Phật Di Lặc tràn đầy mong đợi nhìn Tô Ngữ còn quơ quơ bình rượu trong tay.
Tô Ngữ cong môi cười:
“Đây là do ta ủ, ngươi nói xem ta còn có hay không?”
“Cái gì?”
Lần này không chỉ Phật Di Lặc kinh ngạc, mà ngay cả vài người khác cũng đều mang một bộ dạng không thể tin được mà nhìn nàng.
Ninh Khả Nhân lúc này mới nhớ ra, trước đó lúc Tô Ngữ lấy ra những linh trà kia cũng đã nói là do mình tự chế.
Lẽ nào khuê nữ nhà mình nói chính là sự thật?
Chỉ là những nguyên liệu này là từ đâu tới?
Trong phút chốc, Ninh Khả Nhân đều có chút hoảng hốt. Người trước mắt này thật sự là nữ nhi lưu lạc ở tiểu thế giới của bà ấy sao?
Tại sao trong tay lại có nhiều thứ tốt hơn cả bà, người làm nương này? Ra tay lại còn rộng rãi hơn bà?
Trách không được đám người Phật Di Lặc lại nói bà keo kiệt. Có sự đối lập như vậy ở đây, ai mà không phải là người keo kiệt?
Có điều lúc này trong lòng bà ấy lại nhiều hơn là một sự tự hào.
Nhìn bộ dạng vây quanh Tô Ngữ đòi đồ của đám người Phật Di Lặc, bà ấy cảm thấy mình xem như đã được trút một hơi.
Cho đám lão già các ngươi ngày thường có được thứ tốt gì đều đến trước mặt bà khoe khoang. Bây giờ thì thế nào chẳng phải cũng đang phải cầu xin khuê nữ của bà sao?
Chỉ tiếc khuê nữ của bà ấy thật sự là một người hào phóng.
Mới bao lâu chứ mà bình rượu lấy ra đã không đếm xuể.
Xem nụ cười của đám người Phật Di Lặc kia, khóe miệng đều sắp nứt đến tận tai.
Ninh Khả Nhân mỉm cười nhìn cảnh tượng cãi cọ ồn ào trước mắt, khóe mắt lại liếc nhìn về phía rừng cây bên bờ.
Hi Bạc và Hi Kim đang giấu mình trong rừng cây, ngay khoảnh khắc Ninh Khả Nhân nhìn lại, lập tức liền ngồi xổm xuống, sợ mình sẽ bị bà ấy nhìn thấy.
Hai người liếc nhìn nhau đều thấy sự không cam lòng trong mắt đối phương.
Dựa vào cái gì mà Tô Ngữ dễ dàng như vậy đã thu phục được đám lão bất t.ử kia?
Nhớ lại năm xưa, tỷ đệ hai người họ đã khom lưng uốn gối, nghĩ mọi cách để thảo niềm vui của họ, mà họ lại đến một cái nhìn chính diện cũng không cho.
Bây giờ thì hay rồi, dễ dàng như vậy đã bị Tô Ngữ dỗ đến cười không khép miệng được.
Nhìn những thứ Tô Ngữ liên tiếp lấy ra, họ tuy không quá nhận ra nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của đám lão bất t.ử đó là có thể đủ đoán được, nhất định là thứ tốt.
Tô Ngữ, một nha đầu nhà quê từ tiểu thế giới đến sao lại có thể có những thứ tốt như vậy?
Chắc chắn là do điện chủ trước đó đã lén lút cho, bằng không nàng cũng không thể nào vừa lấy ra đã khiến cho đám lão bất t.ử này chú ý.
Điện chủ thật sự quá thiên vị!
Tô Ngữ cũng không biết sự không cam lòng và phẫn hận trong lòng hai người này. Dù cho có biết, nàng cũng sẽ không để tâm.
Nàng lẽ nào còn phải cố kỵ ý nghĩ của người khác mà vì thế không làm gì cả sao? Đó không phải là đang nói đùa sao?
Đám người Lý Hâm lần uống rượu này có thể nói là uống đến vui sướng tràn trề. Đặc biệt là không chỉ lúc uống được uống đủ mà còn có thể mang về.
Uống xong còn có thể tiếp tục đến xin, điều này quả thực không cần phải nói nhiều!
Tô Ngữ nhìn ánh mắt có chút lo lắng của Ninh Khả Nhân, không sao cả mà lắc đầu.
Nàng thứ khác không nhiều, chỉ là sản lượng linh t.ửu này, dù cho ngươi có uống đến căng c.h.ế.t cũng đừng hòng uống hết.
Tiểu Hà Hà rảnh rỗi không có việc gì làm trong không gian, mỗi ngày đều sẽ sản xuất ra một lô linh t.ửu.
Một con phi hành sủng vật tri kỷ như vậy thật sự làm cho Tô Ngữ vô cùng vui mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Tô Ngữ không hề để tâm, Ninh Khả Nhân đối với nàng lại càng thêm yêu thích.
Trong lòng bà ấy, khuê nữ nhà mình chính là không bình thường. Xem kìa, thứ tốt như vậy mà đôi mắt cũng không chớp một cái đã đưa ra nhiều như thế.
