Trách không được Nguyễn Hằng dám nói sẽ để Vương Đại Tráng ra khỏi cốc. Nếu Vương Đại Tráng thật sự dùng Vong Ưu Đan này thì đúng là không có vấn đề gì.
Nếu là trước đây, Tô Ngữ có lẽ không tin một loại đan d.ư.ợ.c nào đó lại có thể có hiệu quả như vậy.
Dù cho có đi nữa vạn nhất lặp lại thì phải làm sao?
Thế nhưng từ khi có Tục Mệnh Đan, một thứ thần kỳ như vậy lại nhìn dáng vẻ hiện tại của Tôn Yên và Nguyễn Hằng, nàng đối với đan d.ư.ợ.c kia thật sự là tràn ngập kính sợ.
Thái độ của Nguyễn Hằng kiên quyết, Vương Đại Tráng lại thấp giọng khẩn cầu, lại than thở khóc lóc cuối cùng còn c.h.ử.i ầm lên. Mọi phương pháp đều đã thử qua nhưng vẫn không thể thay đổi được quyết định của ông ấy.
Tuy biết rằng muốn ra khỏi cốc sẽ không thể thay đổi được kết cục này nhưng Vương Đại Tráng vẫn muốn thử một lần.
Bởi vậy ông ta đưa ra ý muốn về suy nghĩ trước một chút.
Nguyễn Hằng đang suy tư có nên đồng ý hay không thì Nhược Tà lại đột nhiên đứng dậy.
Sau khi Nguyễn Hằng khỏe lại diện mạo của y đã bị thay đổi trở lại.
Thế nhưng vì hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, sự chú ý của Vương Đại Tráng lại đều ở trên người Nguyễn Hằng và Tôn Yên nên thế mà lại hoàn toàn không chú ý đến Nhược Tà.
Lúc này thấy một thiếu niên tuấn tú đi về phía mình, trên mặt ông ta còn mang theo một tia nghi hoặc.
Có điều chờ khi ông ta thấy rõ ngũ quan quen thuộc của Nhược Tà, ông ta chỉ vào y run rẩy nói:
“Ngươi, ngươi, ngươi… ngươi là Nhược Tà?”
Khóe miệng Nhược Tà khẽ cong lên lại học theo dáng vẻ nói chuyện vừa rồi của Vương Đại Tráng.
“Ta, ta, ta… ta là Nhược Tà.”
Nhìn Nhược Tà nghịch ngợm như vậy, Tôn Yên lập tức cười đến cong cả mi mắt.
Dù biết cháu ngoại đã rất lớn, nhưng dung mạo ở đó, cộng thêm thần thái, động tác gì đó, rất dễ dàng làm cho người ta quên mất tuổi tác của y.
“Ngươi đến đây lúc nào?”
Vương Đại Tráng hít sâu một hơi hỏi.
Lẽ nào sự hồi phục của cả nhà Nguyễn Hằng này là có b.út tích của Nhược Tà ở bên trong?
Nhược Tà đứng ở đó nhìn xuống Vương Đại Tráng đang quỳ trên mặt đất, đột nhiên cười vô cùng rạng rỡ.
Chỉ thấy y nâng tay phải lên, trong tay không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc khăn lụa màu hồng.
Y dùng hai đầu ngón tay nhéo lấy khăn lụa, toàn bộ tay phải cong thành một hình hoa lan vô cùng đẹp mắt.
Nhìn thấy dáng vẻ này, đầu Vương Đại Tráng đột nhiên nhảy dựng.
Sao ông ta lại cảm thấy tư thế này, còn có chiếc khăn này đều quen thuộc đến vậy?
Ngay lúc ông ta đang suy nghĩ lại thấy Nhược Tà vô cùng kiều mị vẫy vẫy chiếc khăn lụa trong tay, miệng lại càng ôn nhu nói:
“Vương trưởng lão, mới bao lâu không gặp mà người đã quên mất người ta rồi à!”
Động tác có độc như vậy, giọng nói và ngữ khí có độc như vậy, tất cả mọi người ở đây lập tức đều cảm thấy trong lòng phát lạnh sau đó liền có vô số da gà nổi lên.
Ngay cả Nguyễn Hằng, người luôn không quá chú ý đến chi tiết, lúc này cũng trừng một đôi mắt hổ không thể tin được mà nhìn Nhược Tà.
Đây… đây… đây…
Đây vẫn là cháu ngoại của ông sao?
Ai đó mau đuổi tên yêu quái này ra ngoài cho ông đi?
Mà Vương Đại Tráng lại là người bị kinh hãi nhất trong đám người này.
Ông ta thật không ngờ tới, Nhược Tà chính là nam nhân có dung mạo nhu mị lúc trước.
Còn có động tác giọng nói của người nọ lúc đó, lúc này đều đang không ngừng hồi tưởng trong đầu ông ta.
“Là ngươi đã chữa khỏi cho Nguyễn Hằng?”
Ông ta đột nhiên ngẩng đầu, lạnh giọng chất vấn.
Nhược Tà ném chiếc khăn lụa trong tay đến trước mặt ông ta vỗ vỗ tay nói:
“Không sai, chính là ta. Thế nào, ngươi có phải rất hối hận không?”
Vương Đại Tráng nghe vậy chính là một b.úng m.á.u phun ra.
Ông ta bây giờ đâu chỉ là rất hối hận, ông ta quả thực muốn m.ổ b.ụ.n.g tự sát.
Nhiều năm như vậy, ông ta ngàn phòng vạn phòng, không ngờ tới thế mà lại thất bại trong gang tấc ở phút cuối cùng.
