ làm nũng cộng thêm khuôn mặt kiều diễm, trông thật sự rất đáng yêu.

Long Sân ghét nhất chính là bộ dạng này của nàng ta. Mỗi lần nhìn thấy chắc chắn là có cầu ắt sẽ ứng.

Hơn nữa tấm vải bên ngoài kia hắn ta nhìn cũng thật xinh đẹp. Tưởng tượng đến cảnh nó được mặc lên người nữ nhi của mình, hắn ta lại động lòng.

Hắn ta chỉ có một nữ nhi như vậy, không sủng nàng ta thì sủng ai?

Nghĩ vậy hắn ta an ủi:

“Nữ nhi ngoan, đừng sợ, cứ tiếp tục ra giá. Muốn bao nhiêu, phụ thân sẽ mua cho con.”

Long Huyên muốn chính là những lời này của hắn ta. Nếu không phải sợ hãi trước đó mình hô giá mà Long Đình không trả tiền, nàng ta đã sớm tiếp tục hô rồi.

Bây giờ được sự ủng hộ của Long Sân, nàng ta còn có gì phải sợ hãi.

Đắc ý hừ hừ hai tiếng, nàng ta cao giọng nói:

“Bốn mươi vạn!”

Trong phòng chữ Thiên số một, biểu cảm lúc này của Tô Ngữ lại trở nên có chút ý vị sâu xa.

Không biết nếu Long Huyên biết được, người đang ra giá với nàng chính là Ninh Khả Nhân, liệu có còn dám kiêu ngạo như vậy không.

Có điều đây là buổi đấu giá, không nói thực lực mà chỉ nói tiền.

Chỉ cần trong tay có tiền, muốn ra giá bao nhiêu cũng không phải là chuyện của người khác.

Nàng cũng không phải là người ỷ thế h.i.ế.p người. Nếu Long Huyên dựa vào bản lĩnh của mình mà ra giá, nàng cũng không có gì để nói.

Còn về việc khuyên bảo Ninh Khả Nhân không nên ra giá nữa, Tô Ngữ lại càng không hề nghĩ tới.

Với thân phận như của Ninh Khả Nhân, lúc này mà khuyên bà ấy từ bỏ ra giá quả thực chính là đang vả vào mặt bà.

Mặt của nương nàng là thứ có thể vả dễ dàng như vậy sao?

Dù cho bây giờ Ninh Khả Nhân không muốn ra giá, không có nhiều tiền như vậy, nàng cũng sẽ thay bà ấy tiếp tục ra giá.

Ninh Khả Nhân sau khi nghe thấy Long Huyên ra giá lại không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Lâm Hâm một cái.

Lâm Hâm lập tức hiểu ý hô ra ngoài:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Năm mươi vạn.”

Xôn xao!

Lời này vừa nói ra, toàn trường ồ lên.

Đem một tấm vải đấu giá ra giá trên trời, chuyện như vậy từ xưa đến nay chưa từng xảy ra.

Hôm nay đến tham gia đấu giá cũng đều là những nhân vật có uy tín danh dự, nhưng cũng đều chưa từng gặp qua trường hợp này.

Mọi người trong lòng không khỏi thầm nghĩ, hai người này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Thế mà lại vì một tấm vải mà ở đây không ngừng ra giá trên trời.

Lẽ nào hai nhà này có thù oán?

Mục đích không phải là để giành được vật phẩm mà là vì mặt mũi sao?

Nếu Tô Ngữ mà biết được suy nghĩ trong lòng họ, chắc chắn sẽ phải tán thưởng một câu, não động thật lớn.

Trời mới biết họ thật sự chỉ là vì mua vải mà thôi.

Long Huyên ở trong ghế lô đã sắp tức điên rồi. Nàng ta “tạch” một tiếng đứng dậy khỏi ghế, nhanh chân đi đến bên cửa sổ.

Long Sân phát hiện Long Huyên không đúng, vội vàng đứng dậy đi đến bên cạnh nàng, lo lắng hỏi:

“Con sao vậy?”

Long Huyên c.ắ.n răng nói:

“Theo con thấy người đó chính là cố ý. Chẳng qua chỉ là một tấm vải mà thôi, hắn ta một lão già mà lại không chịu bỏ qua rõ ràng là không coi Thiên Viêm Tông chúng ta ra gì.”

Viêm Như Liệt nghe thấy lời này không khỏi tức đến bật cười.

Ngươi một nữ oa nhi mở miệng nói chuyện, ở đây ai biết ngươi là ai, mà lại còn xem thường ngươi. Ngươi có chỗ nào đáng giá để người khác coi trọng chứ.

Nếu không có một người cha tốt, ngươi cho rằng mình có thể vì một tấm vải không ra gì mà tiêu xài hoang phí như vậy sao?

“Nếu đã tranh lâu như vậy mà còn không có kết quả, vậy chứng tỏ nơi đây không nên là của ngươi. Đến đây thôi bỏ đi.”

Ông ta nhàn nhạt nói.

Long Huyên vừa nghe lời này lập tức nóng nảy.

Phong Vân Tiên Lũ này nàng từ cái nhìn đầu tiên đã yêu thích, bây giờ bảo nàng từ bỏ quả thực còn đau hơn cả việc xẻo thịt nàng.

Nàng liếc nhìn sắc mặt lạnh lùng của Viêm Như Liệt, cuối cùng vẫn cầu xin nhìn về phía Long Sân.

“Phụ thân~ nữ nhi thật sự rất thích. Người mua cho nữ nhi được không? Người mà mua cho con tấm vải này, con bảo đảm một năm tới, không, mười năm tới con sẽ không bắt người mua cho con bất kỳ thứ gì.”

Lời này không chỉ kinh động đến Long Sân mà ngay cả Viêm Như Liệt cũng không dám tin mà nhìn về phía nàng.

Long Huyên là người có tính tình thế nào, ông ta rất rõ.

Một năm xuống, các buổi đấu giá lớn nhỏ không biết phải tham gia bao nhiêu, đồ vật mua về lại càng vô số kể.

Bây giờ thế mà lại vì một tấm vải mà nói ra những lời như vậy, điều này sao có thể không làm ông ta kinh ngạc?

Có điều nếu lời đã nói đến mức này mà ông ta còn không đồng ý thì có chút bất cận nhân tình.

Long Sân thấy ông ta không hé răng nữa, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ta vừa rồi thật sự sợ tông chủ không đáp ứng. Có điều bây giờ đã không có việc gì rồi thì có thể yên tâm lớn mật mà ra giá.

Long Sân cũng không để Long Huyên nói, tự mình liền cao giọng hô giá.

“Sáu mươi vạn!”

Giá cả một lúc bị hắn ta nâng cao hai mươi vạn, làm cho tất cả mọi người ở đây đều hít một hơi.

Đây nên là một kẻ phá gia chi t.ử thế nào mới có thể làm được chuyện này!

Có điều người khác không biết, Tô Ngữ vẫn lập tức liền nghe ra được giọng của Long Sân.

“Đây là tiểu nhân không được, đến lão nhân sao?”

Ninh Khả Nhân nghe Tô Ngữ nói vậy kinh ngạc quay đầu:

“Con biết lão ngốc đó là ai à?”

Lão ngốc?

Nghe thấy ba chữ này, nàng không phúc hậu mà bật cười.

Có điều nghĩ lại cũng phải. Có thể làm ra chuyện như vậy, còn không phải là một lão ngốc sao?

“Hắn chính là phụ thân của nữ nhân vừa rồi.”

Tô Ngữ nói ngay.

--

Hết chương 779.