Bất kể nói thế nào thì đây đều là do nàng mười tháng hoài t.h.a.i sinh hạ.
Không đến mức vạn bất đắc dĩ, nàng thật sự không muốn vứt bỏ chúng.
Mẫu t.ử ba người Hi Tùng đi trên đường trở về, mỗi người lại có một tâm tư khác nhau.
--
Bên kia, Tô Ngữ nhìn Ninh Khả Nhân đang luống cuống tay chân một trận bận rộn trong phòng bếp, cuối cùng lại làm cho căn bếp trở nên khói mù mịt thì không khỏi ôm trán.
“Người vẫn là đi ra ngoài đi!”
Nàng thành khẩn kiến nghị.
Ninh Khả Nhân lại không muốn, bà ấy lắc đầu nói:
“Không được. Hôm nay con và Tiểu Ngôn vừa mới trở về, nương nói thế nào cũng phải tự mình xuống bếp làm cho các con chút đồ ăn ngon.”
Tô Ngữ nhìn thứ đen thui trong nồi đã không còn biết nguyên liệu là gì, lập tức dạ dày một trận quay cuồng.
Nàng trước đây thật đúng là không nhìn ra, Ninh Khả Nhân trông xinh đẹp như vậy mà về mặt trù nghệ lại kinh thiên động địa quỷ thần khiếp.
Món ăn hắc ám này, mang đến đâu cũng sẽ làm cho người ta phải cam bái hạ phong.
Tô Ngữ nghĩ nghĩ, cười nói:
“Người có muốn nếm thử tay nghề của ta không?”
Ninh Khả Nhân nghe vậy, động tác xào rau khựng lại một chút, ngay sau đó vui sướng quay đầu:
“Thật sự có thể chứ?”
Tô Ngữ theo bản năng muốn tránh né không đi nhìn cặp mắt sáng long lanh của bà ấy, có điều cuối cùng vẫn gật đầu:
“Đương nhiên có thể. Người đi chờ xem, ta rất nhanh sẽ chuẩn bị xong.”
Nghe được câu trả lời chắc chắn của Tô Ngữ, Ninh Khả Nhân lại càng cao hứng hơn.
Bà ấy tháo chiếc tạp dề hoa nhỏ trên người xuống, cầm tạp dề vòng ra sau lưng Tô Ngữ, không màng nàng phản đối mà liền buộc lên cho nàng.
Tô Ngữ nhìn chiếc tạp dề hoa nhỏ, lập tức có chút dở khóc dở cười.
Thật đúng là không nhìn ra Ninh Khả Nhân lại có một tâm hồn thiếu nữ như vậy.
Nàng vốn định bảo bà ấy đi ra ngoài chờ thế nhưng bà ấy lại không muốn.
“Ta tuy không quá giỏi nấu nướng nhưng những chuyện khác ta đều biết làm. Ta có thể ở lại đây giúp đỡ.”
Ninh Khả Nhân nghiêm túc nói.
Nói xong bà ấy sợ Tô Ngữ không tin, lập tức cầm một củ khoai tây lên “bá bá bá” liền thái.
Tô Ngữ nhìn bà ấy đem một củ khoai tây tròn vo thái thành lát rồi lại nhanh ch.óng thái lát thành sợi.
Sợi khoai tây thái rất nhỏ mỗi một sợi đều giống hệt nhau.
Tô Ngữ xem mà tấm tắc khen ngợi, đao công này quả thực như thần lai chi b.út!
Nàng bây giờ xem như đã hiểu ra, con người thật sự không phải vạn năng.
Đao công của Ninh Khả Nhân tốt như vậy thế nhưng lại không biết xào rau nấu cơm.
Giống như chính nàng nấu cơm tuy rất sở trường nhưng lại không biết nữ công gia chánh.
Cho nên đây là ai cũng có sở trường và sở đoản riêng!
Nhìn Ninh Khả Nhân đã thái xong khoai tây, Tô Ngữ cũng vội vàng thu lại suy nghĩ của mình.
Nàng từ trong không gian lấy ra một ít rau linh, linh quả các loại cười nói:
“Cứ dùng những thứ này đi, cũng để người nếm thử, ngoài Trường Sinh Điện của các người ra, bên ngoài vẫn có thứ tốt.”
Nàng trước đây cũng đã nghe nói, rau linh và linh quả của Trường Sinh Điện là ngon nhất toàn bộ Đông Linh Vực.
Cũng không biết so với những thứ nàng trồng trong không gian, cái nào sẽ ngon hơn một chút.
Lúc Tô Ngữ đem rau linh ra, trong mắt Ninh Khả Nhân cũng đã hiện lên vẻ kinh ngạc.
Trong phòng này cũng có rau linh, chính là loại rau linh có linh khí nhất mà bên ngoài vẫn truyền tụng.
Thế nhưng so với những thứ Tô Ngữ lấy ra, lập tức liền ảm đạm thất sắc.
Đồ vật của mình bị so sánh kém đi, Ninh Khả Nhân không những không không vui mà ngược lại còn rất hưng phấn.
“Tiểu Ngữ thật có tài, tùy tiện lấy ra rau linh mà đều tốt hơn cả của Trường Sinh Điện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ nghe lời khen của bà ấy, thế mà lại cảm thấy có chút mặt đỏ.
