Ninh Khả Nhân nghe vậy buồn cười nhìn về phía Hi Kim:
“Vậy ngươi nói xem, Hi Bạc là bị ai mê hoặc?”
“Chuyện này…”
Hi Kim theo bản năng liền định nói là Hi Tùng thế nhưng lời nói đến bên miệng lại ngậm lại.
Nàng ta thật sự có thể đem Hi Tùng nói ra sao?
Ninh Khả Nhân đối với Hi Tùng phiền chán, Hi Kim lúc này đều đã xem ở trong mắt. Nàng ta mà thật sự nói ra liệu Ninh Khả Nhân có coi đây là cái cớ mà trực tiếp xử trí Hi Tùng không?
Hi Kim có chút không chắc chắn, bởi vậy do dự.
Tô Ngữ nhìn bộ dạng này của nàng ta quyết định thêm một phen lửa.
“Không ngờ tới đây vẫn là một hài t.ử giữ chữ tín thế mà lại không muốn nói. Vậy thì thôi đi. Điện chủ vẫn là nên hảo hảo thành toàn tâm tư của hắn, để hắn một mình gánh vác tất cả.”
Nếu Hi Kim không muốn nói vậy để Hi Bạc đến chịu tội, xem Hi Kim còn có thể do dự được nữa không.
Ninh Khả Nhân nghe vậy tán đồng gật đầu:
“Ngữ nhi nói rất đúng. Vậy cứ theo lời con mà làm đi.”
Hi Kim lúc này mới hoảng sợ. Nàng ta thật sự không ngờ tới, Tô Ngữ dăm ba câu là có thể làm cho Ninh Khả Nhân nghe theo nàng.
Ninh Khả Nhân tuy vẫn luôn trông có vẻ là người có tính tình tốt nhưng nàng ta ở bên cạnh bà ấy lâu như vậy, chưa từng thấy bà ấy đối với ai nói gì nghe nấy như vậy.
Lẽ nào là vì Tô Ngữ là nữ nhi ruột thịt của bà ấy?
Chỉ vì có quan hệ huyết thống mà bao nhiêu năm qua nàng ta và Hi Bạc bầu bạn liền trở nên không quan trọng gì sao?
Hi Kim lúc này phảng phất như đã chui vào ngõ cụt mà không muốn ra ngoài. Nàng ta rất muốn lớn tiếng chất vấn Ninh Khả Nhân một chút để bà ấy cho nàng ta một câu trả lời.
Thế nhưng khi nhìn vào ánh mắt lãnh đạm của bà ấy, nàng ta lại không thể nói ra lời nào.
“Đi, gọi người của chấp pháp điện đến đây.”
Ninh Khả Nhân nói với Thư Phi.
Thư Phi nghe vậy sững người. Điện chủ đây là làm thật sao?
Thấy Thư Phi không có bất kỳ phản ứng nào, Ninh Khả Nhân nhíu mày:
“Sao thế, ngươi cũng muốn cùng đi chấp pháp điện à?”
Bỗng nhiên nghe thấy Ninh Khả Nhân hỏi vậy, Thư Phi sợ đến mức trên người toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Nàng đâu có muốn đi cái gì mà chấp pháp điện.
Chấp pháp điện là nơi thế nào?
Tuy nàng chưa từng vào nhưng mỗi lần đi qua cửa đó, nàng liền cảm thấy lông tơ trên người mình đều dựng đứng cả lên làm nàng không rét mà run.
Tuy kinh ngạc với sự tàn nhẫn lần này của Ninh Khả Nhân nhưng Thư Phi không muốn đi cùng chịu hoạn nạn. Bởi vậy trước khi Ninh Khả Nhân lại một lần nữa mở miệng, nàng đã nhanh ch.óng chạy đi.
Hi Tùng liếc nhìn bóng lưng nhanh ch.óng rời đi của Thư Phi, trong mắt sát ý lóe lên rồi biến mất.
Cái tiện nhân đáng c.h.ế.t này thế mà lại dễ dàng buông tha nàng ta như vậy.
Tất cả những sự lấy lòng trước đây xem ra đều chỉ là giả dối.
Nếu đã vậy chờ bà ta vượt qua chuyện lần này, nhất định sẽ cho nàng ta một bài học để nàng ta biết phản bội Hi Tùng này sẽ có kết cục thế nào.
Ý niệm này trong lòng Hi Tùng cũng chỉ là thoáng qua.
Suy cho cùng trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Hi Tùng nhìn về phía Ninh Khả Nhân, giấu đi sự chán ghét và căm hận trong mắt khẩn cầu nói:
“Xin điện chủ xem xét đến việc Hi Bạc còn nhỏ không hiểu chuyện mà không cần so đo với nó. Hi Bạc từ nhỏ đã ở trước mắt điện chủ, mười mấy năm nay cũng là người nhìn nó lớn lên. Hi Bạc là người tai mềm, lần này nhất định là có điêu nô nào đó ở bên tai nó lẩm bẩm điều gì, bị nó ghi nhớ lấy. Vừa rồi lại trong lúc kích động mới vô tình nói ra, nhưng đây tuyệt đối không phải là ý nghĩ của nó!”