Nếu không phải bà ấy ngăn cản, e rằng có thể ở trong tông môn mà làm một màn tiên nữ tán hoa, tiên nhân đại liên hoan.
Dĩ nhiên nếu Tô Ngữ mà biết được ý nghĩ của bà ấy, chắc chắn sẽ nói bà ấy đã nghĩ nhiều.
Người không liên quan thì dựa vào cái gì mà đến uống rượu của nàng?
Dù cho rượu của nàng có nhiều đến không có chỗ để cũng sẽ không uổng công cho người không liên quan uống, được không?
Lại ngồi trong đình một lúc nhóm người Tô Ngữ mới đứng dậy trở về tiểu viện của Ninh Khả Nhân.
Họ không phải đi bộ về. Bà ấy đau lòng cho khuê nữ và nhi t.ử của mình đã đem linh thuyền của mình ra chở họ về tiểu viện.
Linh thuyền bay nhanh qua trên không trung của Trường Sinh Điện, tự nhiên rất nhiều người đều đã nhìn thấy. Trong phút chốc lại khiến cho mọi người hâm mộ ghen ghét.
Điện chủ thật sự quá sủng ái hai đứa hài t.ử của mình. Đây là đang để cho hai người họ bị toàn bộ người của Trường Sinh Điện đố kỵ hận sao!
Hi Kim nhìn linh thuyền vạch ra một đường sáng trên không trung rồi biến mất không thấy chỉ hận không được c.ắ.n nát cả hàm răng bạc của mình.
Đã từng gặp sự bất công, nhưng chưa từng gặp sự bất công như vậy.
Xem ra điện chủ cũng không phải là thứ gì tốt. Nhiều năm như vậy đối với hắn ta và Hi Bạc yêu thương đều là giả. Bây giờ thân sinh vừa mới đến, đã trực tiếp ném họ sang một bên không hề bận tâm đến cảm nhận của họ.
Bị ghen ghét và hâm mộ làm cho đầu óc choáng váng, hai người đã sớm quên mất rằng trước đây tất cả đều là do họ tự mình một bên tình nguyện, tự mình đa tình, nhất quyết phải quấn lấy Ninh Khả Nhân.
Bây giờ ngược lại lại đổ hết mọi trách nhiệm lên người bà ấy.
--
Nhóm người Tô Ngữ trở về tiểu viện, người nào người nấy đều về phòng đi nghỉ ngơi.
Tô Ngữ mấy ngày nay không biết là vì sao, chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùng tốt. Cho nên lúc uống rượu liền không khống chế được mình không cẩn thận đã uống quá nhiều.
Nàng đầu óc choáng váng nằm trên giường, dựa vào lòng Khương Kỳ chuẩn bị ngủ một giấc.
Ý nghĩ cuối cùng trong đầu trước khi nàng ngủ chính là, Ninh Khả Nhân làm điện chủ tại sao lại nhàn nhã như vậy?
Ý niệm này vừa mới lóe lên nàng liền nhắm mắt lại ngủ say.
Khương Kỳ cúi mắt nhìn Tô Ngữ đang ngủ say trong mắt tràn đầy vẻ sủng nịch.
Có lẽ chính nàng cũng không phát hiện ra rằng, từ sau khi đến Trường Sinh Điện, nàng đã trở nên vô cùng vui vẻ.
Mỗi ngày trên mặt đều tràn đầy nụ cười rạng rỡ, chứ không phải là nụ cười xa cách tiêu chuẩn khi đối mặt với mọi người ngày thường.
Khương Kỳ lại ôm nàng c.h.ặ.t hơn một chút.
Chỉ cần nàng của hắn vui vẻ là được rồi những chuyện khác đều không quan trọng.
Mà nghi vấn trước khi ngủ của Tô Ngữ nếu như bị Lý Hâm và các lão đầu khác biết được e rằng người nào người nấy đều phải gân cổ lên tru tréo không ngừng.
Ninh Khả Nhân làm điện chủ có thể nhàn nhã như vậy hoàn toàn là vì đang nô dịch họ.
Bọn họ, một đám trưởng lão có dễ dàng không?
Tuổi trẻ thì không hết việc phải lo, khó khăn lắm già rồi có thể hưởng phúc ai ngờ vị điện chủ này ba ngày hai đầu không quản sự đến cuối cùng bận rộn trong ngoài vẫn là họ.
Có điều cũng may Tô Ngữ trông có vẻ là người đáng tin cậy. Nói không chừng không bao lâu nữa họ có thể thật sự hưởng phúc tuổi già.
Tô Ngữ không biết ý nghĩ của họ. Nàng ngủ một giấc này mãi cho đến sáng hôm sau.
Lúc nàng dậy Khương Kỳ đã không còn ở trên giường.
Đơn giản rửa mặt xong, nàng mới đẩy cửa ra, liền thấy Ninh Khả Nhân đang ngồi ở bàn ăn chờ cơm sáng.
Mà Tô Ngôn và Khương Kỳ đang qua qua lại lại bưng bữa sáng.