Nghĩ lại lúc đó ông ta rõ ràng đã cảm nhận được điều không thích hợp thế nhưng lại vì cảm thấy ghê tởm, sợ bị người khác hiểu lầm mà cố tình để Nhược Tà từ trong tay mình chạy thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu là lúc đó…
Nếu là lúc đó…
Thế nhưng lúc này nói gì cũng đã muộn!
Nhược Tà lạnh lùng nhìn bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc của ông ta:
“Ngươi có biết cái này gọi là gì không? Đây là lưới trời l.ồ.ng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Không phải của ngươi thì dù cho ngươi có tính toán thế nào cũng vô dụng, đến cuối cùng vẫn sẽ rời ngươi mà đi.”
“Bây giờ ngươi chỉ có hai lựa chọn. Hoặc là dùng Vong Ưu Đan rồi ta thả ngươi ra khỏi cốc. Hoặc là cứ c.h.ế.t ở đây đi.”
“Ta cũng không phải là ngoại tổ phụ của ta, nhân từ nương tay.”
“Thực ra ta đều không muốn cho ngươi lựa chọn.”
Vương Đại Tráng nghe vậy thân hình chấn động, không thể tin được mà nhìn về phía Nhược Tà. Có điều ngay sau đó ông ta lại bừng tỉnh.
Đúng rồi.
Nhược Tà không chỉ là cháu ngoại của Nguyễn Hằng, y còn là nhi t.ử của Nhược Văn Uyên.
Mà tâm tư của Nhược Văn Uyên không phải là người bình thường có thể đoán được.
Thế nhưng ngoài dự đoán của mọi người chính là Vương Đại Tráng không lựa chọn dùng Vong Ưu Đan mà lại lựa chọn c.h.ế.t.
Ông ta là tự sát, c.h.ế.t một cách dứt khoát lưu loát.
Sàn nhà trong phòng lập tức bị m.á.u của ông ta nhuộm đỏ.
Nhược Tà thấy vậy nhíu mày, sau đó liền ra lệnh cho người nhanh ch.óng thu dọn.
Sau khi Vương Đại Tráng c.h.ế.t đi, trong lòng Nguyễn Hằng cảm thấy xúc động.
Suy cho cùng cũng là người từ nhỏ cùng nhau lớn lên!
Có điều ông ấy chung quy không phải là một người làm ra vẻ. Khi đệ t.ử thu dọn sạch sẽ trong phòng, một chút buồn bã kia của ông ấy đã sớm biến mất không thấy.
Đám người Tô Ngữ nhìn Nguyễn Hằng xách tai Nhược Tà, mà y lại đau đến nhe răng trợn mắt nhưng cũng không dám trốn.
“Ta nói này tiểu t.ử thối, nhiều năm như vậy không gặp, ngươi học được đều là những thứ lung tung rối loạn gì vậy? Đều là học ở đâu?”
“Trách không được ta thấy Yên nhi lần này rất ít nói chuyện e rằng là bị ngươi làm cho thương thấu tâm rồi mới như vậy phải không?”
“Yên nhi ngươi yên tâm, tiểu t.ử thối này mà dám bắt nạt ngươi, ta nhất định sẽ vì ngươi mà xả giận.”
Theo giọng nói của Nguyễn Hằng dần đi xa, đám người Tô Ngữ ngồi trong phòng chỉ nghe thấy tiếng kêu rên của Nhược Tà ở bên ngoài.
Khanh Yên lúc này lại sắp cười đau cả bụng.
Nàng không nói lời nào là vì những thứ đó đều là nàng dạy a!
Sau khi họ thương lượng xong sách lược, chính là do nàng tự tay dạy Nhược Tà làm sao để hành động cho phong tình vô hạn!
Nàng rất hiểu Nguyễn Hằng là người có tính tình thế nào. Dù cho Nhược Tà là vì cứu ông ấy nhưng chuyện ch.ói mắt như vậy ông ấy vẫn là không quen nhìn.
Vì để mình miễn chịu khổ da thịt, nàng cũng chỉ có thể giả vờ trầm mặc.
Chỉ là không ngờ tới, sự trầm mặc của nàng thế mà lại bị Nguyễn Hằng xuyên tạc thành như vậy!
--
Chuyện của Vương Đại Tráng giải quyết xong, họ liền quyết định trở về Thiên Viêm Tông.
Suy cho cùng Nguyễn Lan chính là còn đang chờ Nguyễn Hằng đến cứu mạng!
Nguyễn Hằng và Tôn Yên trong lòng nhớ nhung khuê nữ lập tức cũng không muốn chậm trễ thêm thời gian.
Lại dùng một ngày để trấn an và răn đe người trong cốc một lần, hai người liền đem chuyện của Dược Vương Cốc giao cho Nguyễn Hạo.
Nguyễn Hạo tuy cũng muốn đi thăm muội muội nhưng ông ta cũng biết cần phải có người canh giữ ở Dược Vương Cốc, đành phải tiễn họ rời đi.
Hi Tùng tự nhiên là đi theo đám người Tô Ngữ đến Thiên Viêm Tông.
Dùng lời của bà ta mà nói là không đón được Tô Ngữ và Tô Ngôn, trở về chắc chắn sẽ bị Ninh Khả Nhân răn dạy cho nên phải đợi Tô Ngữ cùng trở về.
Tô Ngữ lười vạch trần bà ta.
Rõ ràng là bà ta căn bản không đi được phải không?
Long Hạo sẽ để bà ta dễ dàng trở về Trường Sinh Điện như vậy sao?