Hi Tùng cũng là một nhân vật diễn xuất xuất sắc. Một tràng lời này nói xuống, bất kể là ngữ khí, thần sắc, hay động tác đều biểu diễn vô cùng đúng chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến mức chính bà ta cũng cảm thấy mình nói là sự thật.
Thế nhưng Ninh Khả Nhân lại cười một cách có chút ý vị sâu xa.
“Xem ngươi nói rành mạch như vậy, e rằng cũng nên đoán ra được điêu nô nói lung tung đó rốt cuộc là ai rồi? Bằng không, ngươi cũng không thể nói rõ ràng như vậy phải không? Nếu đã thế, vậy thì ngươi cứ nói ra tên người đó đi, bản điện chủ sẽ tạm tha cho Hi Bạc lần này ngươi cảm thấy thế nào?”
Ngữ khí lúc Ninh Khả Nhân nói chuyện rất ôn nhu, phảng phất như đang nói chuyện phiếm thế nhưng lọt vào tai Hi Tùng lại giống như một tiếng sét nổ vang.
Bà ta kinh hãi một hồi lâu mới không tình nguyện nói:
“Điện chủ hôm nay sao lại như vậy…”
Lời của Hi Tùng không nói hết nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng.
Đây là đang nói Ninh Khả Nhân lấy thế ép người, không có chuyện gì lại tìm chuyện.
Thế nhưng bộ dạng muốn nói lại thôi của bà ta bày ra nửa ngày Ninh Khả Nhân lại đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho.
Hi Tùng lúc này mới thật sự có chút luống cuống.
Phải làm sao bây giờ?
Người của chấp pháp điện đến rất nhanh.
Lại xem thái độ của Ninh Khả Nhân, hôm nay nếu không tìm ra được một người để trừng phạt thì người đó cũng chỉ có thể là Hi Bạc.
Thế nhưng sao bà ta có thể nhìn Hi Bạc đi chịu phạt được?
Chấp pháp điện đó là nơi nào, đi vào dù không c.h.ế.t cũng phải lột một lớp da!
Hơn nữa Ninh Khả Nhân đây vừa nhìn đã biết là cố ý. Chỉ cần bà ấy một cái ám chỉ hoặc là một câu nói tùy ý vậy thì Hi Bạc cũng chỉ có thể c.h.ế.t ở trong chấp pháp điện.
Ngay lúc Hi Tùng đang sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, người của chấp pháp điện đã đến.
Ba người Tô Ngữ nhìn một đám người đang lao đến từ phía xa đều kinh ngạc mở to hai mắt.
Đám người đó đều mặc một bộ trang phục màu đen tuyền, ngay cả trên đầu và trên mặt cũng có mũ và khẩu trang màu đen.
Bộ dạng nghiêm túc như vậy trông thật có vài phần khí thế của người chấp pháp.
Tô Ngữ nhìn nhóm người này đứng yên, trong mắt hứng thú lại càng thêm nồng đậm.
Không ngờ tới, một mỹ nhân nhi nũng nịu như Ninh Khả Nhân, lúc quản lý tông môn của mình lại có thủ đoạn sắt đá như vậy.
Quả nhiên là không thể trông mặt mà bắt hình dong!
Sau khi nhóm người này đứng yên cũng không có ai ra ngoài hé răng.
Họ cứ thế đứng đó, cũng không dò hỏi Ninh Khả Nhân tại sao lại cho gọi họ đến.
Phảng phất như họ chính là phải làm những pho tượng điêu khắc biết nghe lời chỉ khi Ninh Khả Nhân hỏi thì mới trả lời.
Họ không nói lời nào không có nghĩa là không có người nói chuyện.
Thư Phi lúc này đã tiến lên vài bước, đối với Ninh Khả Nhân cung kính nói:
“Điện chủ, người đã đến.”
Nghe thấy Thư Phi nói, Hi Tùng lập tức nghĩ tới biện pháp giải quyết vấn đề trước mắt.
Cái tiện nhân không biết xấu hổ này sao lại dễ dàng vứt bỏ bà ta như vậy.
Vậy thì bà ta sẽ dùng nàng ta để giải quyết chuyện hôm nay.
Hi Tùng hạ quyết tâm trong mắt lóe lên một nụ cười.
Trong lòng lại càng cảm thấy hài lòng với quyết định của mình. Bà ta thật sự quá thông minh, tuyệt địa phùng sinh e rằng chính là đang nói người như bà ta.
“Điện chủ, vốn dĩ ta không định nói ra. Thế nhưng Hi Bạc là hài t.ử của ta, ta sao nỡ lòng để nó chịu khổ, chịu tội, huống hồ còn là thay người khác chịu tội.”
“Tuy ta và người nọ cũng đã quen biết nhiều năm, trước đây quan hệ cũng rất tốt nhưng nàng ta đã làm sai chuyện. Ta mà tiếp tục giúp nàng ta che giấu thì cũng là vô trách nhiệm với nàng ta. Cho nên ta vẫn quyết định nói ra, cho nàng ta một cơ hội hối cải để làm người mới cũng để cho Hi Bạc không phải chịu oan uổng.”