Khen người ta như vậy thật sự tốt sao?
Có điều không thể không thừa nhận chính là, nàng nghe xong thật sự cảm thấy rất vui vẻ.
Trù nghệ của Tô Ngữ đã sớm đạt tới trình độ lô hỏa thuần thanh.
Lại có Ninh Khả Nhân ở một bên xắt rau giúp đỡ cho nên chưa đến nửa canh giờ, nàng đã làm xong một bàn đồ ăn.
Lúc ăn cơm ba người Tô Ngữ, Tô Ngôn, Khương Kỳ còn ổn nhưng Ninh Khả Nhân lại không hề bận tâm đến hình tượng của mình, thế mà lại ăn uống thỏa thích.
Tô Ngữ nhìn tốc độ ăn cơm nhanh, hơn nữa ăn tương vô cùng hào phóng của Ninh Khả Nhân thế mà lại cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Làm cho một nhân vật giống như tiên t.ử biến thành thế này, nàng có phải nên có chút cảm giác áy náy không?
Thế nhưng Tô Ngữ cười giống như một con tiểu hồ ly.
Nàng cũng không có cảm giác đó!
--
Mấy ngày kế tiếp Ninh Khả Nhân thật sự giống như bà ấy đã nói, đang hảo hảo bồi dưỡng tình cảm giữa mình và Tô Ngữ, Tô Ngôn.
Còn về Khương Kỳ, chỉ có lúc Tô Ngữ và Tô Ngôn thật sự chịu không nổi sự nhiệt tình của bà ấy mà tránh mặt, mới có thể được bà ấy nhớ tới.
Khương Kỳ làm con rể chính là không dám giống như Tô Ngữ và Tô Ngôn mà tránh mặt Ninh Khả Nhân.
Cho nên kết quả cuối cùng chính là, đại bộ phận thời gian đều là bà ấy đang lải nhải nói chuyện với hắn, dò hỏi tình hình của Tô Ngữ và Tô Ngôn bao nhiêu năm qua còn có những chuyện mà họ đã gặp trên đường đi.
Sự quan tâm của Ninh Khả Nhân đối với Tô Ngữ và Tô Ngôn, Khương Kỳ cũng là xem ở trong mắt.
Bởi vậy hắn liền đem một ít chuyện không quan trọng kể cho bà ấy nghe.
Còn về những chuyện khác cũng chỉ có thể chờ Tô Ngữ và Tô Ngôn tự mình đến nói.
Ninh Khả Nhân cũng không để tâm đến việc Khương Kỳ kể toàn là những chuyện nhỏ nhặt, nghe rất ngon lành.
Chỉ là dù cho có là chuyện nhỏ thì cũng có ngày kể hết.
Nửa tháng sau Tô Ngữ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Mỗi ngày chỉ ở trong tiểu trúc lâu này nhiều nhất có thể đi dạo trong sân.
Cuộc sống như vậy thật là khô khan không chịu nổi.
Nàng quyết định muốn đi ra ngoài.
Nhưng lúc nói với Ninh Khả Nhân, nàng thoáng thay đổi một chút cách nói.
“Chúng ta tới lâu như vậy rồi mà còn chưa được cẩn thận xem qua dáng vẻ của Trường Sinh Điện này. Không biết có thể đi ra ngoài dạo một vòng không?”
Nghe thấy Tô Ngữ nói muốn ở Trường Sinh Điện dạo một vòng, Ninh Khả Nhân rất cao hứng.
Bà ấy còn sợ nàng không muốn đi dạo nữa chứ.
Nếu ý tưởng đã đạt được thống nhất, bà ấy lập tức liền dẫn ba người Tô Ngữ rời khỏi tiểu viện này.
Khoảnh khắc đi ra khỏi tiểu viện, Tô Ngữ hít sâu một hơi.
Không biết tại sao nàng thế mà lại cảm thấy không khí bên ngoài tốt hơn rất nhiều so với trong tiểu viện.
Chỉ là nếu xét về mức độ nồng đậm của linh khí, linh khí chứa đựng trong không khí bên ngoài hoàn toàn không thể so được với trong tiểu viện.
Đây hẳn chính là sức hấp dẫn của tự do!
Bởi vì đã ra ngoài, cảm thấy tự do nên xem nơi đâu cũng cảm thấy vô hạn tốt đẹp.
Ninh Khả Nhân cũng không để ý đến biểu cảm của Tô Ngữ. Trong mắt bà ấy, nữ nhi còn nhỏ thích tự do, thích đi dạo khắp nơi, thích nhìn xem những phong cảnh khác nhau, đó đều là điều nên làm.
Nhớ lại năm xưa bà ấy không phải cũng giống như vậy sao?
Chỉ là nữ nhi thành thân quá sớm!
Nghĩ vậy, bà ấy lại trừng mắt liếc nhìn Khương Kỳ đang tay trong tay với Tô Ngữ.
Tiện nghi cho tiểu t.ử này.
Cũng may hắn đối với khuê nữ của mình tốt, bằng không dù cho khuê nữ không muốn, bà ấy cũng sẽ g.i.ế.c hắn.
Tô Ngữ và Khương Kỳ hoàn toàn không biết trong lòng Ninh Khả Nhân đang nghĩ gì, hai người họ đang nói chuyện riêng.